XtGem Forum catalog
Ai Nói Tôi Kết Hôn

Ai Nói Tôi Kết Hôn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325060

Bình chọn: 8.5.00/10/506 lượt.

chiếc quần lót, một cái quần dài màu xanh lục... nhìn ra được là đã được mặc qua, bởi vì không mấy “sạch sẽ”.

Hàn Duệ cũng nhìn thấy, anh cau mày, thấp giọng la: “Fuck!” Anh liếc mắt nhìn Tả Tư Ninh một cái, đẩy cô hướng vào trong phòng ngủ, một bên giải thích: “Trong nhà có người, cô tiến vào phòng đi.”

Tả Tư Ninh còn chưa kịp phản ứng đã bị đưa vào phòng ngủ. Cô bất đắc dĩ nhìn cánh cửa đóng lại. Sau đó quay đầu, rồi... tiếng hét chói tai vang lên...

Khi Hàn Duệ mở cửa, mặt lạnh như anh cũng khó che nổi nụ cười. Chỉ thấy Hàn Trữ ghé vào trên giường, cuống quít lấy chăn che, bởi vì hắn đang trần truồng a. Mà Tả Tư Ninh đứng tại chỗ, không nhúc nhích. Hiển nhiên cô đã bị tiếng thét chói tai, tê tâm liệt phế của Hàn Trữ hù dọa.

Âm thanh kia quá kinh sợ, rất giống như ai đó chà đạp, giày xéo hắn vậy.

Hàn Duệ nghĩ rằng Hàn Trữ đang tắm, cho nên mới để Tư Ninh tiến vào phòng ngủ. Không ngờ Hàn Trữ lại đang thay quần áo, lại cởi hết cả đồ.

Anh kéo Tả Tư Ninh đến ngồi trong phòng khách, cân nhắc một chút: “Đây là anh trai của tôi. Tuy hôm nay không phải thời cơ thích hợp, nhưng hai người gặp mặt nhau trước cũng được. Anh trai của tôi có phần điên điên, cô đừng chấp nhặt cùng anh ấy...”

Tư Ninh có chút giật mình bởi vì lúc Hàn Duệ giới thiệu anh trai của mình, biểu tình trên mặt rất nhu hòa. Cho dù trong miệng có độc địa, nhưng bộ dáng này không lừa được người khác, tình cảm anh em của bọn họ nhất định rất tốt.

Nhớ tới mình đã từng ở cái nhà kia, Tả Tư Ninh có chút hâm mộ: như vậy thật tốt.

Hàn Trữ đi ra ngoài, ăn mặc có chút hỗn độn. Áo sơ mi trắng cài sai nút, phía dưới thì lại mặc một chiếc quần rất không ăn nhập – quần mặc trên bãi biển, hoa văn cùng màu sắc sặc sỡ, lộ ra chân, đùi và lông chân rất dài... Bộ dáng thật quá rộn rã rồi, Tả Tư Ninh gian nan để nén cười.

Hàn Trữ cũng không cao hứng, hắn trừng mắt nhìn chằm chằm Hàn Duệ một cái: “Tiểu tử ngươi có khách đến cũng không báo trước cho anh một tiếng, làm hại anh mất mặt lớn như vậy.”

Hàn Duệ cười: “Anh còn có mặt mũi để mất sao? Em không phải nói là anh mau chóng tìm nơi ở đi. Ở đây đã mấy ngày, sao anh còn chưa đi?”

Nộ khí của Hàn Trữ càng lớn hơn: “Xú tiểu tử, nói gì a? Đừng tưởng cậu mang một người phụ nữ về thì anh sẽ sợ cậu.” Nói tới đây hắn ý thức được vấn đề, hắn liếc Tư Ninh một cái, hai cái, ba cái... rồi vỗ mạnh đùi: “Em chính là người tóc dài kia?” Cái sợi tóc dài mà hắn tìm được trong phòng tắm nhất định là thuộc về người phụ nữ trước mặt này.

