Teya Salat
Ăn Bồ Đào Không Phun Bì

Ăn Bồ Đào Không Phun Bì

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326593

Bình chọn: 9.5.00/10/659 lượt.

, đảm nhiệm chức trách bảo hộ quốc thổ, không cho yêu ma quỷ quái xâm nhập.

Cho dù giang sơn có đổi chủ, nhưng địa vị Quốc sư sẽ vĩnh viễn không thay đổi.

Quốc sư mười năm đổi một lần, mỗi lần đều phải tuyển ra ba người chức trách khác nhau phụ trách làm quốc sư.

Còn những người bị thay thế sẽ trở thành sư phụ của Quốc sư viện, tiếp tục huấn luyện một thế hệ quốc sư tiếp theo.

Mà Quốc sư viện mười năm mới tuyển một lần, mỗi lần chỉ tuyển đúng hai mươi mốt người.

Mười tuổi bắt đầu vào học trong Quốc sư viện, hai mươi tuổi sẽ phải

trải qua cuộc khảo nghiệm tài năng, sau cuộc khảo nghiệm mới quyết định

có năng lực tranh cử chức quốc sư hay không.

Cho nên sau khi Tiểu Uyển năn nỉ ỉ ôi, cha mẹ của Tiểu Uyển đành phải dựa vào nghĩa phụ của Tiểu Uyển – Quý tiểu Hầu gia, nhờ người quen biết mới xin được vào Quốc sư viện. Thế là năm Tiểu Uyển được mười hai tuổi, cha mẹ luyến tiếc đưa nàng vào Quốc sư viện.

Tất nhiên, mười hai tuổi đã được vào Quốc sư viện, tất cả mọi người

đều biết, đây nhất định là dựa vào quan hệ hoàng thích quý tộc.

Cho nên Tiểu Uyển cảm thấy người đáng hận nhất trên thế gian này

chính là gã nam tử đã chỉ vào mũi của nàng mắng lúc nàng đang cao hứng

phấn khích vào Quốc sư viện ngày đầu tiên “Người trong Quốc sư viện ghét nhất là đứa nào vào bằng cửa sau! Ngươi vào được đây bằng cửa sau! Chờ

bị khi dễ đi!”

Đương nhiên, trước tiên không thể bỏ qua cuộc sống của Tiểu Uyển trong giai đoạn từ mười tuổi đến mười hai tuổi.

Từ sinh nhật mười tuổi, nàng đã định ra mục tiêu là sau này nàng nhất định phải trở thành một nữ quốc sư vĩ đại.

Tiểu Uyển rất thích đi dạo phố. Mẹ nàng nói, thích đi dạo phố chứng

tỏ cái gì? Thích đi dạo phố chứng tỏ mình mới là một nữ nhân chân chính.

Đáng tiếc Tiểu Uyển không giống nương, bởi vì mỗi lần nàng dạo phố trở về, đều mua một đống sách.

Trốn ru rú trong nhà, vùi đầu đọc mấy ngày mấy đêm.

Khổ nhất là vị ca ca song sinh bị chứng khiết phích của nàng, nhìn thấy muội muội của mình hắn không thể nhịn nổi!

Vì thế rốt cuộc có một ngày Mặc Lâm thật sự chịu hết nổi, hắn đá văng cửa phòng của Tiểu Uyển ra.

Lúc ấy Tiểu Uyển đi chân trần, mặt mày chưa rửa, răng chưa chà, đầu tóc chưa chải, áo xống xộc xệch, còn lộ ra nửa cái yếm.

Sau lưng, mền thì không xếp lại, gối thì vương vãi tán loạn, một đống quần áo bẩn nhùi dưới chân giường, tất vứt đầy trên mặt đất.

Vì mẫu thân và phụ thân đi du ngoạn không có ở nhà, Mặc Lâm thấy bộ

dáng không ai quản lý của Tiểu Uyển, mới hiểu được lý do thật sự của

việc muội muội mình gả không ra.

“Ít nhất cũng phải xếp mền lại chứ.”

“Tại sao phải xếp, chút nữa nằm đọc sách, không phải là sẽ xổ ra tiếp hay sao, để vầy cũng tốt vậy, Lâm nhi ca ca ngươi nhìn xem, ánh nắng

chiếu lên mền, thật ấm áp nha…”

“Không, không, ta chả thấy gì cả.”

Mặc Lâm lui ra sau từng bước, vô cùng hối hận đã vào phòng này. Đối

với người tắm mỗi ngày ít nhất hai lần như hắn, đây quả là một cơn ác

mộng.

“Lâm nhi ca ca, đừng đi vội, ngươi xem, ta lại mua thật nhiều sách về Quốc sư viện nè. Ngươi biết không? Ba quốc sư đều có tuyệt kỹ khác nhau nha, một người có thể ngự thú, một người đấu võ, người còn lại thì biết pháp thuật. Ta tham khảo rất nhiều sách rồi, cảm thấy ngự thú là hay

nhất, cho nên đã mua cuốn này!”

Nói xong quơ quơ cuốn sách bìa cứng trong tay.

Mặc Lâm nghi hoặc tiếp lấy, thấy tựa đề “Ngự thú chỉ nam… sách tham khảo tốt nhất để trở thành quốc sư.”

Mở ra trang thứ nhất, thấy viết “Ngự thú sư, xưa nay thần linh thông

hành, có thể lấy linh khí của bản thân ra triệu hồi cường đại thần thú

bảo vệ quốc gia và lãnh thổ, bậc sơ cấp, chúng ta hãy theo từng bước sau đây mà làm, yếu lĩnh quan trọng nhất…”

Mặc Lâm ngừng lại, nghi hoặc nhìn về phía Tiểu Uyển “Ngươi đã học được cái gì?”

“Ca ca, ta chỉ nói với ngươi thôi nha! Ta thật đã học xong rồi!”

Tiểu Uyển nói xong hưng phấn kết một cái dấu tay, niệm chú ngữ, sau

đó chộp một cái trong không trung, nắm tay đưa đến trước mũi của Mặc Lâm nói “Đến đây xem đi, trong sách nói bậc sơ cấp, nói đúng ra là, nếu

muốn triệu hồi thần thú, trước tiên phải bắt đầu từ vật nhỏ nhất bên

cạnh chúng ta, ngươi xem ta có lợi hại hay không?”

Mở lòng bàn tay ra, đập vào mắt hai người là một con ruồi màu đen cực lớn ong ong vẫy hai cánh từ lòng bàn tay nàng kinh hoảng cuống cuồng

bay ra.

Mặc Lâm kêu thảm thiết lên một tiếng, tung mình chạy mất.

--------------------------------

Sau sinh nhật mười hai tuổi của Tiểu Uyển, cha mẹ cùng ca ca liền mang nàng đến kinh thành, tự mình đưa nàng vào Quốc sư viện.

Trong khi Tiểu Uyển vẫn rúc vào lòng của mẫu thân, lúc rời khỏi nhà

nàng vẫn vô cùng phấn khích sôi nổi, nhưng khi sắp đến kinh thành, nàng

mới ý thức được là sắp tới lúc chia tay, vì thế ôm phụ thân mẫu thân

khóc lóc ầm ĩ cả ngày.

Rốt cuộc khiến mẫu thân nàng cũng khóc lây, nhưng Tiểu Uyển cảm thấy

ca ca rất là máu lạnh, từ sau sự kiện con ruồi năm ấy, ca ca vẫn thường

tránh xa Tiểu Uyển, trong xe ngựa thấy Tiểu Uyển nhào lại gần, nước mắt

nước mũi tèm lem, hắn sợ tới mức vội vàng trốn sau lưng p