rên tay lái, quyết định trở lại Ngự Cảnh Uyển.
Hai mẹ con dường như cả đêm không ngủ, mẹ Dung ôm giấy hôn thú,
con mắt nhắm hờ, Dung Ân muốn nó lấy đi, vừa động vào một chút, mẹ liền
tỉnh.
Cô chỉ có thể chiều ý mẹ Dung, thức ăn phía ngoài một miếng cũng
không động vào, cho đến khi trên không trung nổi lên những tia sáng, mẹ
Dung mới dựa vào gối nằm xuống, Dung Ân lặng lẽ đứng dậy, lấy cơm hộp bỏ vào nồi cơm điện, chuẩn bị nấu bát cháo.
Không bao lâu, bên ngoài liền truyền đến âm thanh của tiếng pháo, từng đợt một, đinh tai nhức óc, phá tan đi sự tĩnh lặng lúc này khó
khăn lắm mới có được.
Dung Ân muốn xào cho mẹ vài món ăn thanh đạm, nhưng trong tủ lạnh không có gì cả, cô chỉ có thể trở lại phòng khách.
Lúc này, truyền đến một tràn tiếng đập cửa đều đều.
Cô cho là Nam Dạ Tước, liền thả lỏng bước chân đi ra mở cửa, sau
khi nhìn thấy rõ ràng gương mặt phía ngoài đó, Dung Ân rõ ràng sợ run
lên, vừa muốn đóng cửa lại, đối phương cũng đã chen vào trong.
“Bà tới làm gì?”
Lâm Thanh Nguyệt mặc chiếc áo khoác ngoài hàng hiệu cao cấp, giày cao gót trong chân khi đi phát ra tiếng vang lộc cộc, ánh mắt bà kiêu
căng nhìn khắp bốn phía, nơi này quả nhiên là đơn sơ không chịu nổi,
“Các người ở đây sao?”
“Bà cũng đã tìm đến nơi này, đã biết rõ còn cố hỏi làm gì?” Dung
Ân chặn trước mặt bà, cũng không cho bà có những hành động gì khác, “Bà
xông vào như vậy, thật không có chút lịch sự gì cả à?”
“Ân Ân, là ai vậy?”
Mặc dù Dung Ân đã giảm thanh âm thấp xuống, nhưng vẫn làm mẹ Dung tỉnh giấc.
Bà cởi áo khoác ngoài ra, Lâm Thanh Nguyệt tháo xuống bao tay ra, tự tiện ngồi trên ghế sa lon chật hẹp, cô hình như thấy khinh thường
nhíu mày, “Chậc chậc, phòng khách này của các người còn không to bằng
phòng vệ sinh nhà người ta nữa đấy.”
Dung Ân đi qua đó, dìu lấy cánh tay mẹ, “Mẹ, mẹ vào trong phòng trước, ở đây để con ứng phó.”
Mẹ Dung không xoay người, mà ngồi xuống trước mặt Lâm Thanh
Nguyệt, “Nếu nhà tôi đây đã không thể vừa mắt bà như vậy, hà tất gì mới
sáng sớm bà đã chạy tới đây.”
Sắc mặt Lâm Thanh Nguyệt thay đổi chút ít, vẫn duy trì vẻ đoan
trang như cũ, bà mở túi ra, từ bên trong lấy ra một vật, để lên trên bàn trà, ” Chuyến này tôi đến đây chỉ vì một việc, ở đây là tờ ngân phiếu
200 vạn, tôi hi vọng các người có thể cầm lấy số tiền đó, đi cho thật
xa, vĩnh viễn không cần phải xuất hiện trước mặt chúng tôi lần nữa.”
Lúc Dung Ân thức dậy, cố ý mở hết cửa sổ ra, giờ đây gió rét thổi vào, thổi tờ ngân phiếu đó bay lên bay xuống, xem cho kỹ, bất quá cũng
chỉ là một tờ giấy mỏng manh.
Mẹ Dung hai tay đặt trên đầu gối, tờ chi phiếu kia ngay cả đụng
cũng không đụng một chút, “Bà lấy về đi, nơi này là nhà của tôi, tôi sẽ
không đi.”
“Bà còn tưởng rằng Tử Nham sẽ quay về sao?” Lâm Thanh Nguyệt gương mặt lạnh lùng, “Ông ấy sẽ không thừa nhận mấy người đâu.”
“Nếu đã như vậy, bà sợ gì chứ?” Dung Ân đẩy tờ chi phiếu trên bàn trở về phía bên tay người phụ nữ, “Chỉ cần ông ấy không xuất hiện trước mặt chúng tôi, tôi và mẹ tuyệt đối sẽ không đi tìm ông ấy, mãi mãi sẽ
không để cho bà phải huy động nhân lực như vậy.”
Ánh mắt Lâm Thanh Nguyệt quét một vòng bốn phía xung quanh, “Hai
trăm vạn, cũng đủ cho mấy người có một cuộc sống tốt đẹp ở một nơi
khác…”
“Chúng tôi không cần.” Mẹ Dung đã đứng dậy, “Tôi sẽ không rời
khỏi nơi này, bà không cần nói gì nữa, chúng tôi sống tốt hay không,
cũng không liên quan đến bà một chút nào cả.”
Lâm Thanh Nguyệt nhìn theo bóng lưng hai mẹ con đi về hướng phòng ngủ, bà đem tờ chi phiếu kia ra sức nắm trong lòng bàn tay, không phải
là bà nhất định muốn qua đây để tự mang nhục, mà phía Dung Tử Nham bên
kia bà còn có thể chịu được, sợ là sợ hai người trưởng bối ở nhà Dung
gia, nếu như bị bọn họ biết bên ngoài còn có người nhà họ Dung, chắc sẽ
không tiếc bất cứ giá nào để Dung Ân nhận tổ quy tông, đến lúc đó, bộ
mặt Lâm Thanh Nguyệt này biết để đâu đây?
Dung Ân dìu mẹ trở lại phòng ngủ, tâm trạng mẹ Dung đã bình tĩnh trở
lại không ít, tờ giấy hôn thú kia Dung Ân cũng không thấy nữa, cũng
không phát hiện là bị xé bỏ, nhất định là đã được giấu đi.
Lúc đi ra ngoài, Lâm Thanh Nguyệt đã đi rồi, cả phòng khách nồng
nặt mùi nước hoa, mặc dù là mùi thơm ngát thanh nhã, ngửi thấy, vẫn cứ
gay mũi như cũ.
Thức ăn trên bàn ăn đã nguội lạnh, Dung Ân múc cháo trong nồi cơm điện ra(nguyên văn là nồi cơm điện nhé), lúc này trời đã sáng hoàn
toàn, khi sáng sớm có sương mù, lúc theo gió tây thổi vào, có cảm giác
hơi lạnh, thẩm thấu xuyên vào trong làn da, thấm nhuận vô cùng.
Cô còn tưởng rằng Lâm Thanh Nguyệt đi, thì có thể khôi phục sự
yên lặng của ngày mùng một đầu năm mới này, lại không ngờ rằng, phiền
toái nối gót mà tới.
Thời điểm cửa ngoài truyền tới tiếng đập cửa kịch liệt, Dung Ân
đang phòng bếp, cô để bát đũa xuống, trong lòng bỗng dưng trầm xuống,
đứng tại nguyên chỗ không hề nhúc nhích.
Mẹ Dung khoác áo khoác đi ra, thần sắc có chút mệt mỏi, đầu tóc
cũng không chải, chỉ buộc sau cổ, “Ân Ân, sao không mở cửa thế kia?”
“Mẹ…” Dung Ân há to miệng, cũng kh
