XtGem Forum catalog
Ác Ma Mỉm Cười

Ác Ma Mỉm Cười

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322372

Bình chọn: 9.5.00/10/237 lượt.

t bỏ người phụ nữ này. . . . .

“Có rất nhiều chuyện không thể miễn cưỡng, chỉ cần có duyên, em tin tưởng anh nhất định có thể tìm được cô ấy.” Nhu Nhã tràn ngập lòng tin cổ vũ Đằng Lệ.

“Chỉ hy vọng như thế.” Nuốt vào một ngụm rượu cay đắng cuối cùng, Đằng Lệ thản nhiên nói, biểu tình trên mặt vẫn nghiêm túc như trước.

Đột nhiên tiếng chuông di động của Đằng Lệ vang lên.

“Alo, anh nói cái gì?” Đằng Lệ lấy điện thoại ra trả lời, giọng nói thật bình thản.

Sau khi nói chuyện xong, Đằng Lệ tắt di động, quay đầu lại nhìn Nhu Nhã cùng Lãnh Diệp.

“Tìm được cô ấy rồi!.” Đằng Lệ nói xong, những đường cong cứng rắn trên mặt cũng không tự kiềm chế mà trở nên mềm đi.

Cuối cùng hắn đã tìm được Tâm Đồng !



Trong một

con hẻm náo nhiệt của trung tâm thành phố, có một nhà hàng kinh doanh

rất đắc khách, mỗi ngày khách hàng ra vào liên tục, làm cho ông chủ mừng rỡ, mặt mày lúc nào cũng hớn hở.

Nhà hàng này thuê khá nhiều nhân viên, nhưng ông chủ keo kiệt lại chỉ thuê một người rửa chén, để phụ trách rửa toàn bộ bát đĩa dơ bẩn đầy dầu mỡ của nhà

hàng.

Khi cô gái mảnh mai tái nhợt kia rửa xong những cái chén dĩa cuối cùng thì đồng hồ cũng đã chỉ đến số mười hai giờ đêm.

“Cuối cùng cũng rửa xong rồi!” Tâm Đồng lau chùi mồ hôi toát ra trên trán, nếu nàng không rửa sạch hết chén dĩa thì ông chủ sẽ mắng chửi không chút khách khí.

Ngày đó,

sau khi rời khỏi Đằng gia, nàng mang theo Tiểu Bạch, hoàn toàn không có

nơi nào để đi. Lúc nàng còn đang phân vân lo lắng, thì một đôi vợ chồng

trung niên đi ngang qua, phát hiện nàng cô độc, lẻ loi đứng ở ven đường, vì thế đã cho nàng đi nhờ một đoạn.

Trong khi

trò chuyện, đôi vợ chồng bán rau cải này biết được Tâm Đồng không có nơi nào có thể đi, vì thế có lòng tốt giới thiệu nàng đến nhà hàng mà họ

vẫn thường lui tới bàn chuyện làm ăn, phụ trách công việc rửa chén dĩa.

Vì thế Tâm

Đồng cảm kích ở lại chỗ này làm việc. Tuy rằng tiền lương vô cùng ít ỏi, mà mỗi ngày đều phải rửa sạch rất nhiều chén dĩa dính đầy dầu mỡ, công

việc này cũng chỉ có thể kiếm tiền tạm đủ sống, nhưng như vậy nàng cũng

cảm thấy thỏa mãn.

Sau khi thu dọn tất cả mọi thứ, Tâm Đồng chuẩn bị tan ca về nhà.

“A Cường sư phụ, tôi đi về trước.” Tâm Đồng lễ phép tạm biệt A Cường sư phụ.

A Cường sư

phụ là đầu bếp trưởng của nhà hàng này, bởi vậy mỗi ngày đều phải ở lại, phụ trách giải quyết tốt tất cả công việc xảy ra ở nhà bếp. Từ khi Tâm

Đồng bắt đầu đến đây làm việc, hắn tỏ ra rất quan tâm tới nàng.