Hàn Duệ khụ một tiếng: “Tôi nói rồi, anh tôi có phần điên. Cô không cần để ý đến anh ấy.”

Tả Tư Ninh gật đầu, tươi cười từ từ thu lại, trên mặt vẫn còn vài phần truy vấn: “Cái gì tóc dài?”

Hàn Trữ vừa nghe, nở nụ cười: Tiểu Duệ Duệ, chẳng lẽ em lại dẫm chân lên mấy cái thuyền? Aha, cẩn thận không lên được bờ a...

[Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: cái này coi như gặp gia trưởng sao, hô hô~ Ném bản thảo vào trong lưu trữ mà quên không điền thời gian... khó trách tôi cứ thắc mắc là sao vẫn chưa được cập nhật... tôi là cái đồ...'> Ba người ăn cơm ở một quán ăn đơn giản. Cuối cùng Hàn Trữ thức thời quyết định đi tìm một phòng ở tạm. Thừa dịp Tư Ninh đi toilet rửa tay, hắn hỏi Hàn Duệ: “Cậu cùng người phụ nữ kia tiến triển đến đâu rồi?”

Biểu tình của Hàn Duệ nghiêm túc, nửa điểm không giống nói đùa: “Đến bước quyết định kết hôn.”

Hàn Trữ chấn kinh: “Vậy Lâm Thiến thì phải làm sao bây giờ? Cô ta đã đợi cậu nhiều năm như vậy. Cậu ở bên ngoài chơi đùa cùng bao nhiêu phụ nữ cũng không sao, chỉ cần cuối cùng kết hôn với cô ta là được. Cậu tìm đâu ra một người phụ nữ như vậy!”

Hàn Duệ trả lời rất đơn giản: “Em không thích cô ta.”

Hàn Trữ không phản đối, tuy cảm thấy Lâm Thiến dụng tâm đối với em trai như vậy, một ngày nào đó em trai sẽ cảm động, sẽ kết hôn với Lâm Thiến. Nhưng chính mình không thể quyết định thay cho em trai. Lâm Thiến dù tốt nhưng nếu em trai không muốn thì cũng chẳng có tác dụng gì.

Hàn Trữ vỗ vỗ vai em trai, sau đó nhớ tới cái gì, lấy từ trong túi áo ra một cái hộp nhét vào túi áo em trai, nhíu mày cười: “Durex không tốt, vẫn là Okamota tốt hơn, cảm giác da thịt thân thiết hơn. Một hộp này đủ cho hai người sử dụng trong một vài ngày.”

Khóe miệng Hàn Duệ hướng về phía trước, bình tĩnh tỏ vẻ cảm ơn, nhưng cùng lúc đó anh hung hăng đạp cho ông anh một cái, khẩn trương tống hắn đi ra cửa.

Khi Tả Tư Ninh từ phòng toilet đi ra, Hàn Trữ đã không còn ở đó, cô có chút giật mình: “Anh của anh đi đâu rồi?”

Tay của Hàn Duệ lúc này đang đặt ở túi áo. Anh sờ sờ cái hộp kia, ánh mắt lưu chuyển. Lúc ngẩng đầu nhìn Tả Tư Ninh không tự giác nở một nụ cười: “Phỏng chừng là đi khách sạn rồi, không cần lo lắng về anh ta. Anh ta là một con gián, ở nơi nào cũng đều ngoan cường sống.”

Tả Tư Ninh nhíu mi cười cười: “Làm gì có người nào nói anh mình như vậy?”

Sau đó Tả Tư Ninh liền nghe được một âm thanh tự giễu: “Cô cảm thấy lời nói này không tốt sao? Tôi thì cảm thấy rất tốt. Làm người thì không nên chiều chuộng quá, giống như con gián vậy, đánh không chết, tốt!”

Tả Tư Ninh lần đầu tiên nhì