t đẹp rồi.
Anh bắt đầu thâu tóm Viễn Thiệp, Dung Ân nói, anh giậu đổ bìm leo, Diêm Việt đã chết, ngay cả Diêm Gia anh cũng không buông tha.
Nam Dạ Tước đã có đầy đủ chứng cứ Trần Kiều lúc trước thâu tóm Viễn Thiệp,
nhưng, một chiếc CD đưa ra, làm kế sách của anh tỉ mỉ an bài bị đánh
nát, những gì anh làm, đến bây giờ cũng chỉ là con số 0.
Viễn Thiệp rơi vào tay Trần Kiều, Diêm gia từ đó càng trở nên sa sút, tin tức về Diêm Minh bị Trần Kiều tung ra ngoài.
Nam Dạ Tước đem súng ra khỏi tay Trần Kiều, anh nghe thấy Dung Ân thét một
tiếng chói tai, hai tay nắm lấy tóc ngã ngồi trên mặt đất. Lúc ngã xuống, cả người cũng co quắp.
Hai tay Dung Ân che mặt,
trong cổ họng sự bi phẫn cùng thương tâm như muốn trào ra, cô không biết còn có thể làm gì để biểu hiện tâm tình buồn bực bị đè nén của mình
hiện tại, từng tế bào trong cơ thể cũng bị siết chặt lại, xương cốt tứ
chi đều đau đớn đều đau đớn, cô cong hai gối lên, hai tay ôm chặt đầu
gối bắt đầu khóc.
Cô không biết trong lòng mình còn có thể nghĩ
đến cái gì nữa, Dung Ân để đầu gối chận ở ngực, nhưng mà vô ích, đau vẫn là đau, hơn nữa càng lan rộng ra, không biến mất được.
Nam Dạ Tước muốn giúp Diêm Việt, anh muốn để cô sống, nhưng mà, cô…tự tay đẩy anh xuống địa ngục.
Khi anh bận rộn ở bên ngoài, từng bước dựa theo kế hoạch hành động, Dung Ân lại ở sau lưng anh tìm chiếc CD có thể đem anh vào chỗ chết, hai phía
của anh đều là kẻ thù, cô đâm một nhát thật sâu tổn thương anh, so với
bất kì đao súng nào cũng sắc nhọn hơn.
Cô khóc khàn cả giọng,
hai bả vai không ngừng run rẩy, Duật Tôn nghiêng người dựa vào bệ súng,
không nói lời nào, khóe miệng cười ngã ngớn cũng thu lại.
Dáng vẻ Dung Ân lúc này, ngay cả A Nguyên bình thường không ưa cô nhất cũng mím môi, khẽ quay mặt đi hướng khác.
Trần Kiều gục ở trên mặt bàn thở hổn hển, ánh mắt bị máu tươi ngấm vào, chất lỏng nóng ấm chảy ra, hắn biết, sau khi hắn tự nói ra, Ân Ân vĩnh viễn
cũng không tha thứ cho hắn.
Đôi mắt dài hẹp của Nam Dạ Tước quét về phía Dung Ân đang ngồi trên mặt đất, anh buông Trần Kiều ra, bước
vài bước đến bên cạnh Dung Ân, nắm cánh tay cô kéo cô đứng dậy.
Dung Ân giống như một con rối mặc cho anh dắt díu, đi lại lảo đảo, Nam Dạ
Tước kéo cô đến phía sau Trần Kiều, lại đưa súng trong tay mình đặt vào
tay Dung Ân, anh cầm tay cô, đưa họng súng nhắm vào ót Trần Kiều.
“Anh…anh muốn làm gì?” Dung Ân kịp phản , không ngừng hoảng sợ, thân thể bắt đầu run rẩy, chẳng qua là tay cầm súng kia không dám làm loạn.
“Không phải em muốn báo thù cho Diêm Việt sao? Bây giờ đã biết chân tướng rồi, chẳng lẽ em không muốn một súng bắn chết hắn?” ngón trỏ của Nam Dạ Tước nhẹ ấn xuống, Dung Ân cảm giác được chính ngón tay mình đang theo tay
anh bị ấn xuống, bất cứ lúc nào cũng có thể bóp cò.
Một dây cung đang kéo căng, bây giờ đã trở lại thẳng tắp. Hai tay Trần Kiều ở bên
mặt đã không ngừng run rẩy, nửa gương mặt đều dính đầy máu, mi mắt hắn
cô hết sức để nâng lên, sau khi nhìn rõ ràng người cầm súng, ngược lại
không còn sợ hãi như trước. Loại đau khổ đến tận xương tủy này, nếu có
thể, hắn tình nguyện để cho Dung Ân có thể bắn hắn một phát giải thoát.
“Không, không thể…”
Trong lòng ngực không ngừng run rẩy, Dung Ân co lại ở bên tay Nam Dạ Tước, cả người lộ vẻ yếu đuối bất lực, những sợi tóc đen bóng của cô theo cánh
tay người đàn ông rũ xuống, ánh mắt Nam Dạ Tước u ám lạnh lẽo, cánh tay
mạnh mẽ dùng lực giữ chặt lấy cô, “Tại sao không thể? Lúc trước không
phải em cho rằng tôi giết Diêm Việt, luôn muốn ăn miếng trả miếng, đưa
tôi vào địa ngục sao?”
“Không, không phải như vậy, không phải…”
Dung Ân lặp đi lặp lại câu nói, hai chân mềm nhũng khuỵu xuống, nhưng bả vai lại bị người đàn ông giữ chặt lại, khiến cô không thể trốn tránh.
“Cái gì không phải?” giọng nói của Nam Dạ Tước càng trở nên lạnh lùng, “Đối
với tôi thì xuống tay được, vì sao đối với hắn lại không được?”
Ân Ân, thật xin lỗi… ” Trần Kiều híp lại con mắt đau đớn, “Tôi biết sống
chết nằm trong tay của anh ấy, nhưng cho đến bây giờ tôi cũng ngờ tới
lại là anh, anh tại sao có thể đối với anh ấy như vậy? Tại sao có thể!”
Trần Kiều ngậm miệng lại, hắn biết một câu thật xin lỗi, đối với những
thương tổn của Dung Ân mà nói không có ý nghĩa đến cỡ nào.
Phải
có dũng khí như thế nào, mới có thể khiến cho Diêm Việt cuối cùng cũng
buông xuống sinh mệnh của bản thân, phía sau lưng Dung Ân dán chặt vào
lồng ngực rộng lớn của Nam Dạ Tước, người đàn ông hô hấp phập phồng, hơi ấm theo chiếc áo lông đơn bạc không ngừng truyền vào cơ thể Dung Ân, cô nhìn vào khuôn mặt đang gục ở trên bàn này, một loại thù hận trong đáy
lòng bắt đầu dâng trào, sự sợ hãi cùng kinh ngạc đã bị sự phẫn nộ và
kích động thay thế, Nam Dạ Tước cảm thấy được tay cô đã không còn bài
xích việc cầm súng nữa, ngón trỏ, thậm chí tự giác đặt ở cò súng.
Cô thật sự muốn ấn xuống, toàn thân Dung Ân là mồ hôi lạnh, cảm giác ướt
sũng như đang ngâm mình trong mặt nước, hai mắt cô trợn lên, con ngươi
đen bóng hiện lên ngọn lửa hủy diệt, hai tay Dung Ân cầm khẩu