“Tâm Đồng, chờ một chút.” A Cường sư phụ gọi lại khi thấy Tâm Đồng muốn rời đi: “Em đã quên mang cái này, Tiểu Bạch nhất định sẽ giận dỗi nha!”

A Cường sư phụ thật thà giơ cái túi ni lông trên tay lên cao, không ngừng đung đưa.

Cái túi đồ

này là do A Cường sư phụ có lòng tốt, hắn biết Tâm Đồng có nuôi một con

chó, vì thế mỗi ngày đều để dành một ít xương, để cho Tâm Đồng mang về.

“Cám ơn anh, A Cường sư phụ.” Cười cười cảm ơn hắn, Tâm Đồng nhận lấy túi ni lông.

“Một mình em về nhà có ổn hay không? Hay đợi một lát nữa anh đưa em về?” A Cường quan tâm hỏi.

Tâm Đồng tự

mình thuê một căn phòng rất nhỏ ở gần đây, bởi vậy A Cường không khỏi lo lắng khi thấy trời tối như vậy, mà nàng một mình trở về, chẳng may trên đường gặp phải người xấu thì sao?

“Không cần, em đi khoảng năm phút là đến nhà rồi.” Tâm Đồng dịu dàng từ chối ý tốt của A Cường.

“Em đi trước, tạm biệt.”

“Vậy được rồi, em đi đường cẩn thận nhé.” A Cường hiểu rõ ý tứ của nàng, cho nên cũng không miễn cưỡng nàng.

Từ khi Tâm

Đồng đến đây tới nay, A Cường độc thân đối với nàng rất có thiện cảm,

cho nên đối đãi nàng rất tốt. Nhưng vài lần ngỏ ý muốn đưa nàng về nhà,

đều bị nàng nhẹ nhàng từ chối, trong lòng A Cường đã hiểu được, Tâm Đồng đối với mình không có một chút tình cảm nam nữ nào cả.

Mặc dù có chút tiếc nuối, nhưng A Cường hiền lành vẫn đối xử với nàng hòa nhã quan tâm như trước.

Bước ra từ

cửa sau nhà hàng, bên ngoài đã yên lặng không còn tiếng người. Một mình

Tâm Đồng đi trên đường, trong lòng cảm thấy có chút lo lắng và có chút

mệt mỏi.

Mỗi khi nàng cô đơn một mình trở về nhà, nàng sẽ nghĩ tới người đàn ông vô tình kia.

Mọi việc đã qua vài tháng, nhưng bóng dáng Đằng Lệ vẫn khắc sâu trong lòng nàng, không thể nào quên được.

Nhớ tới hắn

đã đối xử tuyệt tình với mình, tuy rằng cảm thấy rất đau lòng, nhưng

trong lòng Tâm Đồng vẫn âm thầm cầu xin ông trời cho hắn được bình an

thuận lợi.

Nàng đối với hắn, không có hận, chỉ có một …. Tình yêu… không thể phai mờ.

Trở lại căn phòng thuê, vừa mở cửa ra đã thấy Tiểu Bạch vui mừng xông lên phía trước nghênh đón nàng.

“Được rồi, Tiểu Bạch ngoan, chị cho cưng ăn xương nha.” Yêu thương sờ sờ đầu Tiểu Bạch — thật ra bây giờ nó đã là một con chó

lớn rồi, nhưng Tâm Đồng vẫn giữ thói quen kêu nó là Tiểu Bạch.

Đem xương đổ vào trong bát, Tâm Đồng nhìn thấy bộ dáng phe phẩy đuôi ăn xương của Tiểu Bạch thì tâm tình cũng tốt lên rất nhiều.

Phòng này

chỉ khoảng hai mét vuông, còn không có nhà vệ sinh riêng, thật sự rất

đơn sơ, nhưng có thể là nơi che mưa che nắng cho nàng và Tiểu