Ăn Hết Tiểu Bạch Thỏ

Ăn Hết Tiểu Bạch Thỏ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323860

Bình chọn: 10.00/10/386 lượt.

ư vậy đối với cô mà nói thực xa lạ, cô thậm chí thật không dám tới gần.

“Không có.”

Phó Kỳ Tu đem công văn cầm trong tay thu về, giao cho Đặc Trợ, giọng nói như cũ nghiêm túc.

“Trợ lý Phương, cậu đi ăn cơm rồi nghỉ trước đi.”

“Dạ.”

Trợ lý Phương thu hồi công văn, xoay người rời đi phòng làm việc, khi đi qua Tuyên Vũ Đồng, hữu lễ hướng cô gật đầu thăm hỏi, thế hai người

bọn họ đóng cửa phòng làm việc.

Đợi trong phòng làm việc chỉ còn lại hai người bọn họ, Tuyên Vũ Đồng

vẫn đứng ở cạnh cửa, do dự rốt cuộc có nên hay không đi lại gần anh ——

“Vũ Đồng, thế nào đến đây?”

Phó Kỳ Tu khẽ khiêu mi, cô mới vừa sau khi vào cửa nét mặt vẫn rất vui vẻ, thế nào chỉ chớp mắt liền trở nên là lạ ?

Cô trầm mặc hồi lâu, mới thật tình nói.

“Anh thật sự rất nghiêm túc.”

“Ách?”

Anh đầu tiên là sửng sốt, tới lúc hiểu ra ý của cô mới cười ra tiếng, thật là đối với tiểu bạch thỏ nhát gan của anh không có biện pháp.

“Thế nào, bị hù dọa rồi?”

Anh từ trên ghế đứng dậy, đi thẳng tới trước mặt cô, kéo tay cô đi qua bộ salon ở một bên.

Muốn quản lý một công ty cũng không phải là chuyện đơn giản, nếu khí

thế không thể áp chế thuộc hạ, sợ rằng người khác đã sớm leo đến trên

đầu của anh làm loạn .

“Mới rồi không phải bị hù dọa, em chỉ là.. Không thấy quen mà thôi.”

Cô có chút khó xử trả lời.

Anh phá ra cười, cảm giác bị áp bách xa lạ mới vừa rồi tất cả đều biến mất tích.

Hai người vừa đến bên salon, anh liền cầm lấy hộp cơm trong tay cô

đặt lên bàn. Sau đó anh ngồi xuống trước, công khai đem cô kéo lên ngồi

đàng hoàng trên đùi của mình, hai tay đặt ở hông của cô, tư thế phi

thường thân mật.

Khuôn mặt cô ửng đỏ, cũng không có giãy dụa, bởi vì cô biết giãy dụa cũng vô dụng, anh vẫn là có thể như vậy ôm cô.

“Anh… Tiết chế một điểm.”

“Anh đã rất tiết chế.”

Anh nói đều là lời nói thật, bằng không anh đã sớm hôn lên môi của cô, nơi nào sẽ chỉ là đơn thuần ôm mà thôi.

“Nơi này là phòng làm việc, lúc nào cũng có thể có người đi vào.”

“Hiện tại đã tan tầm, người lưu lại không có mấy, huống chi trợ lý Phương cũng đã đi nghỉ, ăn cơm rồi.”

Anh cười đắc ý nói. Nói một cách khác, nếu là anh thật muốn đối với cô “Làm loạn”, cũng sẽ không có người xông tới.

Cô tức giận trừng mắt liếc anh một cái, thật là đối anh không có biện pháp.

Mặc dù cô… thật ra cũng rất thích được anh ôm, thích rúc vào trong

lòng ngực của anh ngọt ngào ấm áp, nhưng cho dù Phương Đặc Trợ ra đi ăn

cơm , sẽ không có trở lại, co vẫn là cảm thấy căng thẳng.

“Anh không thấy đói bụng sao? Nhanh lên một chút ăn…”

“Để cho anh ôm em một lát nữa.”

Anh siết chặt hai cánh tay, để hai người không có chút khe hở nào, dán hợp chung một chỗ.

“Cơm cũng sẽ không chạy mất, không vội.”

Anh tựa vào vai của cô khẽ hít hà, Tuyên Vũ Đồng mặc dù là điều hương sư, nhưng không có thói quen bôi nước hoa, bất quá anh phi thường

thích mùi thơm tự nhiên nhẹ nhàng khoan khoái phát ra trên người cô.

Cả ngày căng thẳng tâm thần lao lực, vào giờ khắc này rốt cục có thể

tạm thời buông lỏng, anh chỉ cần như vậy lẳng lặng ôm cô, tâm lý có thể

thư giãn, sự mệt mỏi thể xác cũng dần dần tiêu tan.

Tuyên Vũ Đồng lẳng lặng rúc vào trong lòng ngực của anh, hưởng thụ

lấy sự ngọt ngào cùng thỏa mãn, nụ cười trên mặt càng ngày càng ôn nhu.

Nhưng chuông điện thoại di động không thức thời vào thời khắc này vang

lên, phá hư không khí yên lặng ấm áp.

Thấy anh tức giận nhíu mày, cô vội vàng từ trong túi lấy điện thoại

di động ra, nhìn thấy số điện thoại của Khang Văn Thăng, không suy nghĩ

nhiều liền nhấn phím nhận cuộc gọi.

“Uy?”

“Vũ Đồng, cô đang bận sao? Có tiện nói chuyện điện thoại không?”

Cô nhìn Phó Kỳ Tu một cái, như vậy rốt cuộc có coi là bận hay không bận?

“Được, có chuyện gì?”

“Tôi muốn mời cô thứ sáu tuần này đi xem triển lãm tranh, cô có rãnh không?”

“Xem triển lãm tranh?”

“Đúng, dù sao cũng là nhàn rỗi, thay vì ở nhà, chẳng thà đi ra ngoài một chút cũng không tồi.”

Khang Văn Thăng khẩu khí thành khẩn mời .

“Này…”

Tuyên Vũ Đồng do dự .

Phó Kỳ Tu theo trực giác nam nhân lập tức cảnh giới, anh nhìn chằm

chằm ánh mắt của cô, mặc dù không có mở miệng quấy rầy cô nói điện

thoại, nhưng ánh mắt này thâm thúy giống như đang hỏi cô —— là ai gọi

tới ?

Cô cảm nhận được cái nét mặt “Cấp bách giết người” của anh, còn nữa,

bàn tay anh ở tay cô cũng khẽ chặt lại, tham muốn giữ lấy không nói cũng hiểu.

Khang Văn Thăng thấy cô chậm chạp không đáp lại, không thể làm gì khác hơn là chủ động hỏi:

“Có phải hay không cô không tiện?”

“Vâng… Có chút không tiện.”

Cô sợ Kỳ Tu tức giận nha, lúc trước coi như xong, nhưng hiện tại cô là người đã có bạn trai, phải suy nghĩ đến cảm thụ của anh.

Lúc trước anh hiểu lầm quan hệ bằng hữu của cô cùng Khang Văn Thăng,

mà biểu hiện ra sức ghen, cô vẫn khắc sâu ấn tượng, cho nên nếu như dễ

dàng đáp ứng lời mời của Khang Văn Thăng, anh nhất định sẽ mất hứng. Mà

anh híp lại ánh mắt ám hiệu … Ừ, cô nếu như nói sai bất kỳ một câu nào,

chờ sau khi cô cúp điện thoại, có thể phải đối mặt với sự “Thẩm vấn” của anh.

Huống chi cô vẫn là hi vọng


Teya Salat