Disneyland 1972 Love the old s
Âm Mưu Nơi Công Sở

Âm Mưu Nơi Công Sở

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325093

Bình chọn: 8.5.00/10/509 lượt.

ì tiến lại phía đó, Tô Duyệt Duyệt đi sau anh ta, lẩm bẩm: “Đừng đi, đừng đi!”

Kết quả là, cô vẫn cứ theo Tống Dật Tuấn ngồi xuống trước mặt Doanh Thiệu Kiệt.

“Đông người ăn cơm quá!”

Doanh Thiệu Kiệt cười nói với Tống Dật Tuấn, Tống Dật Tuấn gật gật

đầu, Doanh Thiệu Kiệt vẫn thản nhiên quẹt quẹt vét vét, vun chỗ cơm

trong khay vào một chỗ, sau đó mau chóng “thanh toán” hết số cơm đó như

không hề có chuyện gì xảy ra.

Tô Duyệt Duyệt bất giác bụm miệng cười: “Anh ăn nhanh thật đấy.”

“Ồ, tôi, tôi đi trước đây.”

Doanh Thiệu Kiệt ăn xong, lập tức rời khỏi bàn, trong mắt Tống Dật

Tuấn loé lên một ánh nhìn khó hiểu, tiếp tục cười nói với Tô Duyệt

Duyệt: “Chúng ta ăn thôi!”

Tô Duyệt Duyệt nghĩ Doanh Thiệu Kiệt đúng là chẳng có chút lịch sự

nào, tuy quan hệ với Tống Dật Tuấn có vẻ rất tốt nhưng họ vừa ngồi xuống thì anh ta đã nhanh nhanh chóng chóng bỏ đi, dường như có phần hơi quá

đáng. Nhớ lại vừa rồi ngồi ăn với đồng nghiệp, anh ta còn đưa mắt nhìn

mình một cái, vậy mà khi ngồi đối diện, đến một cái liếc cũng không có.

Tô Duyệt Duyệt suy đoán liệu có phải anh ta sợ Tống Dật Tuấn biết chuyện anh ta kiếm của mình sáu trăm tệ sẽ cười cho thối mũi nên lập tức bỏ đi không.

Do Doanh Thiệu Kiệt đã đi khỏi, Tống Dật Tuấn thoải mái nói chuyện

vài ba câu rồi quay vào khay cơm chăm chú ăn. Khi họ trở về phòng làm

việc, vẫn chưa thấy ai về cả, vì thế chẳng ai biết họ đi ăn cùng nhau.

Tuy nhiên vào lúc học bồi dưỡng nghiệp vụ buổi chiều, Như An Tâm lại hỏi Tô Duyệt Duyệt có phải trưa nay đi ăn cùng Tống Dật Tuấn không, thấy Tô Duyệt Duyệt gật đầu công nhận, Như An Tâm lại không hỏi gì thêm nữa.

Tan giờ làm, Tô Duyệt Duyệt tới bãi đỗ xe nhưng trong đó lại không

thấy chiếc Polo màu đen đâu cả. Tô Duyệt Duyệt cầm điện thoại định gọi

cho Doanh Thiệu Kiệt mới chợt nhớ rằng mình không có số của anh ta. Hôm

nay là buổi đầu họ đi chung xe, lẽ nào anh ta “bỏ bom” mình? Tô Duyệt

Duyệt uất ức chửi rủa Doanh Thiệu Kiệt, hạ quyết tâm cứ ngồi lì ở đây

không đi nữa, cô không nghĩ rằng anh chàng này lại nhẫn tâm đến thế, nếu anh ta “bỏ bom” mình thật thì anh ta cũng sẽ gặp “quả báo” thôi.

Thời gian trôi đi từng phút, từng phút một, thành phố bắt đầu lên đèn rực rỡ, vậy mà lòng người lại buồn thiu, ủ rũ, ánh đèn của toà nhà đối

diện rọi vào người Tô Duyệt Duyệt, khiến cơ thể yếu đuối có chút gì đó

mong manh.

“Thật đáng ghét!”

