nghe thấy tiếng thở dài của hắn. Trong bóng tối, mặt của hắn mờ mờ không rõ ràng lắm nhưng giọng nói rất rõ ràng, giống như rơi vào trong lòng người: “Năm đó tôi cũng đã nói như vậy, nhưng tôi lại tự tay phá đi. Tiểu tử, hi vọng anh đừng để cho cô ấy thất vọng.”
Sau khi Hàn Duệ rời đi, hắn vẫn suy nghĩ câu nói kia, nhớ đi nhớ lại, mơ hồ nở nụ cười: “Tả Tư Ninh, em không nhìn lầm người.”
Có lẽ Tả Tư Ninh không biết, tại đêm tân hôn đó, lúc cô dựa vào lòng Hàn Duệ mông lung đi vào giấc ngủ, Hàn Duệ đã hỏi chuyện của cô và Lục Lệ Thành. Lúc ấy câu trả lời của cô cùng lời nói của Lục Lệ Thành hôm nay không sai biệt lắm.
*************************** Phân cách tuyến ***************************
Quê nhà của chị Phương xảy ra chút chuyện. Mẹ chồng của chị Phương vẫn phàn nàn chuyện chị không hay về nhà. Tả Tư Ninh có chút xấu hổ vì chuyện này. Từ lúc cô mời chị Phương, chị vẫn tận tâm tận lực chiếu cố hai mẹ cô, nhất là sau khi cô tiến vào làng giải trí, chị đã thật lâu không trở về nhà. Suy xét đến điều này, Tả Tư Ninh cho chị Phương nghỉ một tuần, để cho chị về nhà xem một chút.
Chỉ là không biết phải bố trí con trai ra sao. Tả Tư Ninh gọi điện thoại cho Mạn Lâm, muốn cho con trai ở tạm nhà Mạn Lâm một thời gian.
Tả Tư Ninh đội mũ lưỡi trai cùng kính râm, ôm Hữu Hữu ngồi trong taxi, cô xoa đầu con trai.
Hữu Hữu quệt mồm, bộ dáng không cao hứng, bé nhìn mẹ vài lần, rốt cục không nhịn được lên tiếng: “Mẹ, Hữu Hữu đã lớn, có thể tự mình chiếu cố.”
Nghe như thế Tả Tư Ninh cười lên: “Tốt, Hữu Hữu nhà ta là ngoan nhất, nhưng mà đêm nay con vẫn phải sang nhà dì Lâm. Mẹ đã nói chuyện với dì rồi.”
Ánh mắt Hữu Hữu cô đơn, cảm giác bi thương hiện lên khóe mắt, khóe miệng: “Mẹ, mẹ, Hữu Hữu đã nói chuyện với sói con rồi, con sẽ ngủ cùng với nó.”
Nghĩ đến cảnh con trai nằm cạnh sói con, Tả Tư Ninh sợ tới mức thân thể chấn động. Sói con kia lớn hơn nhiều so với con trai, vạn nhất thú tính của nó phát tác, Hữu Hữu có bị nó thương tổn không? Trong đầu cô hiện lên răng nanh sắt nhọn của sói con, mà cảnh Hữu Hữu người đầy máu nằm vật xuống đất... Tả Tư Ninh khẩn trương ôm lấy con trai, giọng điệu khẩn trương: “Hữu Hữu, nghe mẹ nói, không được đến gần sói con quá, nó sẽ cắn người, con có biết hay không?”
Hữu Hữu nghiêng đầu, bộ dáng rất bối rối, suy nghĩ một lúc bỗng nhiên nở nụ cười: “Mẹ, mẹ sợ sói con đúng không?” Sau đó bé lấy đôi tay bé nhỏ vỗ ngực một cái, bộ dáng vì nghĩa: “Mẹ đừng sợ, Hữu Hữu bảo vệ mẹ. Nếu sói con dám khi dễ mẹ, con sẽ không để ý nó.”
