chú ấy.”
Người kia chính là mình sao? Hàn Duệ không nhịn được muốn như vậy. Đêm nay anh xoắn xuýt mãi ở vấn đề này. Mà ở trong lúc anh xoắn xuýt, Hữu Hữu đã ngủ thiếp đi.
**********************************************
Tiệm tiện lợi hai tư giờ không có gì nhiều, chỉ có nhân viên đang choáng váng buồn ngủ. Tả Tư Ninh đi vào mua một ly cafe nóng. Cô bưng ly cafe ngồi xuống, nhìn ánh đèn đường màu cam, lúc này chỉ có vài chiếc xe lui tới, ánh đèn chói mắt, không ngừng biến hóa làm mê hoặc mắt người.
Tả Tư Ninh muốn Tôn Minh Huân nói thẳng, không cần vòng vèo.
Mái tóc dài buông ở sau lưng, ngọn đèn chiếu lên người cô làm cô giống như có một loại vầng sáng trong trẻo mà lạnh lùng. Kính cửa sổ phản chiếu vẻ mặt cô, có thể thấy biểu tình của cô không hề hiền hòa.
Tôn Minh Huân không hề nóng vội nói đến cái đề tài kia. Trong thần sắc của hắn có loại nhàn nhạt u buồn. Hiện thời các thiếu nữ rất thích khí chất văn nghệ, nhờ một chiêu này mà hắn thành công đạt được không ít fan nữ.
“Cô có địch ý đối với tôi bởi vì chuyện hôm trước.”
Tả Tư Ninh nghe nói như thế, thân thể động một phát. Cô không ngẩng đầu, mặt lại không nhịn được xuất hiện một tầng lãnh khí. Ngày đó đạo diễn giao nhân vật cho mình, hắn cũng ở đó. Hắn thấy được thất thố của mình nên khẳng định hắn có thể đoán được chuyện gì.
Nếu không có sự việc kia, có lẽ cô cũng sẽ yêu cầu hắn chụp ảnh chung, nhưng hiện tại không được. Ở trước mặt hắn, Tả Tư Ninh lo lắng hắn có thể nói ra điều mà mình run sợ trong lòng. Điều đáng sợ nhất lại là ở chỗ, cô vĩnh viễn không biết, khi nào thì Tôn Minh Huân sẽ nói ra.
Thực đau đầu, y như là mình mở chốt quả bom hẹn giờ rồi đưa tới tay người này.
Lại thêm nữa, hắn là con trai của người đàn ông của Mạn Lâm. Cảm giác này làm cho người ta khó chịu, ông kia không phải thứ tốt, làm sao con trai ông ta sinh ra lại là thứ tốt?
Nhiều nhân tố cộng lại, ấn tượng của Tả Tư Ninh đối với người bên cạnh trượt dốc không phanh, nhỏ thì là khinh bỉ đại minh tinh, lớn thì là khinh bỉ đối với loại đàn ông cặn bã.
Cô uống một ngụm cafe, nói: “Lâm Thiến có chuyện gì, anh nói đi.”
Tôn Minh Huân nổi tiếng nên đối với chuyện nắm giữ không khí rất có kinh nghiệm. Hắn nhìn thấy đối phương đã có chút không kiên nhẫn, nếu cứ tiếp tục tán tỉnh chỉ sợ đạt được kết quả ngược lại.
Vì thế hắn thu hồi chiêu số, thật sự nói: “ Lâm Thiến và Hàn Duệ có một đoạn chuyện phức tạp, cho nên lúc cô ở cùng với Hàn Duệ đừng quá kích thích cô ấy.”
Phốc – cafe trong miệng Tả Tư Ninh văng lên cửa kính làm người nhân viên liếc cô khinh thường. Cô quay đầu hướng người nhân viên làm một động tác xin lỗi rồi quay lại nhìn Tôn Minh Huân cười bất đắc dĩ: “Cô ta nói với anh là chúng tôi kích thích cô ta hả? Chính anh cũng nói, chuyện của cô ta và Hàn Duệ đã qua đi, nếu đã qua thì không cần mang ra nói. Ý tứ gì vậy? thời gian đi về phía trước, anh trái lại lại lật thời gian ra nhìn xem.”
Cường thế, cố chấp, đây chính là ấn tượng của Tôn Minh Huân đối với Tả Tư Ninh. Đối địch với người phụ nữ này, Lâm Thiến chưa chắc đã chiếm được tiện nghi. Lúc mới bắt đầu hắn cũng không ủng hộ Lâm Thiến và Hàn Duệ ở một chỗ nhưng đáng tiếc, Lâm Thiến là một người không chùn bước, một khi cô đã nhận định cái gì thì đều khó có thể thay đổi. Hắn không thể thay đổi cô, nên chỉ đành cố gắng hộ tống cô, để cô chịu ít thương tổn hơn. Từ lúc bắt đầu yêu cô, hắn biết mình không còn lựa chọn nào khác.
Vì thế hắn gật đầu, mỉm cười: “Có lẽ Tả tiểu thư là một người dễ dàng quên đi, nhưng cô ấy thì không dễ dàng như vậy. Cô không biết chuyện phát sinh giữa cô ấy và Hàn Duệ, nếu cô biết...”
Một câu còn chưa nói xong, Tả Tư Ninh không kiên nhẫn cắt ngang: “Anh tìm tôi nói chuyện không phải là muốn nói cho tôi biết sao, nói thẳng đi đại ca, đừng có quanh co lòng vòng.”
“Cô ấy và Hàn Duệ từng có một đứa con chừng bốn, năm tháng, đã nhìn ra dáng vẻ nhưng vì ngoài ý sanh non...”
Giọng nói của Tôn Minh Huân như một thanh đao, chém một nhát lên người Tả Tư Ninh. Cô cảm thấy có một chút đau không giải thích được. Là một người phụ nữ đã từng sanh đẻ, cô biết rõ khi hài tử tróc ra khỏi người mình là cái cảm giác gì. Cho dù người hôm nay là Lâm Thiến cô cũng có thể đồng cảm.
Thật là, bởi vì cái gì mà đồng cảm? Một khi có đồng cảm, quá ngoan độc thì không được, không duyên không cớ kêu mình đi lo lắng, bị thương tâm vì cô ta.
Sau khi Tôn Minh Huân mang ba của hắn rời đi, Mạn Lâm ngồi cùng với Tả Tư Ninh trên salon, cô có thể nhận thấy tâm tình của Tư Ninh không được tốt cho nên hỏi nguyên nhân.
Tả Tư Ninh bỗng đứng lên, quay đầu nhìn Mạn Lâm một cái, không đầu không đuôi nói: “Chị, em muốn về nhà.”
Xem bộ dáng của cô nhất định là có điều gì muốn hỏi Hàn Duệ. Mạn Lâm gật đầu, lên phòng lấy hai cái áo khoác, một cái đưa cho Tư Ninh, một cái thì khoác lên người, nói: “Chị đưa em ra taxi.”
Đã hơn nửa đêm, xe trên đường rất ít, xe taxi càng không chịu lộ diện.
Đợi chừng hơn một giờ, Mạn Lâm thấy thật sự là không có xe, cô đề nghị: “Người đàn ông kia có lái xe, cũng có nói qua nếu chị cần thì có thể gọ
