đó bay ra. Không thể tưởng tượng được, năm năm không gặp, sinh hoạt của Lục Lệ Thành vẫn quẫn bách như vậy. Hiện tại gặp lại hắn muốn cái gì? Muốn mình giống như năm năm trước chứa chấp hắn hay là muốn tiền? Những thứ này không khó, chỉ có điều duy nhất là con trai không thể có một chút quan hệ nào đến hắn.
Phía trước có một vũng nước, Lục Lệ Thành ngồi xuống, ôm Tư Ninh vượt qua vũng nước, đi tới trước nhà để xe rồi để cô xuống.
Tư Ninh trầm mặc, cái loại mờ ám này mà hắn làm tự nhiên đến như vậy. Bất quá mình đã không phải cô bé năm năm trước, không bị cảm động đến rối tinh rối mù.
Cửa mở, đèn sáng, Tư Ninh mới phát hiện khoảng trời riêng bên trong. Chùm đèn pha lê treo trên trần nhà, sau đó là quầy rượu. Trên quầy bar đặt các chai hồng trắng – rượu các loại. Quần áo chăn mền chất đống lộn xộn trên sofa. Hắn vẫn có thói quen ngủ sofa chứ không ngủ trên giường. Bên tay phải là giường, đối diện giường treo một tấm áp phích rất lớn của Tả Tư Ninh.
Lục Lệ Thành từ phía sau ôm lấy cô, cúi đầu hôn cổ của cô: “Năm năm, có muốn anh không?”
Tả Tư Ninh cười lạnh: “Sao lại không muốn?”
Lục Lệ Thành cười, nụ cười từ đáy mắt: “Anh biết, bởi vì anh cũng muốn em!” Nụ hôn của hắn bắt đầu từ cổ, dần dần nóng bỏng. Tay hắn thăm dò từ eo lên đến bụng của Tư Ninh, từ từ hướng lên phía trên, lần mò lên đồi ngực quen thuộc. Cái loại cảm xúc đẫy đà mà non mịn làm toàn thân trên dưới của hắn bắt đầu kích động. Hô hấp của hắn từ từ nặng nề. Hơi nóng từ cánh mũi phả vào vai của Tư Ninh, cùng da thịt của cô đụng chạm, thoáng cọ xát tựa như đốt cháy ngọn lửa vô hình.
Tả Tư Ninh phát ra một tiếng thở gấp bởi vì thân thể người nọ nóng rực quá mức, giống như một ngọn lửa thiêu đốt chính mình. Cô nghĩ có lẽ bởi vì mình đã quá lâu không đụng vào loại đàn ông nhiệt tình bá đạo như thế này, nên mới không thể tự chủ mà xụi lơ như vậy, nên mới có thể khiến toàn thân trên dưới đều có loại cảm giác khuếch trương này.
Lúc này đầu của cô hỗn hỗn độn độn, căn bản không rõ chính mình hiện tại là cái dạng gì. Khẳng định rất là lẳng lơ, cô tự giễu. Cái gọi là ruồi nhặng không bâu trứng không nứt, nếu cô là một người đàn bà ngoan, lúc gặp được Lục Lệ Thành phải tránh hắn rất xa, không nên cho hắn cơ hội tiếp sát. Nhưng làm sao bây giờ a, phương pháp xử lý đó đối với cô thì quá phiền toán. Thay vì trốn tránh Lục Lệ Thành không bằng trực tiếp cho hắn. Bất kể là năm năm trước hay là hiện tại, hắn cũng không phải là loại người yêu sâu sắc. Sở dĩ hắn còn nhớ rõ cô, trên tường còn treo ảnh chụp của cô chỉ vì cô chính là người đã đưa hắn vào ngục, là người đã đẩy hắn ra khỏi mình.
Chỉ trong tích tắc Lục Lệ Thành đã cởi ra cái móc áo ngực trên lưng của Tư Ninh. Thủ pháp rất thành thạo giống như đã làm qua vô số lần. Hắn ôm Tư Ninh đặt lên trên giường, hai tay chống bên cạnh Tư Ninh. Trong đôi mắt ánh lên bộ dáng của cô, hắn thấy Tư Ninh nhắm mắt lại. Hắn cúi xuống, hôn lên cặp mắt của cô. Hôn rất mạnh mẽ cho đến khi cô nhăn mày lại mới buông cặp mặt sưng đỏ kia ra. Giọng trầm thấp khàn khàn nói: “Nhìn anh, nhớ kĩ em là người của anh, từ trước đến giờ luôn luôn là như vậy!”
Tư Ninh không nói gì, vươn tay bấm vào một điểm trước ngực hắn. Đột nhiên toàn bộ cơ thể hắn run lên. Tư Ninh biết, đó là điểm mẫn cảm của hắn, không chịu nổi một chút đụng chạm. Chỉ cần chạm nhẹ là sẽ phát cuồng. Ngón trỏ của cô khẽ chạm khóe miệng của Lục Lệ Thành: “Xuỵt! Đừng nói chuyện!”
Ánh mắt kia quá mức ôn nhu, ôn nhu đến mức có thể làm thay đổi một người. Lục Lệ Thành không phát hiện khác thường. Hắn được khích lệ, liền bắt đầu điên cuồng kéo cao y phục của người đàn bà dưới thân, lột áo ngực của cô xuống, để bộ ngực trần của cô lộ ra ở dưới mình. Lại dùng lực xé, nút quần rơi xuống, chiếc quần lót ren màu đen phơi bày. Phía trên quần lót còn có chiếc nơ bướm.
Tư Ninh mua chiếc quần lót này theo tiến cử của nhân viên cửa hàng. Bất quá cô cũng hiểu cái loại quần điệu đàng mang một chút e ấp của thiếu nữ này rất thích hợp với mình, không nghĩ tới sẽ có loại tình cảnh như ngày hôm nay.
Cô thấy quần lót đã bị giật xuống, ném ở bên giường. Chiếc quần lót có nơ con bướm bên trên kia lúc lắc, chiếc giường rung rung, lắc lư làm con bươm bướm gầy yếu kia như run rẩy trong không khí. Cô chán nản suy nghĩ: khi nào thì chiếc “bươm bướm” kia rơi xuống?
Rất nhanh Tả Tư Ninh liền không có cơ hội nhìn xem nó có rơi xuống hay không, bởi vì trước mắt đã bao phủ một cái bóng. Khuôn mặt của Lục Lệ Thành tuy không hề đẹp trai nhưng lại rất nam tính xuất hiện trước mắt cô, ngăn trở tầm mắt của cô. Nụ hôn của hắn không hề ôn nhu, không hề an phận ở lại trên môi, mà là dọc theo đôi má xuống đến cổ, hắn mút cô giống như đứa trẻ hút sữa mẹ.
Cảm giác đau đau trên cổ làm cho Tư Ninh vươn tay, ngăn trở miệng hắn, khẽ cau mày: “Đừng để lại dấu hôn, ngày mai em còn chụp ảnh.”
Lục Lệ Thành tạm dừng một chút, sau đó lại mút vào càng sâu như tính trừng phạt cô. Tư Ninh tự nhiên cảm thấy khó chịu, cô lấy tay nắm tóc của hắn, dùng sức kéo xuống khiến cho đầu của hắn vùi vào ngực mình. Đồng thời mở r