tuy rằng hắn một cái tên cũng chưa từng nghe qua, nhưng đây là chuyện mà sau khi hắn bước vào giang hồ học được, nhân vật giang hồ đều rất sĩ diện, nếu ngươi chưa nói “Cửu ngưỡng đại danh” thì chính là vũ
nhục bọn họ, hắn cũng không muốn vì cái loại lý do này mà lại rước lấy
phiền toái nha!!!
“Như vậy Mộ Dung công tử tính như thế nào?” Dù
sao cũng là đại bang đại phái, tổng hộ pháp thứ nhất của phái Không Động khôi phục trấn định.
“Cái này…” Mộ Dung Vũ Đoạn nhìn về phía hai vợ chồng trung niên “Thẩm lão ca, nghe lời nói của lệnh tôn, các người
cũng không có ý định muốn bán miếng đất kia?”
“Đó là đương
nhiên!” Anh nông dân trung niên oán giận trào dâng thô lỗ lớn giọng
“Miếng đất kia chính là sản nghiệp tổ tiên của Thẩm gia, từ hai trăm năm nay, Thẩm gia đều làm ruộng ở đó, cho dù chết, chúng ta cũng không thể
nào bán đi, nếu không thì làm sao chúng ta sau này có thể đi gặp liệt tổ liệt tông Thẩm gia!”
“Như vậy cũng đúng…” Mộ Dung Vũ Đoạn lại
quay đầu đối mặt với hộ pháp phái Không Động “Mua bán là phải do người
ta tình nguyện, các vị không nên miễn cưỡng người khác đi!”
“Nhưng mà mỏ vàng này là do đệ tử phái Không Động cùng với Nhạc Sơn môn cùng
nhau phát hiện ra!” Hộ pháp phái Không Động kháng nghị nói. Mộ Dung Vũ
Đoạn nhíu mày lại “Cho nên?” Còn có cái gì cho nên, nếu là do bọn hắn
phát hiện, đương nhiên là phải do bọn họ sở hữu rồi!
Nhưng hộ
pháp phái Không Động cũng không ngu ngốc lắm, cũng không có trực tiếp
đem những lời nói bá đạo trong lòng nói ra, hắn cẩn thận suy tính, cẩn
thận câu chữ, lo lắng nếu nói ra cái gì không đúng đắc tội với Ách Tu
la, lại đến phiên phái Không Động của hắn trình diễn một màn “Diệt môn”
sao!!!
“Ta cho rằng, hắn ít nhất nên mang một nửa phần đất mỏ vàng kia bán cho chúng ta nha!”
“Ngươi cho rằng?” Mộ Dung Vũ Đoạn lấy ánh mắt quái dị nhìn hộ pháp phái Không
Động một lát “Không biết hộ pháp có từng nghĩ tới, các người chưa được
sự đồng ý của người ta lại ở trên đất của người ta khai mạch tìm mỏ
sao?”
Hộ pháp phái Không Động cứng họng “Đó là… trong lúc vô ý phát hiện!”
“Trong lúc vô ý?” Mộ Dung Vũ Đoạn không cho là đúng lắc đầu “Mười mấy người ở
một nơi trong hai ba tháng đào một cái động to, như thế nào lại là trong lúc vô ý sao? Thẩm lão gia còn nói ông ấy mấy lần tiến đến ngăn cản
những người tìm mỏ, bọn họ lại căn bản không thèm để ý tới hắn, thậm chí còn đả thương ông ấy, Phái Không Động cùng Nhạc Sơn môn dạy người của
mình như vậy sao?”
“Cái đó… cái đó…” Hộ pháp phái Không Động chột dạ liếc mắt, cùng với Đường chủ Nhạc Sơn môn liếc nhìn nhau, ấp úng
“Chưởng môn cũng đã răn dạy bọn họ…”
“Cái này tỏ vẻ quý chưởng môn cũng nhận thức được là bọn họ sai lầm, nên mới có thể răn dạy bọn họ, đúng không?”
“Cái này… cái này…”
“Một khi đã như vậy, hộ pháp lại dựa vào cái gì mà kiên trì yêu cầu Thẩm gia đem mỏ vàng bán cho các người đây?”
“…” Hộ pháp phái Không Động há hốc miệng, lại không nói nên lời, bởi vì
trong lòng hắn rất rõ ràng, dù sao cũng là do bọn họ đuối lý.
“Tóm lại, mảnh đất kia là do Thẩm gia sở hữu, mỏ vàng kia đương nhiên cũng thuộc về Thẩm gia!”
“Nhưng… nhưng…”
“Tuy nhiên…” Mộ Dung Vũ Đoạn như có suy nghĩ gì lại quay đầu nhìn anh nông
dân trung niên “Thẩm lão ca, mỏ vàng kia các hạ tính xử lý như thế nào
đây?”
“Nếu mà có thể, chúng ta cũng hy vọng có thể khai quặng, nhưng…” Anh nông dân trung niên cười khổ”
“Trước mắt tài lực của các người không đủ!” Mộ Dung Vũ Đoạn hiểu biết nói.
“Như vậy ta có cái đề nghị này, Thẩm lão ca không ngại nghe xem!”
“Mời nói” anh nông dân trung niên vội nói.
“Thẩm lão ca có thể đem quyền lấy quặng tạm thời giao cho người nào hứng thú, có thể một năm hoặc hai năm. Nhờ vậy, Thẩm lão ca chẳng những có thể
tiết kiệm được phí khai thác ban đầu, mà tương lai cũng có thể thu lại
tiền vốn lấy quặng, đúng là nhất cử lưỡng tiện, huynh thấy như thế nào?” Anh nông dân trung niên còn suy nghĩ một lát, nhìn lại thê tử, thấy
nàng lặng lẽ gật đầu, vì thế hắn cũng gật đầu đồng ý “Ta thấy có thể làm được!”
“Như vậy nếu các vị có thấy hứng thú, không ngại bây giờ
sẽ thảo luận một chút về thời gian thuê cùng với tiền thuê, thuận tiện
ký luôn khế ước…”
Kế tiếp, mặc kệ là thảo luận hay ký khế ước, tất cả đều thực thuận lợi hoàn thành.
Có Mộ Dung Vũ Đoạn cùng Ách Tu la ở một bên “Giám thị”, cho dù là phái
Không Động một trong thất đại môn phái võ lâm, cũng không dám mang bản
tính tự cao tự đại của bọn họ ra đùa giỡn.
“Lại đi đến…” Mộ Dung Vũ Đoạn trầm ngâm “Được, liền tiện đường đi đến Vũ Lăng thôi!”
Sau khi giải quyết chuyện mỏ vàng, bọn họ lại lập tức đi tới Vũ Lăng để giải quyết một việc phiền toái khác.
Trong phỏng chừng của hắn, muốn làm xong tất cả những nhiệm vụ đại ca giao,
ít nhất là phải ba tháng, đối với hắn mà nói, đây là một khoảng thời
gian tương đối dài, bởi vì hắn có thói quen yên ổn ở nhà, không thích
bôn ba bên ngoài, cho nên hắn hy vọng có thể mau chóng đem mọi sự giải
quyết cho thỏa đáng, để sớm quay lại Kim Lăng thôi!!!
Nếu trên đường đi nhanh một chút, có lẽ… Có thể n