The Soda Pop
Ăn Bồ Đào Không Phun Bì

Ăn Bồ Đào Không Phun Bì

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328204

Bình chọn: 7.5.00/10/820 lượt.

, nếu mặc xiêm y hoa văn như trước sẽ trông có vẻ già hơn.

Lúc Bồ Đào gần đi, đã giữ khuôn mặt Thượng Quan Khâm lại, cười nói, sư phụ, ngươi luyện Tuyết Nguyệt Phiêu Linh có bị già đi hay không?

Lúc ấy Thượng Quan Khâm chỉ nhíu mày, do dự một hồi rồi nói, ngươi cắt móng tay đi đã.

Không cắt!

Bồ Đào vừa đi vừa cười, không ngờ vừa rời khỏi sư phụ đã bắt đầu nhớ hắn.

Không biết hai bảo bảo có ngoan ngoãn bú sữa hay không......

Sư phụ...... Có biết thay tả lót hay không......

Bắt sư phụ thay tả lót......

Nàng thật khuyết đức.

Bồ Đào nghĩ ngợi lung tung, bất tri bất giác đã đến chân núi.

Trên đỉnh núi chính là tổng đàn của Ma giáo.

Dọc theo đường đi lại gặp không ít trạm gác, xe ngựa của nàng đã bị tịch thu dưới chân núi.

Rốt cuộc khi đến sườn núi, Bồ Đào bị ngăn lại.

"Trên đó là tổng đàn của bản giáo, cô nương thứ tội, không thể đi tiếp được."

Bồ Đào đã mệt muốn xỉu, không còn nhẫn nại nữa, trực tiếp quăng hành lý xuống mặt đất, cả giận nói "Lão nương muốn gặp Quý Tử Thiến, không đi tiếp lên đó không lẽ ta phải bay lên hay sao!?"

Thế là Bồ Đào bị mấy tên đệ tử Ma giáo mặc y phục tím bao vây, bắt trói lại bằng năm sợi dây thừng, đem lên một sơn trang nhỏ.

"Người này bất kính đối với giáo chủ, giam tạm vài ngày ở đây trước, để ta đi báo với trưởng lão."

Vì thế Bồ Đào bị nhốt lại.

Đám người đó vừa đi khỏi, Bồ Đào thoải mái bứt đứt dây thừng, xem xét xung quanh tìm đường chạy trốn ra ngoài.

Mới vừa mở cửa sổ ra, chợt nghe ở cửa sổ phòng kế bên vang lên thanh âm kêu la ầm ĩ.

"Quý Tử Thiến tên vương bát đản nhà ngươi! Ta chỉ lấy gương mặt của ngươi làm mẫu vẽ Xuân Cung đồ mà thôi! Có cần phạt ta như vầy không!? A a a a a a! Thả ta ra!!!!!!!!!"

Bồ Đào sững người lại, lặng lẽ qua phòng bên cạnh, khoát tay đẩy cửa sổ ra, đút đầu vào nhìn, thấy rõ người bên trong, mới cười hì hì nói.

"Ngươi lấy mặt hắn họa Xuân Cung đồ? Họa ra sao, cho ta xem thử coi!"

Bên trong vị thiếu niên mặc bộ y phục màu hồng bị trói lại bằng năm sợi dây thừng, hơn nữa dây thừng này hiển nhiên không phải dây thừng bình thường.

"Bị hắn xé mất rồi! A!? Bồ Đào!?!?"

Bồ Đào ngồi bên song cửa sổ, hai chân đòng đưa nơi đầu tường, cố ý bày ra một tư thế thực tiêu sái, ra vẻ nghiêm túc nói "Đã lâu không gặp, Hồng Dạ!"

"Ngươi, ngươi, ngươi!"

Hồng Dạ trợn tròn mắt.

Nhìn từ góc độ này, Bồ Đào có thể rõ ràng thấy rõ Hồng Dạ bị một khóa sắt bằng vàng khóa lại hai bên đầu dây thừng.

