XtGem Forum catalog
Anh Chàng Nhà Quê Thâm Tình

Anh Chàng Nhà Quê Thâm Tình

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326263

Bình chọn: 9.00/10/626 lượt.

muốn kéo cô vào trong lòng, dùng sức hôn, cầu xin cô đừng đi; chỉ muốn ẵm cô đem vào trong nhà, cùng cô ân ái, cho đến khi cô thay đổi tâm ý. Nhưng hắn đã không làm gì. Bởi vì hắn hiểu được, điều đó cũng không thể thay đổi được gì, chẳng qua là một loại hình thức khác kéo dài hơi tàn, một loại Lăng Trì mà thôi.

Hắn sớm biết cô không thể nào ở lại, hắn sẽ không cầu xin cô, hắn không muốn nhìn thấy sự thương hại và thông cảm trong mắt cô, giống như hắn là một đứa con mặc dù cô rất muốn, nhưng lại không thể không vứt bỏ một đứa con hoang

Ánh mắt cô rưng rưng, để cho lòng hắn càng đau hơn.

Trong hoàn cảnh này, hắn không thể tiếp tục chịu đựng được cái nhìn của cô, không thể tiếp tục đứng tại chỗ để nghe cô nói những câu vô nghĩa.

Cô muốn đi, chính là như vậy.

Thẩn thờ , hắn xoay người, nắm chặt súng săn, đi trở vào trong nhà.

"Irapa!" Cô kêu tên của hắn, đưa tay nắm lấy cánh tay của hắn, ngước mắt nhìn hắn, giọng run run: "Tôi rất xin lỗi. . . . . ."

Theo bản năng, hắn nghiêm mặt lại, rút tay về.

Điều này thật quá đáng, thật không có phong độ, hơn nữa làm cô đau lòng.

Phút chốc , trong mắt cô toát ra sự đau đớn vô hạn.

Hắn nhìn ánh mắt đau đớn, nước mắt chảy dài trên gương mặt của cô, tình cảm trong lòng gào thét. Cô rốt cuộc muốn như thế nào? Hi vọng hắn an ủi cô? Ôm cô một chút, sau đó nói rất hân hạnh được biết cô, rồi cám ơn cô nữa sao.

Hay là liên lạc? Hắn biết, cô cũng hiểu được, bọn họ không thể nào liên lạc nữa. Hắn không muốn cùng cô ngăn sông cách núi trở thành bạn bè bình thường, hắn chỉ muốn cô ở lại chỗ này, cùng hắn ở chung một chỗ. `

Nhưng, đó là chuyện không thể nào xảy ra. Cho nên, hắn chỉ có thể lạnh lùng nhìn nước mắt ướt đẫm khuôn mặt cô, mở miệng nói một câu khô khan. "Cô nên đi thôi, đi về nhà đi!" Phải chăng hắn nên dịu dàng thêm một chút nữa, lạc quan thêm một chút nữa.

Phải chăng hắn nên chúc cô lên đường thuận buồm xuôi gió, hôn từ biệt cô, nhưng hắn không làm được, hắn không có cách nào đụng vào người cô, đây đã là tận cùng của sự chịu đựng.

Cô run rẩy che miệng, nước mắt thi nhau rơi xuống.

Hắn miễn cưỡng xoay người lại, lên tiếng kêu tên con chó.

"Kaka!"

Một con chó to lông màu xám chạy như bay đến, đứng cạnh hắn trong đống tuyết, từng bước từng bước, đi trở về căn phòng bỗng nhiên không còn chút hơi ấm.

Hắn nghe cô một lần nữa kêu lên tên của hắn, nhưng hắn không quay đầu lại, chẳng qua là đi vào nhà, đóng cửa lại.

Chỉ là một giấc mộng.

Hắn tự nói với mình, bình thản đem súng săn treo lên trên tường.

Mộng mà thôi.

Hắn sẽ quên cô, mà tiếp tục sống chuỗi ngày bình lặng.

Ngồi ở trên ghế, hắn nhìn chằm chằm vào ngọn lửa lò sưởi, tự nói với chính mình.

Bất quá chỉ là một cô gái, không có gì đặc sắc.

Cho tới khi hắn nghe được tiếng trực thăng vang lên lần nữa thì hắn vẫn không tự chủ nắm chặt bàn tay, đau đến không thở được.

Cô không quay lại gõ cửa, không quay trở lại làm ầm ỹ với hắn, cô cứ vậy như lúc tới, vội vã, rời xa cuộc sống của hắn.

m thanh của cánh quạt máy bay càng ngày càng xa, cuối cùng biến mất.

Thế giới, lại một lần nữa, rơi vào sự tĩnh mịch.

Đột nhiên, hành động một cách quán tính, hắn đứng lên, mở cửa.

Bên ngoài phòng, tất cả đều trống rỗng, trừ rừng núi hoang vu cùng băng tuyết ở đó, không có gì cả.

Hắn không biết tại sao mình còn có thể mong đợi, tại sao còn có thể cảm thấy, cô vẫn đứng ở ngoài phòng, chờ hắn mở cửa, sau đó hướng hắn chạy tới. . . . . . Nhìn chằm chằm vào khoảng không vắng lặng lạnh như băng kia, cô đã đi, chính là như vậy.

Hắn nắm chặt tay nắm trên cánh cửa, dùng sức đóng sầm cửa lại.

Hoàn quyển thượng

Thâm tình Đại quê mùa – Hạ

Từ nhỏ đến lớn, cô vẫn muốn tìm một người có thể thật tâm yêu cô.

Khi cô gặp phải nạn không chết, ngoài ý muốn khiến điều tâm nguyện này có cơ hội thực hiện

Mặc dù người đàn ông này diện mạo hung ác, nhưng cũng là một người tốt không hơn không kém

Cho dù cô vô lễ cũng không biết cảm ơn, hắn vẫn tỉ mỉ săn sóc chăm sóc cô

Để cho cô có cảm giác mình là bảo vật trân quý nhất trên đời này

Biết rõ giữa bọn họ có khoảng cách, ngôn ngữ cùng văn hóa rõ ràng khác biệt

Cô vẫn không có cách nào tự kềm chế đắm chìm trong sự sủng ái của hắn vùi lấp càng sâu

Nếu như có thể, cô nguyện ý buông tha tất cả cùng hắn đến chân trời góc biển. . . . . .

Nhưng việc ngoài ý muốn luôn từ trên trời giáng xuống, khi ác ma dây dưa cô không thả lại xuất hiện lần nữa

Cô biết mộng đẹp đã đến hồi kết chú, là thời điểm nên thanh tĩnh đối mặt với thực tế

Cô cũng rất rõ ràng hành động của mình đã đả thương tim của hắn thật sâu

Đã làm cho hắn nghĩ rằng, đây tất cả chẳng qua chỉ là trò chơi cô dùng để giết thời gian

Nhưng cho dù hắn có như bạch mã hoàng tử chém yêu phục ma đến cứu vớt cô

Cô cùng hắn vẫn không thể giống như câu chyện cổ tích có một kết cục vui vẻ được.

Chỉ cần ác mộng không hề kết chú, giữa bọn họ liền nhất định không hề tương lai. . . . . .



Phi cơ trực thăng bay lên, bắt đầu cách xa. Lần này, không hề ai che kín ánh mắt của cô. John? Mak tự mình áp trận, quyết định biểu hiện một chút phong độ