Ân, thật rõ ràng.
“Thế nào, tìm được không?” Tiếng của ông chủ cũng truyền tới.
“Cậu, không tìm thấy, cậu bên đó thì sao?”
“Mấy đầu bếp kia đều nói không thấy, có lẽ đã đi rồi.”
“Không thể nào,” Lý Hủy vẫn như trước kiên trì, “Ân Ân cho dù là có việc gấp,
cậu ấy cũng sẽ không đến mức một tin nhắn cũng không để lại, cậu ấy nhất định đã xảy ra chuyện.”
Nước mắt Dung Ân chảy không ngừng,
trong lòng tràn ngập tuyệt vọng, cô quay trở lại bên giường, cầm chiếc
đèn bàn hình người cá ném vào tường.
” Ầm——-”
Thủy tinh văng khắp nơi, tiếng vỡ vụn kia, cũng đủ vang dội cả căn phòng.
Dung Ân chân trần bước tới, những mảnh thủy tinh ẩn dưới thảm lông đâm vào
lòng bàn chân cô, máu tươi tràn ra theo từng cử động của cô, hiện ra
từng dấu chân cô độc.
“Chúng ta đi về trước đi, đến thành phố Bạch Sa rồi tìm xem, thử liên hệ với bạn bè thân thiết của Dung Ân xem sao…”
“Con không đi,” Lý Hủy cố chấp, “Ân Ân bị mất tích ở nơi này, chúng ta nên báo cảnh sát.”
Tiếng động lớn như vậy, bọn họ lại không nghe thấy.
Dung Ân tuyệt vọng mà gào khóc “Tôi ở đây, thả tôi ra…”
“Mới không thấy Dung Ân có mấy tiếng, cho dù con đi bảo cảnh sát, họ cũng sẽ không lập án.” Sắc mặt ông chủ cũng lo lắng, “Biện pháp duy nhất bây
giờ là phải trở về thành phố Bạch Sa trước đã.”
“Nhưng nhỡ Ân Ân vẫn còn trên đảo này, cậu ấy không tìm thấy chúng ta, sẽ sợ hãi.
“Lý Hủy, Dung Ân không có khả năng còn ở lại trên đảo này,” có người đồng
nghiệp thử phân tích, “Hành lí cô ấy cũng mang đi, hơn nữa, chúng ta tìm lâu như vậy, nếu cô ấy còn ở đây, nghe thấy tiếng của chúng ta thì đã
sớm ra, cho nên nhất định là đã rời đi.”
Dung Ân đã không còn gào thét nữa, trong lòng, một chút hi vọng ban đầu đã dần dần biến mất.
“Tôi không có đi…”
“Lý Hủy,” ông chủ tiến lại giữ chặt cánh tay cô, “Không tìm thấy Dung Ân,
chúng ta cũng lo lắng, đừng làm loạn nữa, con cùng cô ấy rất thân thiết, mau về thôi, đến những nơi cô ấy thường đến để tìm xem, thật sự nếu vẫn không thấy lúc đó báo cảnh sát vẫn còn kịp, con ở lại đây cũng vô ích,
lãng phí thời gian.”
Lý Hủy dường như bị thuyết phục, rất lâu cũng không nói gì.
Sau đó, Dung Ân chợt nghe thấy bên ngoài có tiếng bước chân xoay người rời
đi, cô tựa vào cánh cửa, thân thể dần dần trượt xuống, mãi cho đến khi
bọn họ đi xuống lầu, cô vẫn mơ hồ nghe thấy tiếng khóc của Lý Hủy.
Cuộc sống chính là như vậy, nó luôn cho người ta nhìn thấy hy vọng, ngay lúc người ta cố gắng nắm bắt lấy nó, lại bị đập tan một cách tàn nhẫn.
Bọn họ nhất định là đi rồi, sự yên tĩnh bình thường lại áp đến.
Lúc ở xung quanh mình quá yên tĩnh, Dung Ân cảm thấy ngay cả màng nhĩ cô
cũng thình thịch, dường như một tiếng động nhỏ cũng sẽ khiến người ta
trở nên rất nhạy cảm.
Cô rúc vào phía sau cửa. ngồi thật lâu, gập chân lên áp vào người.
Cả cơ thể bởi vì duy trì một động tác quá lâu mà trở nên cứng ngắc, Dung
Ân không biết đã ngồi bao lâu, bên ngoài im ắng, một chút tiếng động
cũng không có.
“Rắc”
Tiếng động rất nhỏ từ sau lưng truyền đến, Dung Ân đột nhiên ngã ra khỏi phòng, nửa người trên ngã ở trên hành lang
Cô vội vàng bò dậy, lúc này mới nhận ra cửa đột nhiên mở ra. Cô không kịp
suy nghĩ, chỉ thấy đôi giày của mình ở đầu cầu thang cô không chút nghĩ
ngợi xách nó lên, sau khi nhìn xung quanh bốn phía không có ai, lúc này
mới rón ra rón rén đi xuống lầu.
Bởi vì hôm qua Dung Ân đã đi
tham quan qua địa hình ở đây, cho nên biết được đại khái phương hướng,
trong tòa nhà u ám tối tăm, trừ chiếc đèn tường mờ mờ, cũng không có ánh sáng nào khác. Cô dò đi tới cửa chính, thấy không có người, lúc này mới hấp tấp đi giày vào, cũng không quay đầu lại mà chạy ra ngoài.
Cô mặc chiếc áo ngủ mỏng manh, gió lạnh ở khắp nơi ùa vào, gần như đóng băng cô tại chỗ.
Mới xuống thềm đá, nhưng chỉ hai ba bước, không gian ban đầu u tối bỗng
nhiên được ánh đèn chiếu sáng như ban ngày, Dung Ân sợ hãi quay đầu lại, chỉ thấy trong nhà từng phòng đều sáng đèn, trên mái nhà, còn có một
dàn đèn lớn chiếu xuống, giống như đèn pha, soi rõ từng ngóc ngách trong vườn trong mắt người.
Dung Ân kinh hãi, vội vàng bỏ chạy.
Cô không chọn đường lớn, mà lách mình vào trong vườn trái cây bên cạnh.
Những cây ăn quả ở đây mỗi cây đều rất cao, khi ẩn núp, không đến mức dễ dàng bị phát hiện..
Hai tay Dung Ân đẩy những chướng
ngại trước mặt ra, lòng bàn chân bởi vì bị thương, cho nên khập khiễng
chạy rất chậm, cô không rõ được phía sau có người đuổi theo hay không,
nhưng cô không quan tâm được nhiều như vậy, đành phải liều mạng chạy
bằng bất cứ giá nào.
Cánh tay chi chít vết xước, trên mặt cũng có vết máu, mắt rất đau, đầu tóc cũng tán loạn vô cùng…
Té ngã rồi, lại lập tức đứng lên, lúc này không có thời gian để dừng lại mà đau đớn.
Dung Ân chạy thật lâu mới ra khỏi khu vườn đó, phía trước là một bãi đất
trống rất rộng, chỉ cần băng qua nó, là có thể đi đến bến tàu, lên
thuyền trở về.
Dung Ân tăng tốc chạy tới, thân ảnh vừa lộ dưới ánh đèn, trên đỉnh đầu truyền đến tiếng ầm ầm.
Cùng lúc đó, bên trên gió thổi thật mạnh, cảm giác giống như có lố