iêm Việt biết, anh không cho cô được hạnh phúc, đôi tay nắm chặt vững
vàng này, anh sớm nên buông ra , không nên chấp nhất kiên trì, anh càng
như vậy, Dung Ân lại càng không có được hạnh phúc.
Khoen móc
liền dọc theo rất sắc bén, cứa lòng bàn tay của anh, máu tươi giọt giọt rơi trên mu bàn tay Dung Ân, lúc lan ra , rất giống là hoa lan xinh
đẹp nở rộ, mang theo hơi thở chết chóc. Dung Ân sợ hãi, nước mắt tức
tốc rơi, “Việt, anh muốn làm tan biến đi hi vọng duy nhất của em sao?
Được,anh đừng đoạt, em buông tay, em buông tay, còn không được sao?”
Dung Ân buông lỏng ra gắt gao nắm lên thành quả đấm, Diêm Việt lấy ra
khoen móc kia, cánh tay mới vừa thu hồi đi, cả người liền hướng ngửa ra
sau, rơi khỏi vách đá.
“Không ——— “
Dung Ân khi…tỉnh
lại, cũng biết đây là giấc mộng, bốn phía tối như mực , không biết là
ban ngày hay là đêm tối. Cô nâng lên hai vai, đầu gối cong lên sau đem
mặt chôn ở hai đầu gối, cô tại sao gặp phải mộng như vậy? Mới nhớ
tới má Lưu, bà tại sao phải ở ngoài Ngự Cảnh Uyển khóc, thật sự là
Diêm Việt đã xảy ra chuyện gì sao?
Cô bắt đầu lo nghĩ bất an,
sau khingừng tiếng khóc, ngẩng đầu lên, mặc dù đưa tay không thấy được
năm ngón, nhưng Dung Ân vẫn là có thể cảm giác được gian phòng này trừ
mình ra,còn có người khác.
Mà người này, nhất định là Nam Dạ Tước.
Bọn họ nghe rõ ràng tiếng hít thở của nhau, Dung Ân hai tay lau khô sạch
sẽ nước mắt, không để cho mình tiết lộ mềm yếu ở trước mặt anh, cô
thò tay ra, quả nhiên liền mò tới bả vai người đàn ông, ” Anh nói cho tôi Diêm Việt có phải hay không đã xảy ra chuyện?”
Nam Dạ Tước
không nói gì, lâu dài trầm mặc để cho Dung Ân càng phát ra cảm giác sợ
hãi, cô hai tay nắm ở cánh tay Nam Dạ Tước, “Nói chuyện với tôi, có
phải hay không anh ấy đã xảy ra chuyện?”
Hắn cánh tay dài vươn
ra, đem Dung Ân hung hăng ép vào trong ngực, cô dùng sức xô đẩy, không
chiếm được Nam Dạ Tước đáp lại, cô bắt đầu sợ liền giãy dụa, “Vì cái gì không nói, tại sao không nói cho tôi, anh ấy rốt cuộc như thế nào… . . . Có phải hay không đã xảy ra chuyện?”
Qua thật lâu, Dung Ân mới nghe được thanh âm Nam Dạ Tước từ bên tai truyền đến, “Hắn đã chết!”
Ầm ——–
Cả đầu cô nổ tung, ánh mắt dại ra, thân thể cứng ngắc mà lạnh như băng,
toàn thân bắt đầu co quắp, trong cổ họng đè ép rất nhiều điều muốn
nói, nhưng là thủy chung không nói ra, Dung Ân cảm thấy thật giống như
có cái gì vọt tới cổ họng, cô há miệng, cách hồi lâu, mới nói ra một
chữ, “Không, không ——- “
Đinh tai nhức óc thê lương, vang dội cả Ngự Cảnh Uyển, Dung Ân bắt đầu giãy dụa, hai cánh tay Nam Dạ Tước nhốt cô lại, cô liền giống như là kẻ điên đá loạn, “Tôi không tin, Diêm
Việt rõ ràng mới tỉnh, anh ấy rất tốt, không thể nào, anh gạt tôi,
Nam Dạ Tước, anh tại sao phải nói như vậy, tại sao phải!”
“Tôi không có lừa em, hắn chính là chết rồi, hôm nay chôn cất… .”
“Không ——- không ——— “
“Em không chịu đối mặt cũng không có cách nào”, Nam Dạ Tước buông tay ra,
gắt gao nắm giữ ở hai vai của cô, “Em chẳng lẽ còn muốn chết cùng
hắnsao? Dung Ân, có phải hay không?”
“Đúng!”
Bên trong
gian phòng tối đen, Nam Dạ Tước mặc dù không nhìn thấy vẻ mặt Dung
Ân lúc này, nhưng anh biết, trên mặt cô thần sắc đến cỡ nào kiên định,
sắc mặt người đàn ông trầm xuống, giọng nói tối tăm, “Nếu muốn chết, vì
sao hai năm trước không chết?”
Dung Ân suy sụp hạ hai vai, “Anh
có biết cái gì tên là tuyệt vọng sao? Việt nếu như là một năm trước cứ
như vậy đi, tôi cũng sẽ không giống tuyệt vọng như vây giờ, Nam Dạ Tước, tôi dữ tợn không thoát được anh, nếu anh ấy thật là chết rồi, tôi thật không muốn sống, tôi mệt mỏi quá, tôi sẽ đi cùng anh ấy, theo anh ấy đi tới một nơi không có anh, nơi này chỉ có chúng tôi ,chúng tôi có
thể cầm tay…”
Những lời cô nói ra, cỡ nào tàn nhẫn! Nơi cô đến, nhất định sẽ không có anh.
Nam Dạ Tước đấm xuống trên giường, anh đứng dậy đi tới trước ti vi, Dung Ân lúc trước thử qua, nhưng cô mở không được.
Anh nhấn mấy cái, TV liền phát ra thanh âm, ngay sau đó, là hình ảnh màu sắc rực rỡ.
Nam Dạ Tước tùy tiện điều chỉnh, bên trong đang phát hình ra, chính là tin tức từ bệnh viện trở lại.
Trên ti vi, cả bức hình đều là cái phòng bệnh kia, Diêm phu nhân khóc
ruột gan đứt từng khúc, Diêm Thủ Nghị hai mắt đỏ bừng, ôm thật chặt
bả vai bà, hình ảnhlắc lư, có hộ vệ đi ra ngoài xô đẩy, nhưng cuối
cùng, những ống kính kia rõ ràng là dừng ở hình ảnh ở trong phòng
bệnh trên cái giường lớn kia.
Diêm Việt ngủ, rất an bình.
Dung Ân hai tay thật chặt che miệng ba, nước mắt rớt xuống mặt giữa kẽ tay, thật sự là đã ngủ rồi sao?
Má Lưu ở bên giường gào thét khóc lớn, còn có Diêm Minh, Diêm gia ra sao rồi?
Lúc cô đi Diêm Việt rõ ràng cùng cô đã nói, anh chẳng qua là ngủ một giấc,
ngày thứ hai có mở mắt, anh chẳng qua là ngủ thiếp đi, bọn họ khóc cái
gì?
Dung Ân cúi người xuống, toàn thân đau đến thẳng tới không dậy nổi, nếu như vậy, cô lại đang khóc cái gì?
“Người thừa kế tập đoàn Viễn Thiê
