XtGem Forum catalog
Ấm Áp Nhất Là Lúc Tuyết Rơi

Ấm Áp Nhất Là Lúc Tuyết Rơi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323273

Bình chọn: 9.00/10/327 lượt.

ười không?"

Hành Vân lấy lạp xương chặn miệng anh lại, "Chừa lại thảo luận với giáo sư đi. Anh cũng từng chỉ lo giúp bọn em mà ăn trước đi."

Anh chỉ mỉm cười ném cho Hành Vân một lon coca. Cô lắc đầu cười, giơ hồng trà trong tay lên, "Em uống cái này được rồi."

"Mấy cậu nói nhỏ gì với nhau mà cười tươi rói, nét mặt gian trá nữa?"

"Cười một tiếng sẽ trẻ ra mười tuổi." Anh nói đại một câu qua chuyện, đổi sang chủ đề khiến Ôn Noãn cảm thấy hứng thú, "Nhà Dực Chẩn ở đường 54, từ phòng khách có thể nhìn ra biển."

"Thật hả?" Cô xoay lại chứng thực, "Có thật hả, nhà của anh đẹp chỗ vậy?"

Trương Dực Chẩn chỉ ừ nhẹ một tiếng, lạnh nhạt liếc nhìn "anh em tốt" của mình. Không biết Ngô Đạc lấy đâu ra tư liệu gia đình của anh, uy hiếp nếu như anh không đến thì sẽ mang theo một đại đội đến nhà anh làm khách.

Anh rất không ưa người ta tùy tiện mời người lạ đến ngồi nhà anh, tuy nhiên ba mẹ của anh lại hay như vậy.

"Nghe nói anh thích xem phim điện ảnh." Đây cũng là tình báo của Ngô Đạc, "Em cũng thường xuyên xem phim, anh thích phim nào?"

"Dạo gần đây hay xem Tiểu tân An nhị lang (Ozu Yasujiro)."

Ozu Yasujiro là thần thánh phương nào? Ôn Noãn miệng đầy thức ăn, ồm oàm hỏi, "Là người Nhật Bản hả, diễn viễn mới sao?"

"Ông ta là đạo diễn."

"Vậy anh có VCD của ông ấy không, cho em mượn xem với?" Ôn Noãn kéo ghế xếp lại ngồi gần bên cạnh anh. Đạo diễn Nhật Bản thì cô chỉ biết đến Miyazaki với Iwai Shunji , bởi vì cô chỉ xem phim hoạt hình cùng phim tình cảm lãng mạn.

"Tôi nghĩ em sẽ không thích mấy phim khô khan như thế đâu." Anh chợt nghiêm túc giáo huấn, "Cần gì phải ủy khuất bản thân chứ? Em không cần miễn cưỡng để làm theo ý thích của anh."

Anh sờ sờ sóng mũi thẳng tắp của mình, tiếp tục thuyết phục, "Tính cách của chúng ta khác nhau quá xa."

"Chẳng lẽ phải yêu đương với nữ sinh có tính cách y hệt mình mới được hả? Tính cách khác nhau mới có thể bổ sung cho nhau. Có khi vì cá tính của chúng ta không giống, đến khi yêu nhau thì chẳng phải thấy mình có thêm một thế giới, như thế không tốt hả?" Cô thẳng thừng phản bác, giọng điệu ngây thơ nhưng vang rõ.

Nói chuyện với Trương Dực Chẩn là việc vui vẻ nhất. Anh cũng không hay cãi tới cùng nhưng ít nhất cũng khiến không khí bớt tẻ nhạt. Khi nghe thấy chuyện được mọi người bàn tán sôi nổi thì cũng bàn theo nhưng anh không hề nói gì về mình. Với cô thì cuộc sống như vậy chẳng vui chút nào. Hơn nữa ở anh có một phương thức "kiềm chế" ngôn ngữ của người khác, nếu như muốn tìm hiểu anh thì anh luôn có thể xảo diệu chủ động dời đề tài, hơn nữa không hề lộ ra dấu vết.

Cô nghiêm túc gọt vỏ táo, vỏ táo dài mỏng rũ xuống lay lắc, sau khi gọt xong thì nhìn qua rồi cuối cùng khắc một gương mặt cười lên táo. "Ấn tượng của anh với em như thế nào?"

"Em - có hơi kỳ lạ."

Cô rất phiền toái và khó đối phó, nhưng mỗi hành vi cử chỉ của cô luôn có cảm giác ngây ngô dễ thương, anh thấy bắc đắc dĩ nhưng không hề ghét nổi.

Ôn Noãn là một - cô gái kỳ lạ.

Anh biết điều kiện của bản thân không tệ, khi ở trường cấp hai cũng đã có rất nhiều bạn gái bày tỏ bằng nhiều cách như vô tình hay cố ý. Còn Ôn Noãn thì là người vụng về nhất trong số đó. Không có thủ đoạn hay kỷ xảo nào, cũng không biết sửa soạn cho mình.

Phần lớn mọi người khi biết không được hồi đáp thì sẽ từ bỏ, thông minh biết cách tự bảo vệ mình. Nhưng tại sao cô lại không như vậy?

Ở thời đại bon chen này còn mấy ai có thể khư khư cố chấp, có mấy ai kiên trì tới cùng, có mấy ai tin tưởng vào tình yêu?

Mà mình... anh nhìn nửa quả táo bị nhét vào tay... vì sao mình lại không tiếp tục cảnh cáo với em ấy rằng tình yêu không thể khiêng cưỡng mà còn vui vẻ hòa thuận ăn táo với em ấy chứ?

Khí hậu tháng mười oi bức, "A Kiệt, vừa rồi em ăn quá trời cá nướng với mực nướng, thật sự không thể ăn nổi nữa." Gia Gia bổ nhào vào lồng Ôn Noãn, cười nói với cậu bạn trai đang đuổi theo: "Anh có biết nó có bao nhiêu ca lo không, ăn xong cái đó thì một tuần ăn uống điều độ của em sẽ thất bại trong gang tất mất thôi."

Hồ Lạc Kiệt cầm đùi gà trong tay, "Ngoan, Gia Gia, anh không ngại em béo đâu, đừng giảm béo làm gì."

Trên vĩ nướng xếp một hàng nào là lạp xưởng, trứng cút, khô mực, thịt, thịt gà, bên trên còn rưới thêm gia vị, mùi thơm nồng nặc hút hồn, nhưng bạn học Hứa Gia có ý chí kiên định của chúng ta chỉ quay lưng lại, tay cằm một cọng rau hẹ xanh nhạt... ngặm.

"Đâu phải vì anh nên em mới thế, đây là lý tưởng cá nhân của em."

Ôn Noãn nhận đùi gà, muốn cắn một cái, "Đừng cãi nhau nữa, nó không ăn thì em ăn cho."

"Không được." Hứa Gia bất mãn ra mặt, "Đây là A Kiệt nướng cho tớ, sao cậu có thể ăn chứ?"

Hứa Gia nắm chặt đấm tay nhỏ, hiên ngang lẫm liệt quyết định hi sinh lý tưởng cá nhân, "Tớ sẽ ăn tươi nuốt sống nó."

Hồ Lạc Kiệt lén dựng ngón tay với Ôn Noãn.

Trời trong mây trắng, một vài bạn nhỏ đang xây lâu đài cát; cũng có một vài gia gia để râu dài đang câu cá, vất vả lắm mới câu được một con nhưng lại thả về biển cả; dưới cây dù gần đó có hai người đang đánh cờ, Ôn Noãn quan sát một lát rồi đột nhiên nói, "Trương Dực Chẩn, chúng