Quý Tử Thiến ra, chùi chùi mồ hôi lạnh trên trán.
Quý Tử Thiến chớp chớp đôi mắt đẹp, nghi hoặc nói "Nếu không ta là của ngươi? Cũng được vậy!"
Rốt cuộc Bồ Đào không để ý đến ở đây có sâu hay không, nhanh chóng theo con đường mòn bỏ chạy, thoát khỏi Quý Tử Thiến.
Còn nghe thấy tiếng cười khẽ yêu nghiệt của Quý Tử Thiến sau lưng.
Thượng Quan Khâm, Huyết Y Phiêu Linh của ngươi còn không biết có người nghe lén ngoài tường sao!
Ngươi cố ý!
Bồ Đào tức điên.
Nghĩ thầm trong lòng, sau khi trở về nhất định phải vứt mười cái tả lót lên mặt sư phụ mới được!
--------------------------
Nơi Quý gia gia qua đời là tại Giang Nam.
Quý Tử Thiến chuẩn bị mang theo Bồ Đào xuống phía nam.
Đi hơn nửa ngày rốt cuộc cũng xuống núi, dưới chân núi đã sớm chuẩn bị xe ngựa đâu vào đó.
Bồ Đào loạng choạng bước đến gần.
Mới giở rèm xe lên nhìn vào trong, ngớ cả người ra.
Thấy Hồng Dạ vừa ăn bồ đào ướp lạnh, vừa ngả nghiêng nằm đọc sách trong xe.
Quý Tử Thiến đã sớm đoán được nên vẫn ung dung lên xe như thường, chỉ có Bồ Đào vẫn còn sững sờ đứng ngoài cửa xe.
Hắn khẽ cười nói "Sao? Thấy con mèo nhỏ lông vàng Ba Tư -Tây Vực như vậy ngoài ý muốn a?"
"Hồng Dạ, đang xem sách gì vậy?"
Những ngày tháng phải trải qua trong xe ngựa thật là khó khăn.
Quý Tử Thiến xốc màn lên, ngắm cảnh sắc trôi ngược qua ngoài cửa sổ. Bồ Đào ngồi một bên, nhàm chán lên tiếng hỏi.
"Sách này hay lắm."
Hồng Dạ cắm cúi vào quyển sách, thấy sau gáy như có ánh mắt nóng rực đang bất mãn chiếu tướng mình, không khỏi có chút giật mình, nhanh chóng ngước đầu lên, thật thà nói với Bồ Đào "Không phải Xuân Cung."
Bồ Đào tức giận đến đỏ mặt, chuyện này sao có thể nói bô bô như vầy chứ!
"Rất thú vị sao?"
Quý Tử Thiến buông màn xe xuống, giật lấy cây quạt của Hồng Dạ phe phẩy.
"Đúng vậy! Thú vị cực kỳ nha!" Hồng Dạ sột soạt giở thêm vài trang sách nói “Đây là một câu chuyện xưa về hai nam nhân đồng thời theo đuổi một nữ nhân."
"Vậy hả!?" Quý Tử Thiến hứng chí bừng bừng.
Bồ Đào có một dự cảm không tốt.
"Truyện kể rằng có một ngày a, một trong hai nam nhân đó và nữ nhân kia vì bị truy đuổi nên vô tình phải ở chung một phòng, kết quả là nam nhân này chịu không nổi thú tính bộc phát, đem nữ nhân kia ra....kết quả là......"
"Thế nào!?"
Quý Tử Thiến hai mắt tỏa sáng.
Hồng Dạ ngân giọng lên, giở qua trang sau, nói "Ta còn đang xem tới chỗ đó......"
Mới vừa đọc được vài dòng đã bị Bồ Đào đoạt mất quyển sách.
"Không được xem!"
Bồ Đào ném quyển sách ra ngoài cửa sổ, Hồng Dạ kêu la thảm thiết.
Quý Tử Thiến cũng buồn bực "Tại sao lại liệng mất như vậy?"
