vàng khiến Tô Duyệt Duyệt vô cùng khâm phục. Cô thầm nghĩ: “Khí
phách của bà ta hơn hẳn chị giám đốc công ty cũ của mình. Đúng là doanh
nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài, khí chất của con người cũng khác.”
Tô Duyệt Duyệt vẫn còn đang khâm phục đã thấy Quản lý Tiêu giải thích tiếp: “Bởi vì Tập đoàn JS của chúng tôi không chỉ chú trọng tiền lương
của nhân viên mà còn chú trọng đến sự phát triển của nhân viên, hằng
năm, chúng tôi đều bồi dưỡng cho nhân viên có tiềm năng, cuối năm, giữa
nhân viên và cấp trên có sự đối thoại sâu sắc, sự đối thoại này không
chỉ đơn thuần là phản hồi của cấp trên đối với thái độ làm việc một năm
của cấp dưới mà còn là lúc để cấp dưới thoải mái biểu đạt suy nghĩ của
mình với cấp trên. Cô Tô, tôi đã làm việc cho Tập đoàn JS được mười năm, trong mười năm này, tôi đã thấy rất nhiều nhân tài ưu tú như cô phát
triển rất tốt trong các chi nhánh công ty của Tập đoàn JS. Cô vẫn còn
trẻ, tất nhiên, đứng ở góc độ cá nhân mà nói, lương của cô thực sự không cao, nhưng tôi tin cô nộp hồ sơ vào công ty của chúng tôi không phải
chỉ vì tiền, đúng không? Người trẻ tuổi, ý chí chiến đấu sục sôi, không
nên chỉ vì một chút không hài lòng về vấn đề tiền bạc tạm thời mà bỏ qua cơ hội nâng cao bản thân mình.”
Lời nói này đã đánh trúng tâm khảm của Tô Duyệt Duyệt, còn nhớ trong
buổi họp hướng dẫn lập nghiệp trước khi tốt nghiệp đại học năm đó, thầy
quản lý sinh viên trong trường đã nói những lời hết sức sâu sắc, chỉ
tiếc lúc đó, cô còn trẻ, không hiểu chuyện, muốn phát huy tinh thần dân
tộc, nhất định phải vào doanh nghiệp tư nhân, kết quả là liên tục đụng
phải “đá lớn”, lúc đó cô mới phát hiện doanh nghiệp tư nhân làm việc
“đúng kiểu tư nhân”, người trong nhà chẳng cần làm việc mà vẫn được
thăng chức, tăng lương, còn người ngoài làm việc thừa sống thiếu chết,
cuối năm mới được tăng thêm hai trăm tệ. Nếu không phải trình độ tiếng
Anh của cô không đến nỗi tồi, may mắn tốt nghiệp một trường nổi tiếng, e rằng làm đến mấy năm cũng không có được mức lương ba nghìn tệ.
Tô Duyệt Duyệt vẫn còn đang suy nghĩ, Quản lý Tiêu đã đưa bản hợp
đồng đến trước mặt cô, nhẹ nhàng nói: “Người khác thì không nói tới, chỉ nói đến Giám đốc bộ phận Quản lý hợp đồng Kevin Song - Tống Dật Tuấn,
anh ấy làm việc tại JSCT sáu năm mà giờ đã là giám đốc bộ phận rồi. Mọi
người đều phải trải qua giai đoạn bắt đầu, không nếm trải gian khổ sao
có thể thành công được đây? Hơn nữa, cuộc khủng hoảng kinh tế hai năm
trước cho đến nay tình thế vừa mới tốt hơn một chút, tiền lương tất
nhiên sẽ không cao như ý muốn. Đến cuối năm, cô có thể nói chuyện với
Kevin, anh ấy là một Giám đốc bộ phận rất dễ gần, tôi tin anh ấy sẽ giúp cô sắp xếp ổn thoả mọi công việc.”
Nói thật, Tô Duyệt Duyệt có ấn tượng vô cùng sâu sắc đối với Tống Dật Tuấn. Khi cô đến phỏng vấn, anh ta đã từng xuất hiện một lần với tư
cách là Giám đốc bộ phận. Tô Duyệt Duyệt đặc biệt thích giọng nói của
anh ta, cuốn hút y hệt người dẫn chương trình trên tivi. Tất nhiên, khí
chất và cách ăn mặc của Tống Dật Tuấn cũng rất có “phong cách đàn ông
kiểu doanh nghiệp nước ngoài”. Áo sơ mi và cà vạt đều được là lượt phẳng phiu, bộ com lê vừa vặn làm nổi bật thân hình cao ráo, đẹp trai hoàn
mỹ, ống tay áo đính khuy hình logo của công ty, mùi nước hoa thoang
thoảng làm tôn thêm khí chất của anh ta. Tô Duyệt Duyệt chưa bao giờ gặp người nào như vậy trong công ty cũ, rốt cuộc lãnh đạo và đồng nghiệp
trước đây của cô đều liệt vào kiểu “không cần chú ý tiểu tiết”.
“Thế nào?”
Tô Duyệt Duyệt vẫn còn trầm tư, Quản lý Tiêu đã lên tiếng. Tô Duyệt
Duyệt bắt đầu dao động, dao động rất lớn, cô đã xin nghỉ việc rồi, nếu
chưa xin nghỉ thì còn dễ nói, giờ gạo cho vào nồi đã nấu chín một nửa,
hậu quả của việc nếu không tiếp tục nấu tiếp sẽ là thất nghiệp, lại phải tiếp tục con đường tìm việc gian nan.
Phòng của chủ nhà đến hạn phải trả rồi, cho dù cô có tài giỏi đến
đâu, cuối cùng vẫn phải chuyển đi, tìm phòng mới lại phải trả một phần
ba tiền đặt cọc, phòng của chủ nhà ban đầu là thuê qua tay cô bạn học,
tất nhiên giá cả cũng rẻ hơn rất nhiều, bây giờ với cái giá như vậy thì
không thể tìm nổi căn nhà nào khác. Nếu giờ cô không có việc làm, e rằng sau này đến phòng ở cũng không thuê nổi mất.
Trong sách ngữ văn chẳng phải đã từng nói rồi đó sao? Một khi trời
xanh đã giao trọng trách nặng nề cho bất kỳ người nào, nhất định sẽ
khiến nội tâm của họ đau khổ trước nhất. Ngày xưa cũng có Hàn Tín[1'>chịu nhịn nhục để người khác bước qua người nên bây giờ cô cứ làm việc tại
JSCT trước đã, nếu thấy ổn sẽ tính tiếp, sau này công ty có phương hướng tốt nhất định sẽ xem xét, cân nhắc cô.
[1'> Hàn Tín: còn gọi là Hoài Âm Hầu, là một danh tướng bách chiến
bách thắng, một trong “tam kiệt nhà Hán” thời Hán Sở tranh hùng.
“Được, tôi ký.”
Nghĩ đến lời dạy của người xưa, nghĩ đến Hàn Tín, Tô Duyệt Duyệt bỗng nói từ “ký” một cách sảng khoái. Nhắm mắt ký thôi, quả nhiên, dưới nụ
cười tươi như hoa của Quản lý Tiêu, ba bản hợp đồng lao động đã được ký
kết xong xuôi. Quản lý Tiê