ng thấy mình thật ngu ngốc, lúc Tả Tư Ninh vào công ty, có điền qua hồ sơ, cô nên biết ba mẹ nuôi của Tả Tư Ninh là ai. Đáng tiếc một khắc kia đầu óc của cô như bị chặn lại, không hề suy nghĩ kĩ.
Khó trách lần đầu tiên mình nghe Tư Ninh ca hát lại vô duyên vô cớ khóc lên, khó trách mình hết lần này đến lần khác dung túng tùy hứng của cô. Tuy tức giận cô nhưng chưa bao giờ muốn buông tay, coi cô giống như là con của mình vậy, không phải, cô chính là con của mình. Mấy năm nay, cô và con luôn sớm chiều ở chung vậy mà cô không biết đó chính là người mà mình tìm mười mấy năm.
Ông trời đối với mình rốt cục là thiện lương hay là tàn nhẫn?
Lúc xuất viện, Lan Tả hít một hơi thật sâu, cô đồng tình với Mạn Lâm. Cô bé này lựa chọn tàn nhẫn với chính mình bởi trên con đường sự nhiệp, dù không hài lòng cũng chỉ có thể ẩn nhẫn. Đó là con đường mà cô đã lựa chọn. Có ngàn vạn cái không nên giờ phút này lại nói không ra miệng. Chỉ hi vọng cô có thể sớm tỉnh lại, tìm được một người đàn ông thật lòng thật dạ yêu cô, che chở cho cô, để tuổi già của cô không cô đơn.
Để cho Lan Tả đau đầu còn có một đứa trẻ khác – Lâm Thiến. Bởi vì sớm rời nhà trốn đi cho nên ấn tượng của cô đối với đứa nhỏ này không sâu sắc nhưng Lan Tả ở đó vài năm, thật tâm coi cô như là con mình cho nên đứa nhỏ này vẫn có thể nhớ mình, gọi mình một tiếng cô. Đúng là ai có thể nghĩ đến, một người gọi cô là cô và một người gọi cô là mẹ lại có gút mắt như vậy? Thật sự là tạo hóa trêu người.
Lúc lái xe đến nhà họ Lâm, Lan Tả suy nghĩ nên dùng cái dạng gì tới đối mặt với người nhà họ Lâm. Mấy năm nay cô không quay trở lại nhà họ Lâm bởi vì nhà họ Lâm đối với cô mà nói không phải là một cái nhà, mà là một hồi ức thổng khổ: cô mất đi con, mà cũng mất đi người yêu. Cả đời hạnh phúc của cô bị hủy trong cái nhà này.
Lần thứ hai bước vào nhà họ Lâm, tâm tình cô lại vô cùng bình tĩnh. Không vì cái gì khác, mà là vì con gái. Cô nên an ủi anh của mình rồi hỏi anh cho rõ vì sao năm đó anh gạt mình, đưa đứa nhỏ đi?
******************************************************
Lúc 80Hàn Duệ 07về liền f8thấy thật 61cao hứng 06khi Tả Tư 7Ninh vẫn fcòn trong 27bệnh viện. a Mà trong 58bệnh viện 08còn có cả fHàn Trữ. 56 Hàn Duệ 6gật đầu 6cảm ơn anh e9trai.
Hàn 01Trữ cười 7frộ lên, c0lúc đi qua 8Hàn Duệ dbỗng nhiên 85vỗ vai em 2trai một 8cái, thấp fgiọng nói: bc“Em có cbiết sinh 4nhật của 2eđứa nhỏ c4kia không? c0Hỏi thử 4fmột chút eđi, có lẽ ddsự việc 5rất có ý 01tứ.” Nói axong hắn 95không quay ađầu lại, bđi thẳng. 8d Hắn phải fvề nhà một ddchuyến vì fbvừa rồi 0quản gia 3nhà họ Lâm 25có gọi điện 07thoại cho ehắn, nói bbnhà họ Lâm bbđang rất b5loạn. Em b7gái thất 5tung nhiều c8năm của 33Lâm Chấn 01Hải trở 55về, muốn flộ ra ân aoán gút 89mắt nhiều 2năm, hơn 5nữa Lâm 34Thiến lại 58hít thuốc 7dphiện....
