XtGem Forum catalog
Anh Chàng Nhà Quê Thâm Tình

Anh Chàng Nhà Quê Thâm Tình

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325691

Bình chọn: 10.00/10/569 lượt.

.

Cô cùng hắn bước xuống lầu, mới đi đến một nửa cầu thang, Sơ Tĩnh chỉ nghe thấy A Nam la oai oái.

"Ui, bà xã, nhẹ tay một chút, đau quá."

"Đáng đời anh."

"Anh đâu có ác ý đâu, chẳng qua là tốt bụng đi nhắc nhở một chút, ai biết hắn sẽ động thủ vào mặt anh! Ui, đau đau đau!"

"Ai khiến ngươi rảnh rỗi thích gây chuyện."

"Thật rất đau á..., nếu được em hôn anh một cái, yêu một cái sẽ không đau đớn nữa , hôn một cái đau đớn sẽ biến mất."

"Đừng có mơ."

"Vậy để anh hôn em cũng được!"

Sơ Tĩnh đi tới phòng khách, vừa lúc nhìn thấy A Nam điệu bộ như một con thú bộ dạng háo sắc, đem Điềm Điềm đè ở trên ghế sofa, nhưng hắn còn chưa hôn được cái nào, liền bị cha của cô bé cầm cái khay gõ một cái vào đầu.

"Tiểu tử thúi! Đây là phòng khách nhà tôi, cậu tính biến nó thành khách sạn để ân ái? Con gái của tôi còn chưa lên tiểu học, cậu dám làm ô nhiễm ánh mắt của nó, để cho nó học hư mấy thứ không ra gì, tôi liền làm thịt cậu!"

Lời cảnh cáo này, sợ rằng hơi bị muộn.

Ngay lập tức, Sơ Tĩnh nghĩ đến cảnh tiểu muội hôn Irapa lần đó.

Cô quay đầu nhìn hắn, quả nhiên nhìn thấy trong mắt hắn mang theo một nụ cười, hiển nhiên cũng nghĩ đến chuyện đó.

Hai người nhìn nhau cùng cười, sau lưng truyền đến một tiếng trêu chọc."Oa, làm ơn, nhìn hai người các ngươi liếc mắt đưa tình, tôi nổi da gà lên hết rồi đây." Cô quay đầu nhìn lại, là A Lãng. Mắt phải của hắn bầm tím, cằm cũng có máu bầm; chắc là, tối ngày hôm qua hắn cũng dính một đấm vào mặt.

Cô nhìn tên bạn thân thanh mai trúc mã, trong lúc nhất thời, không biết nên tức giận hay là nên thông cảm với hắn.

"Các ngươi thật rất đáng đời." Cô lầu bầu.

"Làm ơn, người này thiếu chút nữa là đem tay của tôi bẻ gảy." A Lãng từ bên cạnh Irapa chen tới, cố làm ra giọng oán trách: "Chậc chậc, không nghĩ tới cô gái này như thế mà trọng sắc khinh bạn, uổng phí tôi nhiều năm qua đối với cô một tấm chân tình, sớm biết năm đó cô đối với tôi vừa thấy đã yêu thì tôi liền đem cô ăn hết, giờ lại để cho người khác chiếm lấy. Ai, thật là làm cho người ta đau lòng quá đi. . . . . ."

Nói xong, tay hắn bóp chặt tim, bộ dạng thương tâm đứt ruột.

Cô đỏ mặt, làm bộ muốn đánh hắn, "Tôi nào có! Ngươi đừng có mà nóibậy nói bạ à”

A Lãng cười phóng đãng nhảy lên, vừa lắc đầu, vừa la hét: "Ai, cái cô gái này, có đàn ông rồi thì không biết đến bạn á!"

Cô thật rất muốn đánh hắn, nhưng Irapa ôm eo cô, kéo cô vào lòng.

Lo lắng hắn hiểu lầm, cô vội nói: "Anh đừng có nghe hắn nói bậy, chúng ta chỉ là bạn cùng nhau lớn lên mà thôi."