Tô Duyệt Duyệt xoa xoa tay, đã đợi anh ta bốn mươi phút rồi, người

trong công ty đi qua, thỉnh thoảng có người nhìn cô, song vì không quen

nên cô cũng ngại không dám hỏi đi nhờ.

“Tô… Tô…”

Mới chỉ nghe thấy hai từ này, còn chưa phát ra “Duyệt Duyệt”, Tô

Duyệt Duyệt đã biết người mình đang chửi rủa đã đến, quay đầu trừng mắt

nhìn anh ta, nếu không phải mắt cô là mắt một mí thì hoả khí bắn ra từ

đó đủ thiêu trụi cả người Doanh Thiệu Kiệt, Tô Duyệt Duyệt thật lòng

muốn thiêu trụi anh ta.

“Xin, xin lỗi, tôi, tôi ra ngoài bận chút việc.”

“Bận việc? Xe anh đâu?”

“Đỗ, đỗ ở phía đối, đối diện.” Doanh Thiệu Kiệt chỉ về phía con đường trước mặt, bởi lẽ vừa rồi lái xe qua đây không có chỗ quay đầu nên đành dừng xe ở phía đối diện. Tô Duyệt Duyệt đang sẵn bực trong lòng, nghe

nói mình sẽ phải đi theo anh ta sang bên kia đường, lại càng tức giận

hơn, cũng không bận tâm tới trong bãi đỗ xe còn có người qua lại, lập

tức nói: “Doanh Thiệu Kiệt, anh cố ý trêu tức tôi phải không? Tôi ở đây

đợi anh bốn mươi phút trong thời tiết lạnh lẽo thế này, à không, bốn

mươi lăm phút, anh được lắm, đủng đà đủng đỉnh đi tới, lắp bắp hai

tiếng, còn nói ô tô đỗ ở bên kia đường, muốn tôi đi tới đó. Trời ơi, anh có còn lương tâm không hả?”

“Tôi, tôi, tôi ra ngoài thật mà, không, không có số điện thoại của

cô, thật lòng muốn gọi điện báo cho cô, Duyệt, Duyệt Duyệt, tôi thực

sự…”

Sắc mặt màu đồng cổ nhạt thoáng đỏ lên dưới ánh đèn đường, anh ta vội vã giải thích, song không biết vì sao, càng giải thích càng loạn, càng

loạn lại càng khiến Tô Duyệt Duyệt bối rối, đỏ mặt nói: “Ai cho anh gọi

tôi thân mật như vậy?”

“Chỗ này, đồng, đồng nghiệp nhiều, tôi, tôi mời cô đi ăn, ăn cơm tối, tạ lỗi.”

Không dễ gì Doanh Thiệu Kiệt mới có thể xen vào được một câu nhân lúc Tô Duyệt Duyệt cũng đang đỏ mặt, còn bước ra phía sau Tô Duyệt Duyệt

hối thúc cô đi nhanh lên. Tuy đa số nhân viên của toà nhà Tập đoàn JS đã về hết, song vẫn còn một vài nhân viên ở lại làm thêm nên một vài xe

vẫn đỗ ở bãi đỗ xe cổng phụ. Lời nhắc nhở của Doanh Thiệu Kiệt cũng

không phải không có lý, Tô Duyệt Duyệt trách móc vài câu rồi cũng ngoan

ngoãn đi theo sau anh ta.

Lên đường cao tốc, sau khi rẽ qua hai khúc cua thì tới một trung tâm

thương mại sầm uất, Tô Duyệt Duyệt nghĩ bụng anh ta có lẽ thật sự muốn

xin lỗi mình, người đàn ông rất keo kiệt này đã nhất quyết đòi bằng được cô sáu trăm tệ, giờ lại dẫn cô tới chỗ sang trọng như thế này để ăn

cơm, xem ra cũng có thành ý đây.

“Phía dưới.”

“Ồ!”

Doanh Thiệu Kiệt đi phía trước, Tô Duyệt Duyệt đi theo sau, vịn tay

vào thang cuốn, khi sắp xuống tới phía dưới, thấy hiện ra lù lù một tấm