Ăn Bồ Đào Không Phun Bì

Ăn Bồ Đào Không Phun Bì

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329255

Bình chọn: 9.00/10/925 lượt.

òn bị đánh sưng một cục, còn nóng hổi đây nè!"

"Vừa lắm......đáng đời!"

Bồ Đào đỏ mặt lên, Thượng Quan Khâm cũng thường xuyên ôm nàng, nhưng nàng không cảm thấy khẩn trương như lúc này.

Mở miệng liền cảm thấy được hơi thở ấm áp của Quý Tử Thiến phà lên cổ, thân hình nàng chợt run rẩy lên.

To tiếng kêu buông ra, hơi thở dồn dập nóng bừng, Bồ Đào có chút rung động.

Bị một người mỹ mạo như Quý Tử Thiến ôm từ phía sau......bất kỳ ai cũng sẽ bị thần trí điên đảo ngay......

Mà Bồ Đào cũng đã được mười ba tuổi, huống hồ hôm nay bắt đầu là ngày nàng trở thành người lớn.

Phụ thân của Quý Tử Thiến là người đoạn tụ, đây là chuyện khiến Quý gia gia tức giận nhất, vì thế lão sợ đứa cháu đích tôn bảo bối của mình cũng biến thành đoạn tụ, nên lão bắt hắn đi rồi tự mình dưỡng dục lấy. Quý phụ thân cũng không phản đối, thiếu đứa con còn đỡ mệt, vừa lúc thiên hạ thái bình, tha hồ hưởng thụ ca múa, mỹ nam vờn quanh, Bồ Đào chưa gặp qua Quý phụ thân, cũng chỉ biết đó là tuyệt thế mỹ nam trong chốn võ lâm, Thượng Quan Khâm rất ít khi nhắc tới chuyện võ lâm với Bồ Đào.

Vì thế khi Quý gia gia thấy đại tôn tử bảo bối của hắn cùng nữ oa nhi xinh đẹp này tương hợp tương đắc như vậy, mà nàng lại là người kế thừa Thượng Quan gia, thân phận địa vị cũng tương xứng với Quý Tử Thiến, nên mới giữ vững ý niệm trong đầu, không chút do dự dạy thương pháp cho Bồ Đào. Mỗi lúc hai người bọn họ ở chung một chỗ luận võ, lão liền lặng lẽ trốn vào một góc, lén rung đùi cười đắc ý đối với đứa cháu dâu tương lai do chính tay mình lựa chọn.

Lúc này Quý gia gia nheo mắt như ánh trăng rằm cười mị mị, ngắm hai đứa đang ôm nhau thành một khối trong phòng.

Nhưng......

Quý Tử Thiến nhăn nhăn cái mũi, rồi lại nheo hàng lông mi lại, Quý gia gia đang cảm thấy kỳ quái, chợt thấy Quý Tử Thiến không chịu nổi, hắt xì một tiếng kinh thiên động địa ra, vừa lúc nước miếng văng lên cổ của Bồ Đào. Bồ Đào lạnh lùng quay đầu lại, Quý Tử Thiến lấy khăn tay chà chà cái mũi, xoay người chạy như bay ra cửa sổ.

"Quý--Tử-- Thiến--! Có gan thì đừng chạy!!!"

--------------------------------

"Ta muốn đi Dương Châu a." Lúc trời hừng đông, Quý Tử Thiến bị Quý gia gia âm thầm đánh cho một quyền, đầu băng bó một mảnh vải trắng nhưng vẫn không hiểu nguyên nhân tại sao. Hắn bị gia gia bắt vào nhà, đang cùng Bồ Đào cáo biệt.

"Ừ." Bồ Đào trầm mặt xuống, căm tức Quý Tử Thiến, tiểu hài tử vẫn chính là tiểu hài tử, mất công nàng còn bị hắn làm cho hoảng hốt rung động.

Mười lăm tuổi còn bị gia gia đánh......

Bồ Đào đột nhiên nhớ tới vị mỹ thiếu niên trong bộ bạch y đầu tiên nàng gặp......

Sư phụ......

Lúc đó hắn cũng mười lăm tuổi......

Nhưng sao lại chững chạc người lớn như vậy.

"Ánh mắt đó của ngươi là sao?!" Quý Tử Thiến bất mãn, khủng hoảng nhìn Bồ Đào, nhìn thoáng qua gia gia, cực kỳ ủy khuất "Gia gia, ta cũng muốn đi Binh Khí Phổ bài danh......"

Quý gia gia "Không thể nào!"

Quý Tử Thiến nói "Vậy sao tiểu nương tử được đi!"

"Ai là tiểu nương tử của ngươi!" Bồ Đào nắm quyền.

"Tóm lại trước khi gia gia ta qua đời, ngươi phải hứa không được rời khỏi sân viện này!"

"...... tại sao......" Quý Tử Thiến nhăn nhó, Bồ Đào nhìn nhìn Quý gia gia, nhớ tới bộ dáng Thượng Quan Khâm khi nhíu mày xòe cây quạt ngăn trở ánh mắt của nam nữ thanh niên, đột nhiên cảm thấy mình có thể hiểu quyết định của Quý gia gia.

Cáo biệt xong Quý Tử Thiến, thấy bộ dáng hắn cúi đầu ủ rũ vô cùng đáng thương, Bồ Đào vui sướng khi người khác gặp họa hết nửa ngày, nhưng vẫn thu lấy lễ vật của Quý Tử Thiến.

Thiên Hoa Loạn Vũ, được Quý gia gia thu lại thành một vòng tay lấp lánh đeo vào tay trái cho Bồ Đào.

Nói gì thì nói, thanh trường thương Thiên Hoa Loạn Vũ này đã làm bạn với Bồ Đào ba năm nay, ý của Quý gia gia là tặng cái này cho Bồ Đào làm kỷ niệm, còn ý của Quý Tử Thiến là tặng cái này làm lễ vật dạm hỏi cưới ngươi sau này. Hắn nói xong liền bị ăn một quyền của Quý gia gia.

------------------------------

Bồ Đào tò mò, một thanh trường thương sao có thể nén lại thành một cái vòng tay.

Nhưng sau khi nàng trở về nghiên cứu nửa ngày, rốt cuộc cũng hiểu là khi nhấn một cái cơ hoàng, có thể bắn ra thành một cây trường thương dài cả thước.

Đặc điểm lớn nhất của Thiên Hoa Loạn Vũ chính là, đây là một cây nhuyễn thương, khác với cây thương bình thường, cũng tựa như thanh nhuyễn kiếm Bồ Đào hay sử dụng, khác với thanh kiếm bình thường.

Hơn nữa đầu thương của Thiên Hoa Loạn Vũ cũng không giống đầu thương bình thường, nó được làm bằng bạc ròng, khi bung ra hình dáng cũng như thanh trường thương bình thường, nhưng khi thu vào thì chỉ là một vòng bạc lấp lánh.

Nhưng Quý gia gia đúng thật là Quý gia gia, tặng Thiên Hoa Loạn Vũ này cho nàng để nàng có thể phát huy uy lực lớn nhất của bộ thương pháp lão dạy.

Táy máy tìm tòi nửa ngày, Bồ Đào kết luận, vật hi hãn tất có chỗ hi hãn của nó.

Hiện giờ thương pháp của nàng đã luyện đến mức xuất thần nhập hóa, đương nhiên, cũng có lúc nàng cảm thấy mình học Thượng Quan kiếm pháp có chút dư thừa, nhưng vài ngày sau liền lập tức th


XtGem Forum catalog