ăn lại, nhưng lại bị đối phương kìm hãm, đôi
chân cũng bị tách ra, cảm giác mát nhè nhẹ tràn vào trong cơ thể.
“Đừng…”
Lòng ngực cứng rắn của Nam Dạ Tước dán chặt trước ngực mềm mại, thân thể
này, anh vẫn còn mê luyến như vậy, giống như hít phải cây thuốc phiện
khó có thể từ bỏ.
Dung Ân không biết là thật hay là đang nằm mơ, thân dưới truyền đến cảm giác đau nhức, hai đùi cô bị ép đến trước
ngực, người đàn ông khom lưng xuống, tiến vào vô cùng sâu.
“ Ưm~~”
Khuôn mặt Nam Dạ Tước kéo căng, mồ hôi trên trán rơi trên khuôn ngực trắng
nõn của Dung Ân, hơi thở gấp gáp lộ vẻ sung sướng và gần như thống khổ
của anh, môi mỏng theo cổ Dung Ân khẽ hôn, anh chiếm lấy ngực cô, nhưng
độc tác rất nhẹ, không giống như trước đây không lưu lại gì dấu vết trên người Dung Ân.
Nam Dạ Tước tăng nhanh động tác, nhìn người phụ
nữ ở dưới thân mình thân thể đong đưa, hai tay anh đè lại đầu gối Dung
Ân, thời điểm gần như bùng nổ lại đột ngột bứt ra, đỉnh điểm của dục
vọng, tung toé trên bụng bằng phẳng của cô.
Anh nhắm đôi mắt rực lửa lại, cúi người, ham muốn sền sệt ở nơi tiếp xúc của hai người vuốt ve.
Nam Dạ Tước vươn tay lướt nhẹ trên trán cô, bàn tay lớn chạm đến khuôn mặt
nhỏ nhắn quyến rũ hồng nhuận của Dung Ân, Nam Dạ Tước ngắm nhìn gương
mặt này, đôi mắt kích tình hoàn toàn không còn, anh nghiêng mình nằm ở
bên cạnh Dung Ân, gương mặt tuấn tú ma mị dán ở cổ cô, giọng nói của
người đàn ông u ám, không một chút tình cảm, tiếng nói khàn khàn gằn
từng chữ, “ Dung Ân, cô đã không xứng có đứa con của tôi nữa rồi.”
Nếu như, đứa con đầu tiên của bọn họ là anh không có sự chuẩn bị, lần thứ
hai, chính là anh toàn tâm toàn ý chuẩn bị kỹ càng nghênh đón.
Nhưng mà, Dung Ân lại nói, Nam Dạ Tước, tôi đã bỏ nó rồi.
Khi Nam Dạ Tước nghe cô gọi điện thoại nói mình mang thai, anh thật cao
hứng, thậm chí tâm tình vui sướng như vậy chưa từng có qua.
Anh
đứng ở bến tàu ngắm nơi xa, phảng phất có thể nhìn thấy bộ dáng đứa trẻ
nằm ngủ ở trên đầu gối anh, anh thầm nghĩ rằng, Dung Ân sẽ nói cho anh
biết, là cô lựa chọn muốn ở bên cạnh anh sống thật tốt, dù là cô không
dám nói ra chuyện lấy cắp CD, chỉ cần cô nói một câu để anh cẩn thận,
sớm quay về, như vậy, Nam Dạ Tước cũng sẽ tha thứ cho cô.
Tim
của anh, chưa từng bị ai tàn nhẫn bóp nát như thế, lời nói của Dung Ân,
đến nay vẫn còn quanh quẩn ở bên tai anh, thậm chí trong một thời gian
rất dài, cũng đeo bám trong giấc mơ của anh.
Lúc trước khi cô nói ra những lời ấy, vẻ mặt của anh sung sướng vô cùng đi.
Nói không chừng, sau khi anh trúng đạn, cô còn có thể nâng chén ăn mừng.
Nam Dạ Tước không thể quên được Dung Ân đã nói ” Tôi muốn để cho anh chết cũng không nhắm mắt!”
Vẻ oán hận quyết tuyệt ngay lúc đó, Nam Dạ Tước nhắm mắt lại cũng có thể tưởng tượng ra.
Cô dựa vào cái gì làm tổn thương anh như vậy? Không phải là vì ỷ lại vào tình yêu của anh dành cho cô sao?
Yêu, thực sự rất ngọt ngào, nhưng khi nó trở thành toan tính, nó chính là
kịch độc, mạnh mẽ đâm vào trong lòng Nam Dạ Tước, hoặc là anh chết, nếu
không, độc này không có thuốc nào chữa được.
Cho dù Dung Ân lấy đi tính mạng của Nam Dạ Tước cũng không thể lấy đi, bởi vì, độc tính vẫn còn ở đó.
Ngoài cửa phòng, gương mặt Dung Ái đông cứng, sắc mặt cô rất khó coi, cho dù
là trang điểm khéo léo đi chăng nữa, cũng không dấu được vẻ hỗn loạn
trên mặt.
Hai gã vệ sĩ đưa mắt nhìn nhau, chỉ đành phải nhìn
thẳng về phía trước, bên trong tiếng động lớn như vậy, ai cũng biết là
một màn mây mưa ân ái.
Nam Dạ Tước đem chăn đắp lại trên vai Dung Ân, đứng dậy đi về phía phòng tắm.
Lúc trở lại cầm lấy khăn lông ướt, anh cẩn thận lau vết bẩn ở trên bụng
Dung Ân, người phụ nữ này, anh đến nay vẫn không buông tha, cô muốn cuộc sống bình thường đơn giản phải không? Nhưng Nam Dạ Tước đã sớm nói qua, lên giường của anh sẽ không có dễ dàng xuống như vậy, cô muốn, anh sẽ
hết lần này đến lần khác không cho.
Đến lúc đó…, Nam Dạ Tước vẫn sẽ đem cô trói chặt ở bên cạnh mình, không để cho cô được cưng chiều,
không để cho cô vui vẻ, không để cho cô có quyền được cười, cũng không
cần có đứa con giữa bọn họ nữa—— cho dù là chiếm đoạt một con rối ở bên
cạnh cũng được.
Tâm tình như vậy, thật sự là tuyệt vọng đến hoang vu, giống như là sa mạc trăm năm khô cạn, cây cỏ cũng không sống nổi.
Sau khi Nam Dạ Tước tắm rửa liền nằm ngủ bên cạnh Dung Ân, mãi cho đến khi
trời gần sáng mới bị một cú điện thoại đánh thức. Lúc anh ra khỏi phòng
vẻ mặt vô cùng vội vàng, dặn dò vệ sĩ trừ Từ Khiêm ra, ai cũng không
được vào phòng này.
Xe phát ra tiếng động rất lớn, Dung Ái bừng tĩnh từ trên giường ngồi dậy, mặc đồ ngủ đi ra ngoài.
A Nguyên còn quỳ ở bên ngoài, Nam Dạ Tước để hắn quỳ một đêm, hắn liền thực sự không nhúc nhích.
Dung Ái đi tới cửa. Lúc này, đã thấy A Nguyên đầu vai đã dính đầy tuyết, người đàn ông quỳ thẳng người, hai đầu gối tê dại ê ẩm.
” A Nguyên”, Dung Ái mặc rất ít, lạnh quá nên dậm chân ” Tước đã đi ra ngoài, anh đứng lên đi. “
Người đàn ông đang nhắm mắt, lúc mở mắt ra khí lực rất lớn, dưới mí mắt dường
