” Tống Dật Tuấn vẫn chưa nhìn Tô Duyệt Duyệt, cách xưng
hô mà anh ta quen gọi là “Duyệt Duyệt” đã được đổi thành “Sue”, anh ta
tiện tay cầm tập tài liệu đang để trên bàn lên xem một lúc rồi nói: “Đây là sơ suất của tôi.”
“Kevin, cậu… Vậy là ý gì?” Thấy Tống Dật Tuấn đặt tập tài liệu xuống
bàn và nhận tất cả trách nhiệm về mình, Chu Hâm liền cảm thấy có điều gì đó rất bất an.
“Joe, chúng tôi đều biết rõ việc này là do Emma đã giở trò, sau khi
Sue làm xong đã đưa cho tôi xem, tôi không phát hiện ra nên đây là lỗi
của tôi.”
“Kevin, bây giờ không phải là lúc bảo vệ cấp dưới của mình đâu.” Chu
Hâm không hài lòng trước câu nói của Tống Dật Tuấn, trông ánh mắt bà ta
có vẻ rất giận dữ.
“Tôi biết là bây giờ là lúc giải quyết vấn đề thế nào cho hợp lý. Vừa rồi, tôi có tới hỏi tổng bộ, họ đã bằng lòng viết trả hóa đơn đỏ cho
chúng ta. Còn về Tổng giám đốc Tiền, tôi sẽ hẹn ông ấy hôm khác đi uống
rượu, chuyện này kết thúc tại đây.” Chỉ chưa đến nửa tiếng đồng hồ, Tống Dật Tuấn đã xử lý công việc rất mỹ mãn. Đây quả đúng là cấp dưới mà bà
ta hài lòng nhất và cũng quý mến nhất, chỉ là anh ta làm như vậy, rõ
ràng không phải vì công ty mà chính là vì người con gái tên là Tô Duyệt
Duyệt kia. Mặc dù tại nơi làm việc, Chu Hâm không đến mức có thể quát
gió gọi mây, nhưng cũng là vị Tổng giám đốc tiếng tăm lẫy lừng trong
nghề, muốn bóp chết một kẻ nhỏ bé như Tô Duyệt Duyệt vốn không cần phải
đích thân ra tay, chỉ là lần này, dường như bà ta đã để cho tình cảm
chiến thắng lý trí, lại còn để mất phong thái của mình trước mặt Tống
Dật Tuấn. Đương nhiên, đây chưa phải là điều quan trọng nhất. Trong tập
đoàn JS, tin đồn không thể ngờ tới nhất lại thường là sự thật, vị Giám
đốc trẻ tuổi Tống Dật Tuấn đang đứng trước mặt đây chính là tình nhân
của bà ta.
Bà gặp anh ta lần đầu tiên là khi anh ta mới chỉ vừa tốt nghiệp, năng lực rất khá, hơn nữa mẹ kế anh ta lại là đồng nghiệp của chồng mình,
sau hai ba lần tìm cách thuyên chuyển, cuối cùng bà ta đã đưa anh ta vào làm tại JSCT. Cũng đúng lúc đó, bà ta sắp được thăng chức lên làm CFO
của Tổng bộ khu vực Trung Quốc thuộc Tập đoàn JS, Tống Dật Tuấn là nhân
viên cuối cùng mà bà ta tuyển vào JSCT.
Không biết có phải do Chu Hâm đã bước vào độ tuổi nham hiểm, độc ác,
hay tại mối quan hệ nhạt nhẽo với chồng, cũng có thể do Tống Dật Tuấn là một người đàn ông thông minh, rất có duyên lôi cuốn phụ nữ, mà chỉ sau
mấy lần gặp gỡ, bà ta đã khiến Tống Dật Tuấn bằng lòng trở thành nhân
tình trong bóng đêm. Mấy năm qua, bà ta luôn giúp Tống Dật Tuấn trụ vững trong các cuộc đấu tranh nhân sự, thậm chí còn đề bạt thăng chức lên
làm Giám đốc bộ phận Quản lý hợp đồng.
Đương nhiên, bà ta vô cùng lo lắng có một ngày nào đó người đàn ông
hào hoa, luôn là tâm điểm thu hút các cô gái kia sẽ rời bỏ mình mà đi,
vì vậy, bà ta đã phái cấp dưới thân tín của mình là Shelly tới JSCT làm
“do thám” với một chức vị khá ổn - Quản lý. Gần đây, các tin tức báo về
đều cho thấy, tình nhân này của bà đã bắt đầu không chịu an phận với vai trò cấp dưới nữa, lại còn đối xử tốt đặc biệt với nữ nhân viên mới Tô
Duyệt Duyệt. Sau khi nhìn thấy cô gái này, trực giác của người phụ nữ đã mách bảo bà ta rằng dường như Tống Dật Tuấn đã phải lòng cô ta. Cho
nên, bà ta quyết không thể để cô gái này tồn tại ở đây được hơn nữa, bà
ta muốn để cho Tống Dật Tuấn biết rằng ai mới là người quyết định số
phận anh ta. Nhưng lần này xem ra bà ta đã thua cuộc.
“Ok.” Chu Hâm không biết phải nói thế nào, bà ta đành buông tay, nói
với Tô Duyệt Duyệt: “Tôi sẽ bàn bạc với bộ phận Nhân sự, đối với thời
gian thử việc của cô…”
“Joe, sáng nay bộ phận Nhân sự đã xác định và đánh giá thời gian thử
việc của Sue, tôi đã xác nhận rồi. Hơn nữa, tôi cảm thấy việc này là do
Emma mà ra, tôi lại nhất thời sơ sót nên mới phạm phải sai lầm này, sự
việc đã được giải quyết, khiển trách như vậy là Sue đã biết lỗi của mình rồi. Cô ấy là một nhân viên khá, làm việc cũng rất thận trọng.”
Tống Dật Tuấn liếc nhìn Tô Duyệt Duyệt, ánh mắt như muốn “trưng cầu ý kiến” của cô, Tô Duyệt Duyệt còn chưa hết sửng sốt, thấy vậy liền vội
vã gật đầu, Chu Hâm định nói thêm gì đó thì Roger - Tổng giám đốc JSCT
gõ cửa bước vào, vẻ mặt tươi cười, miệng luôn nói về cuộc họp cuối năm.
Vì không phải là Tổng giám đốc của JSCT, Chu Hâm chỉ có thể thuận theo
tình hình. Mặc dù bản thân bà ta vẫn còn vướng bận về việc này, nhưng
cuộc họp hôm nay còn là một cuộc chiến không khói thuốc súng. Người đồng nghiệp theo sát bà nhất ở Bắc Kinh là Wagner - CEO khu vực Trung Quốc
của bộ phận Thông tin Tập đoàn JS sẽ cùng bà ta đọc lời chào mừng trong
cuộc họp cuối năm này, cùng lúc này, ông ta hẳn cũng sẽ mang đến JSCT
một âm mưu, bà ta cùng phe cánh phải ứng phó thế nào trước cuộc chiến
cam go này, đó mới là “nhiệm vụ cấp bách” nhất.
Sau khi cuộc nói chuyện trong phòng họp M kết thúc, Tô Duyệt Duyệt
một mình xuống lầu trốn vào một ô trong nhà vệ sinh, cô càng nghĩ trong
lòng càng cảm thấy bứt rứt, khó chịu. Còn nhớ lúc đầu, cô đã hứa hẹn
trước Tống Dật