Nàng lấy thanh trủy thủ trong lòng ra cắt, nhưng dây thừng này rắn chắc một cách kỳ lạ, Bồ Đào thử cưa tới cưa lui, thanh trủy thủ sắc bén như vậy mà nửa ngày mới cưa được phân nửa độ sâu của sợi dây thừng.

Cả quá trình Hồng Dạ đều ngây ngốc ngắm nhìn Bồ Đào.

Hai người tựa vào nhau thật gần.

Lúc Bồ Đào cúi đầu xuống cắt dây thừng, có thể cảm giác được rõ ràng ánh mắt của Hồng Dạ, trước là kinh ngạc nhìn chằm chằm vào đôi mắt nàng, sau đó là gương mặt của nàng, rồi chầm chậm bắt đầu dời ánh mắt từ từ xuống phía dưới, tựa hồ muốn nhìn xuyên qua lớp vải.

"Muốn chết hả?"

Bồ Đào nhẹ giọng nói.

Hồng Dạ lập tức thu hồi ánh mắt, choang một tiếng, dây thừng đứt đoạn.

Hồng Dạ giãy dụa đứng dậy, vặn vặn các khớp xương đã bị tê cứng một hồi, thanh âm răng rắc vang lên.

Bộ y phục màu hồng phất phơ, mái tóc mềm mại màu nâu đỏ dưới ánh hoàng hôn lấp lánh như dát vàng.

Khóe mắt kẻ phấn màu đỏ rực như lửa càng tăng thêm vẻ yêu dị, cặp con ngươi màu hổ phách của hắn tràn đầy kinh hỉ.

"Bồ Đào chết giẫm! Ngươi còn nhớ mà quay về đây sao!"

Ngay sau đó Hồng Dạ nhào lại, hai tay hai chân đu lên người Bồ Đào, chết sống gì cũng không chịu bỏ ra.

"Ta và tên vương bát đản Quý Tử Thiến kia lo lắng cho ngươi muốn chết!! Ngươi nữ nhân vô tâm vô phế này!"

"Khục khục ta sắp bị ngươi đè chết rồi......"

"Chết càng tốt! Hại ta lo lắng quá trời!"

"Khục khục khục...... Thực sắp chết mà...... Ngươi nặng quá......mau......xuống đi......"

Hồng Dạ nghe lời nhảy xuống, nhưng cố ý rúc đầu vô ngực Bồ Đào cạ cạ, cọ xát vài cái, cười mãn nguyện nói "Thực mềm mại a......"

Tự nhiên bị chiếm tiện nghi!

Nửa ngày sau Bồ Đào mới nhận ra.

Hồng Dạ đã giữ chặt tay của Bồ Đào, vuốt ve nắn bóp hết tay trái đã rồi tới tay phải, rốt cuộc xác định rằng hắn không phải nằm mơ, mới nghênh ngang lôi kéo Bồ Đào ra khỏi phòng.

"Đi thôi, đi gặp tên vương bát đản kia để hắn kinh hỉ đi!"

Mới ra khỏi cửa đã bị một tên giáo chúng mặc áo tím ngăn lại "Hộ pháp, giáo chủ có lệnh, nói trước khi ngài hối cải, ngài không thể rời khỏi gian phòng này."

"Nói cho giáo chủ ngươi biết tâm can bảo bối của hắn đã trở lại rồi! Nếu chậm trễ, sợ ngươi không gánh nổi trách nhiệm đâu nha."

Tên đệ tử kia nhíu mi do dự một chút rồi bỏ đi.

Xem ra Hồng Dạ ở trong Ma giáo này đã gây ra không biết bao nhiêu là mưa gió.

Bồ Đào bị Hồng Dạ lôi kéo lên núi, thấy điệu bộ của Hồng Dạ, không khỏi cười nói "Hộ pháp? Ngươi cũng có chức có quyền dữ a."

"Hừ, Quý Tử Phong lưu lại một núi việc, ta cùng tên vương bát đản kia bận ngập đầu, nhưng lúc nào cũng nhớ đến ngươi, vừa ổn định xong