Hàn c4Trữ bỗng d5nhiên muốn 8fbiết cái 6fvị kiều 9tiểu thư bLâm Tĩnh akia sẽ đối 3phó với 43chuyện này 8như thế 1nào.
Tuy 8cbộ dáng 3anh trai cà alơ phất aaphơ nhưng 37mọi chuyện 0anh nói đều 9eđáng tin a8đến thần e5kì. Lần 1trước là edchuyện của 8Lâm Thiến, clần này ba? Anh trai 4nói đứa bnhỏ, chỉ 0Hữu Hữu 9sao? Sinh 40nhật Hữu aHữu lại 28có quan hệ 9gì?
Lúc 61tiến vào 0phòng bệnh, 07Tả Tư Ninh 7đang chỉnh 8lý nọ kia, dcòn đứa anhỏ đứng 1yên lặng acanh cô, fkhông ầm ecĩ cũng không cbnháo.
Đứa 1enhỏ nhìn 00thấy Hàn eDuệ đi bvào lập 4tức chui dvào lòng 6anh, dán 1ở lỗ tai 6anh nói: 5“Mẹ nói 6muốn đưa econ đi sang 2nhà ông 8ngoại, bà cngoại. Hữu 01Hữu không cmuốn đi.”
Hàn 7aDuệ xoa e5đầu đứa 80nhỏ, an abủi: “Hữu 55Hữu yên a0tâm, một 55nhà ba người 99chúng ta 2sẽ ở chung.”
Tả 5Tư Ninh xoay edngười, abgật đầu 5khách khí 07với Hàn a1Duệ: “Phiền ffanh đưa 08hai người cchúng tôi 4đến bến 9xe.”
Hàn fcDuệ ôm 0con không 1hề động eđậy mà 0Hữu Hữu cdôm chặt decổ của 65anh cũng a7không hề cđộng.
Tả cTư Ninh liếc bnhìn hai 21người bọn 3họ, mặt akhông thay deđổi, bình 37tĩnh nói: 6c“Hữu Hữu, 9đi xuống!”
Hữu 01Hữu ôm 8chặt hơn 40nữa, lắc 0đầu như 5btrống.
Hàn 24Duệ khuyên eenhủ: “Đứa 3nhỏ không ephải của 29một mình 8em, để 7cho anh bảo 9hộ hai người.”
Tả aTư Ninh không d0nói lời 38nào liền 9cầm tay 7đứa nhỏ, f4muốn kéo fbé ra khỏi 9lòng Hàn 3Duệ. Cô d1dùng lực f8khá mạnh 5clàm cho Hữu 0Hữu khóc 9rống lên: 49“Mẹ, mẹ, dđau! Hữu fHữu đau!...”
Hàn 60Duệ lo lắng 27sẽ thương 5atổn đến a4đứa nhỏ 31nên buông 5tay ra. Nhưng cngay sau đó 5eanh ôm chặt 1lấy cả 01hai mẹ con 7Tả Tư Ninh, f0âm thanh 32giận dữ: 84“Em mau 9tỉnh lại. 23 Em cho là fgiao cho ba 6mẹ nuôi 1của em, 0bọn họ 0sẽ nuôi dfđược sao? aaTuổi tác 86bọn họ 1đã không enhỏ, hai 81người chiếu e2cố chính 12mình còn 8không được, 79sao lại 6có thể echiếu cố amột đứa 00nhỏ đang 10tuổi ăn 17tuổi chơi? 3Mà em đã dkiên trì 3cnhiều năm 41như vậy, 8dem đang sợ 61cái gì?”
Không 19thoát ra d9được, 5vậy thì 8đành buông c9bỏ chuyện 4vùng vẫy. 44 Tả Tư Ninh 2rất muốn 86cười đáng e9tiếc cười bkhông có 0dnổi. Cô bbthất thần 3nhìn Hữu dHữu: “Tôi 2dphát hiện 25tôi sai lầm 86rồi, mọi 1người bên 90cạnh tôi 0bởi vì 0tôi mà chịu bdthương tổn. fb Có lẽ năm 5đó