Giọng nói trẻ con làm cho tâm Tư Ninh giống như uống một ngụm sữa ấm áp, ngọt ngào, an ổn. Con trai của cô, bé như vậy mà đã biết bảo vệ mẹ, chỉ một chút tâm ý này đều sẽ làm những người làm mẹ hạnh phúc. Con còn nhỏ vậy, làm sao biết những thứ này a.
Cô thậm chí còn có ý tưởng: không thì mình thừa dịp này lui ẩn đi, mang theo Hữu Hữu cùng sinh hoạt.
Dĩ nhiên ý tưởng thì thật tốt đẹp, nhưng hiện thực thì lại vô cùng tàn khốc: nói đến cùng vẫn là vấn đề tiền bạc.
Lúc đến nhà Mạn Lâm, Tả Tư Ninh còn đang suy nghĩ tâm sự của chính mình, không nghe được đằng sau lưng có người gọi mình, vẫn là Hữu Hữu lôi kéo góc áo của cô, thấp giọng nói: “Mẹ, có chú nào gọi mẹ.”
Tả Tư Ninh hoàn hồn, theo bản năng đem Hữu Hữu ra sau lưng, vẻ mặt cô khẩn trương hỏi: “Cậu sao lại ở trong này?”
Miệng tên Đinh mở thật lớn, hắn nhìn đứa trẻ đằng sau lưng chị dâu, không dám tin lời mà chính mình vừa nghe thấy. Hắn nhìn thấy đứa nhỏ này tầm năm tuổi. Năm năm trước chị dâu và đại ca vẫn ở cùng một chỗ, nếu đứa nhỏ này là của chị dâu, vậy hẳn là... Hắn giật mình che miệng.
Thấy bộ dáng của hắn, tâm Tả Tư Ninh trầm xuống, tay đang nắm lấy tay con trai của cô thấm ra mồ hôi lạnh. Cô bối rối không biết làm như thế nào cho phải. Giờ phút này điều duy nhất cô có thể nghĩ đến là: không thể để cho tên Đinh nói chuyện này ra ngoài. Không thể, tuyệt đối không thể!
Mắt thấy tên họ Đinh xoay người đi, Tả Tư Ninh giữ chặt lấy hắn, âm thanh có chút sắc nhọn: “Cậu đi chỗ nào?”
Tên Đinh đến tận giờ vẫn không thể nào bình tĩnh, hắn cảm thấy chuyện này quá nghiêm trọng. Hắn tách tay của chị dâu ra, ánh mắt tràn đầy chỉ trích: “Chị dâu, chuyện chị có con vì cái gì không nói cho đại ca biết. Nếu đại ca biết...”
Tả Tư Ninh cả người ôm lấy tên họ Đinh, giọng điệu khẩn trương: “Đinh! Trong chuyện này có chuyện cậu không rõ, cậu không cần nhúng tay vào.”
Tên Đinh dùng lực muốn cởi bỏ trói buộc, nhưng dùng lực hơi lớn, đem Tư Ninh quăng đến bên cửa.
Phịch một tiếng trầm đục, đó là tiếng đầu của Tư Ninh đập lên cánh cửa chống trộm. Cánh cửa cơ hồ như rung lên. Hữu Hữu đứng ở một bên khóc lên, lấy đầu đập vào eo tên họ Đinh, gầm thét: “Ai cho chú khi dễ mẹ tôi. Chú, cái tên xấu xa này.”
Tên Đinh đỡ lấy bé, không dám dùng lực đẩy ra nữa. Hắn một tay gãi đầu, xấu hổ nhìn Tư Ninh: “Chị dâu, chị không sao chứ... em... em không cố ý.... Hajz, chị vì sao lại muốn ngăn cản em. Đây là chuyện tốt a...”
Lúc này cánh cửa mở ra, là Mạn Lâm nghe được tiếng động liền ra mở cửa. Cô khẩn trương đỡ lấy Tả Tư Ninh, lấy tay ấn v