trở lại phòng mới đưa điện thoại một lần nữa áp lại bên tai, nhưng đối phương không có đợi cô, đã cúp máy… Cô cầm di động tim đập mạnh và loạn nhịp không dứt, đem gối để dựa sát sau lưng
ngồi dậy, trừ Nam Dạ Tước, cô không nghĩ tới còn có ai có thể biết
những sự tình kia giữa bọn họ, ban đầu, thi thể hắn cũng không có tìm
được, cảnh sát cũng chỉ là đem hắn liệt vào diện mất tích, cũng không có bằng chứng nói là tử vong.
Dung Ân cong lên hai đầu gối,
dựa theo tính tình Nam Dạ Tước, chắc chắn ăn miếng trả miếng, cô bán
đứng hắn, hôm nay… Hắn chắc chắn trăm phương ngàn kế trở lại tính toán
với cô.
Quanh đi quẩn lại, dường như lại tới khởi điểm.
Tính mạng Dung Ân kể từ gặp gỡ Nam Dạ Tước, liền đã định trước phập
phồng trầm bổng, cô muốn cuộc sống bình thường, người khác cũng có thể
có được, nhưng cô không được.
Nam Dạ Tước thu hồi điện thoại,
đem nó thả lại trên mặt bàn phòng khách. Anh nhấc chân lên, điếu
thuốc ở ngón giữa đã cháy được một nữa, một hơi anh cũng không
động, tàn thuốc rơi xuống ở trên mặt thảm mềm mại cao quý, ánh mắt
anh chẳng qua là liếc nhìn, liền nghiêng đứng dậy đem khói dập tắt ở
trong cái gạt tàn thuốc.
Anhthật không hiểu chính mình vì sao
vào lúc này nghĩ cái gì mà gọi cú điện thoại này cho Dung Ân, nếu nói là chỉ để dọa cô…, anh đã sớm gọi rồi… Tiếng nói của cô vẫn mềm nhẹ
như cũ, gọi lên tên của anh, anh có thể cảm giác được trong lòng mình
có phần rung động, lúc trở lại, anh một lần nữa muốn giam cầm cô
bên cạnh mình, tàn phá thậm chí thà rằng hành hạ đến chết cũng không để
cho cô có ý nghĩ rời đi, hai tay Nam Dạ Tước chống trên đầu gối,
nhưng là…
Hai đầu lông mày anh khép lại trở nên ngưng trọng,
nhưng nếu anh thật sự có thể làm được như vậy…, cũng sẽ không hung
hăng cho A Nguyên một cái tát khi hắn thiếu chút nữa lấy mạng của cô, cô gái này tàn nhẫn như thế nào anh đã được chứng kiến. Ban đầu thời
điểm lấy đi CD cũng không chút do dự, nhưng là đổi lại là anh, lại vẫn không thể tuyệt tình tàn nhẫn như Dung Ân được.
Nam Dạ Tước
nhất thời trở nên buồn bực, tức giận, anh thuận tay quơ lấy chìa khoá xe trên bàn, cầm lấy áo khoác đi ra khỏi phòng khách.
Cho đến
khi xe của hắn khởi động rời khỏi đây, Dung Ái hất lên mái tóc
dài đi tới phòng khách, cô ngồi ở trên ghế sa lon lúc trước Nam Dạ
Tước ngồi, hai chân duyên dáng bắt chéo nhau, đem điện thoại Nam Dạ Tước đặt lên bàn cầm lên.
Mới vừa rồi, thần sắc của anh thấy
được rất rõ ràng, mặc dù cú điện thoại này anh từ đầu đến cuối không có nói một câu, nhưng Dung Ái không phải người ngu, cô mơ hồ lo lắng,
nhấn nút mở khoá, đem điện thoại đặt ở bên tai.
Dung Ân cũng
không có ngủ, thời điểm tiếng chuông vang lên, cô xoay mình vẫn là cả
kinh, lần này không do dự, mà là nhanh chóng nhấn nút trả lời.
“Alo?”
Bên kia như cũ không ai nói chuyện, cô sợ mẹ nghe thấy, liền hạ giọng, “Nam Dạ Tước, là anh sao?”
Dung Ái hai chân trắng nõn vắt lên nhau, những lọn tóc lớn ở sau ót, hoa
văn móng tay màu tinh sảo nắm thật chặt, từ phản ứng mới vừa rồi
của Nam Dạ Tước, cô đoán đối phương chính là người đàn bà tối hôm qua ở nơi này. Dung Ái vốn định lần nữa tìm cơ hội đem thuốc bơm vào trong bình truyền dịch của Dung Ân, nhưng buổi sáng lúc cô thức dậy, mới
phát hiện Dung Ân đã bị đưa đi.
“Nam Dạ Tước, tôi biết là anh”, Dung Ân lúc này nói chắc chắc, “Anh không cần trốn ở trong bóng tối nữa”.
Dung Ái lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn quyến rũ ở dưới đèn thủy tinh , phản xạ
ra một loại lo lắng người ta run rẩy, mặc dù cô ta chỉ mới 20 tuổi,
nhưng dục vọng độc chiếm so với ai khác cũng mãnh liệt hơn, hơn nữa
chuyện cô cùng Nam Dạ Tước cũng là ý định của Sở Mộ, cô đã sớm
nhận định chính mình là Nam thiếu phu nhân tương lai, “Tôi không phải
là Nam Dạ Tước”.Tiếng nói cô ta không có bất kỳ cảm xúc gì, bằng trắc
giống như là nước lã.
Dung Ân không nghĩ tới đối phương mở miệng, lại là một phụ nữ, cô chuẩn bị không kịp, “Vậy, cô là…”
“Tước đã chết, cô chẳng lẽ không biết sao?”
Dung Ân há miệng, tiếng nói có chút ách, “Tôi biết”.
“Cô biết anh ấy chết như thế nào sao? ” mặt Dung Ái không chút thay đổi, giọng nói âm lãnh.
“Cô đến tột cùng là ai, số điện thoại này cô tìm ở đâu ra? “
“Đây là Tước khi còn sống nói cho tôi, cô là Dung Ân sao? Tôi cho cô biết,
tôi sẽ không bỏ qua cho cô, rất nhiều người muốn có mạng của cô”.
Dung Ân vừa muốn đem điện thoại để xuống, đã nghe được đầu kia nói, “Đừng ôm lấy hy vọng anh ấy còn sống nữa, ban đầu là cô hại chết anh ấy, thi
thể ở bến cảng lúc giao tranh đã bị mang đi, ngực trúng đạn, một kích
trí mạng, khoản nợ máu này, cô cứ chờ từ từ hoàn lại đi”.
Giá
rét trong mắt Dung Ân bị đánh dập nát, ban đầu Bùi Lang cũng nói hắn
bị vết thương trí mệnh trên ngực. Thi thể mặc dù không có tìm được,
nhưng khả năng còn sống rất ít, Dung Ân co lên hai chân, rõ ràng đã
thành sự thực, cô lại muốn hoài nghi.
Ban đầu cô đem CD giao ra, không phải là muốn nhìn thấy k