Cho dù nghe không hiểu, hắn cũng nhìn ra được, cậu trai kia cố ý khiêu khích hắn, muốn châm chọc, ly gián, hắn không phải không để ý, bất quá hắn đang ôm mỹ nhân trong tay, tối ngày hôm qua còn đánh người này vài cú đấm, hắn nên biểu hiện một chút phong độ.

"Không sao." Hắn nhoẻn miệng.

Cô thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười.

"Này, hai cái người kia, các ngươi định đứng chặn cầu thang tới khi nào? Còn không mau tới đây giúp một tay!"

Nghe tiếng hét lớn, Sơ Tĩnh sợ hết hồn, quay đầu lại nhìn thấy Cảnh Dã cách cả phòng khách nhìn chằm chằm cô cùng Irapa. Trong lúc nhất thời, giống như bị bắt quả tang đang làm chuyện lén lút, cô mắc cỡ đỏ bừng cả khuôn mặt, muốn trốn đằng sau lưng của Ipara.

"Ai da, Cảnh gia có thiếu nữ muốn lấy chồng nha." A Nam rung đùi cười đắc ý.

Dĩ nhiên, hắn thốt ra câu nói đó, liền bị một cái thúc cùi chỏ của bà xã hắn.

"Anh im miệng coi!" Điềm Điềm buồn cười nhỏ nhẹ mắng .

Sơ Tĩnh xấu hổ đến gần như muốn tìm cái lỗ để chui vào, nhưng Irapa lại nắm tay của cô, đi lên phía trước.

Cảnh Dã nhìn chằm chằm vào cái tiểu tử thúi kia, đem đứa con gái đang cười toe toét đẩy vào lòng Sơ Tĩnh, "Mang nó lên trên đi toalet, sau đó đến phòng ăn giúp một tay."

Bàn giao xong xuôi, ông ta dùng Tiếng Anh nói với Irapa: "Anh đi theo tôi."

Irapa không hề suy nghĩ nhiều, cất bước theo sau.

Sơ Tĩnh ôm tiểu muội, thấy Irapa đi theo ông, đột nhiên có chút lo lắng, sợ hắn không biết có bị gì không, không nhịn được bật thốt lên: "Cha à!"

Quay ra sau nhìn thấy cô mặt lo lắng, Cảnh Dã nhíu mày mở miệng: "Thế nào?"

"Anh ấy. . . . . ." Sơ Tĩnh cắn cắn môi, đỏ mặt liếc nhìn Irapa, vẫn là nhịn không được nhìn cha mình nói: "Cha . . . . . . Cha đừng làm khó anh ấy nha."

Cảnh Dã đôi tay ôm ngực, nhướng lông mày nhìn cô, "Thế con sẽ không sợ nó làm khó cha?"

Cô đột nhiên ngẩn ra, trong nhất thời không nói nên lời.

Nhìn bộ dạng của cô, Cảnh Dã lắc đầu một cái, thở dài, mở miệng trêu chọc cô: "Ai, con gái lớn không nhờ được nữa rồi."

"Cha này. . . . . ." Cô xấu hổ muốn chết.

"Con nha đầu này, xem nó như bảo bối ." Ông bật cười, "Yên tâm, chẳng qua là gọi cậu ta cùng đi mang bia mà thôi, sẽ không động đến một cọng lông măng của cậu ta đâu ."

Sơ Tĩnh đỏ bừng cả mặt, không dám nói thêm lời nào, liếc nhìn Irapa một cái, rồi mới vội vã ôm tiểu muội xoay người đi lên toalet.

Khi trở lại phòng khách không thấy bóng người đàn ông nào, cô dắt tiểu muội đến phòng ăn, ngoại trừ mẹ ra, mới phát hiện Hồng Hồng cùng Lam tỷ đều ở đây, Điềm Điềm cũng đến phòng bếp giúp một tay. Mấy người phụ