"Loại sách này sẽ dạy hư tiểu hài tử."
"Sao?"
Quý Tử Thiến bày ra tư thái giáo chủ, mặt lạnh lại nói "Dạy hắn cái gì mà hư?"
"Ờ......"
Hồng Dạ vỗ bàn cái chát "Tình tiết quan trọng nhất ta cũng đã đọc được rồi! Ngươi có liệng mất sách cũng chả sao!"
Dứt lời nháy mắt với Quý Tử Thiến, cười quỷ dị nói "Nói tới mới nói nha, chúng ta hiện giờ cũng coi như là hai nam một nữ ở chung một phòng, có phải cũng nên phát sinh chuyện gì......chuyện thanh xuân gì đó......hay không?"
Bồ Đào xắn xắn tay áo, lộ ra Thiên Hoa Loạn Vũ trên cổ tay, Hồng Dạ sợ tới mức lập tức im bặt, Quý Tử Thiến lại cười nói "Thiên Hoa Loạn Vũ của ngươi, ta cũng không sợ!"
Dứt lời liền nhào lại gần ôm chặt lấy Bồ Đào muốn hôn.
Bồ Đào kinh hãi thất sắc, bàn tay nàng đẩy gương mặt tuyệt mỹ của hắn ra, lại bị Quý Tử Thiến lanh tay lẹ mắt bắt lấy tay nàng, mắt thấy đôi môi hắn mang theo hơi thở nam tính nóng rực dần dần hạ xuống, trong khoảnh khắc hai đôi môi sắp sửa chạm nhau thì đột nhiên bị Hồng Dạ duỗi bàn tay ra ngăn cản chính giữa.
"Aiz aiz aiz? Bàn lại đi, có thể nào chỉ một mình ngươi được hôn?" Hồng Dạ sợ bản thân mình thiệt thòi, rõ ràng ra vẻ ai cũng đừng hòng chiếm tiện nghi mà thiếu hắn.
Quý Tử Thiến buông Bồ Đào ra, trừng mắt liếc Hồng Dạ một cái.
Bồ Đào sợ tới mức lập tức đứng bật dậy, mái tóc rối loạn, ban đầu là kinh hãi rồi sau đó chuyển sang giận dữ.
"Ngươi! Các ngươi! Muốn làm gì!"
"A...... Này......"
Hồng Dạ phe phẩy cây quạt, giơ chân lên, nói "Ngươi xem......Chân của ta cũng đã dài, thân hình cũng đã cao lớn, nam tử trung nguyên mười lăm tuổi trưởng thành, ta hiện giờ cũng được mười ba tuổi, tuy chưa đến tuổi cưới thê thiếp, nhưng cũng đã bắt đầu tư xuân rồi nha!" Dứt lời rõ ràng cố ý liếc mắt ngắm bộ ngực của Bồ Đào rồi nói tiếp "Bồ Đào, ta đâu có nói sai, dù sao cô nam quả nữ sống chung một phòng, nếu ngày nào đó ta có nằm mộng xuân mà bộc phát thú tính, vậy ngươi ngàn lần vạn lần cũng đừng so đo với tiểu đệ ta nha!"
Bồ Đào ngẩn ra, Quý Tử Thiến lại nói tiếp "Nói đến mới nói, ta cũng đã là một nam tử hán hai mươi tuổi rồi, ngươi không chịu gần gũi ta, ta lại không muốn đi tìm nữ tử khác, ngày nào đó ta cũng bộc phát thú tính, Bồ Đào, Thiên Hoa Loạn Vũ của ngươi cũng đừng có đánh lên mặt ta a......" Dứt lời cố ý liếc mắt ngắm nhìn chân của Bồ Đào.
"Các ngươi! Ác ôn!!"
"Hahaha!" Hồng Dạ vỗ tay "Cũng không biết là ai đã cất giấu Xuân Cung đồ như bảo bối à!"
Sắc m