g chủ ác ma như thế
thì người dưới trướng có thể tốt ở chỗ nào ?
“Cốc cốc…” Hạ Duy Y gõ cửa nửa ngày cũng không thấy người ở bên trong có phản ứng, nhíu nhíu mày, lại đợi trong chốc lát, vẫn không thấy động tĩnh mới đưa tay mở, cửa phòng cũng không có khóa, Hạ Duy Y mở cửa ra,
trực tiếp đi vào.
Vừa đem khay đặt ở trên tủ đầu giường, xoay người liền thấy Tư Minh
Dạ từ phòng tắm đi ra, toàn thân chỉ quấn một cái khăn tắm ở bên hông,
một tay cầm khăn mặt lau những giọt nước trên mái tóc màu ngân lam, bọt
nước từ vòm ngực nhẵn trắng nõn chảy xuống dọc theo bụng rắn chắc rồi
chảy thẳng về nơi bị khăn tắm cản trở.
Thấy Hạ Duy Y, Tư Minh Dạ không vui nhíu nhíu mày, không gian riêng tư của anh luôn không thích người khác quấy nhiễu.
Hạ Duy Y thấy anh mất hứng, trong lòng có chút tủi thân, cúi đầu,“Tôi là đến đưa bữa sáng, bây giờ tôi liền đi !” Dứt lời, thật sự xoay người liền hướng đi ra ngoài, giống như hoàn toàn không phát hiện cảnh mê
người kia.
Nhìn bóng dáng cô rời đi, Tư Minh Dạ thản nhiên thu hồi tầm mắt, nghĩ về sau có nên để cho cô hầu hạ hay không, tuy rằng anh luôn chán ghét
loại tiểu bạch thỏ nhu nhược này nhưng so với loại phụ nữ vừa sợ anh lại vừa muốn lên giường của anh, anh có thể giảm rất nhiều phiền toái !
“Y Y…” Lãnh Dạ Bạch thấy Hạ Duy Y, trên mặt lộ ra nụ cười ấm áp.
Hạ Duy Y bĩu môi, rất không vui hỏi,“Tiểu Bạch, tôi làm cho người ta rất chán ghét sao ?”
Chán ghét ? Lãnh Dạ Bạch giương mắt nhìn về phía cửa phòng đóng chặt
kia, ông chủ làm cái gì ? Nhìn tâm tình cô suy sút, Lãnh Dạ Bạch đưa tay xoa mái tóc mềm mại của cô, an ủi nói,“Y Y là người đáng yêu như vậy,
làm sao có thể làm cho người ta chán ghét đây ?”
Hạ Duy Y hoài nghi nhìn anh một cái, tâm tình vẫn là rất buồn bực,“Thế vì sao mọi người đều chán ghét tôi ?”
Kỳ thật những người khác chán ghét cô, cô cũng không để ý nhưng Tư
Minh Dạ chán ghét cô lại làm cho cô cảm thấy có chút khó chịu, có lẽ
trường hợp như chú chim non đi, trong đầu cô trống rỗng, tỉnh lại mắt
thấy đầu tiên đó là Tư Minh Dạ, cho nên đối với anh luôn có một chút cảm tình lạ lẫm !
Hết chương 3.
Edit : Phương Thiên Vũ
Lãnh Dạ Bạch dừng tay lại, thở dài một tiếng, cô có lẽ không biết đám phụ nữ kia là ghen tị bộ dáng cô xinh đẹp mới có thể xa lánh cô đi !
Trong lòng suy nghĩ nếu không thì đem đám phụ nữ kia đổi thành đàn ông ? Quyền này thì anh vẫn có ! Nhưng mà kia càng không được, nhìn cô gái
trước mắt như búp bê, nếu đều đổi thành đàn ông thì không phải đều làm
đồ ăn cho cô à ?
“Tiểu Bạch…” Hạ Duy Y rầu rĩ gọi hồn của anh về, bĩu môi bất mãn nhìn anh, biết là anh chỉ an ủi cô thôi !
“Y Y…”
Hạ Duy Y hít hít mũi, ngắt lời anh,“Anh không cần an ủi tôi, dù sao tôi cũng không phải rất khó chịu !”
Mắt rưng rưng lại quật cường không cho nó rơi xuống, bộ dáng đáng
thương kia làm cho Lãnh Dạ Bạch lắc đầu bật cười, như vậy còn nói không
khó chịu, suy nghĩ một chút nói,“Từ nay cô đi theo bên người tôi là
được, không cần lại ở cùng một chỗ với những người đó !” Tuy rằng anh có đặc biệt dặn dò qua nhưng anh vẫn là sợ đám phụ nữ kia lại tìm cách làm khó cô !
“Vì sao ?” Hạ Duy Y khó hiểu nhìn anh, như bây giờ tốt lắm a !
“Tôi sợ cô bị người ta bắt nạt !” Anh thật sự là xem cô gái đáng yêu
này như là em gái của mình rồi, tuy rằng thân thế của cô rất khả nghi !
“Tôi mới không bị người ta bắt nạt !”
“Phải không ?” Thật sự là ngốc mà ! Bây giờ ở chỗ này thấy cô lại
liên tưởng đến vừa rồi ở dưới lầu nhìn thấy nữ giúp việc kia cười gian,
anh chỉ biết cô gái ngốc này bị người ta bắt nạt !
Hạ Duy Y đột nhiên lộ ra một nụ cười ngọt ngào, chớp mắt to ngập nước hỏi,“Tiểu Bạch, đi theo anh có thể lười biếng hay không ?”
“Ha ha…” Lãnh Dạ Bạch trên mặt xuất hiện ý cười mà gật đầu,“Có thể !”
“Vậy được rồi ! Tôi từ nay sẽ theo anh lăn lộn, anh cần phải che chở cho tôi thật tốt!”
“Hử ?” Lãnh Dạ Bạch nhíu mày,“Những lời này làm sao mà học được ?”
Hạ Duy Y khó hiểu sờ sờ đầu,“Tôi nói sai rồi sao ? Trên tivi đều là nói như vậy a !”
Lãnh Dạ Bạch buồn cười lắc đầu, anh mấy ngày nay sớm đã biết đến năng lực học tập của cô cao bao nhiêu rồi ! Cũng có lẽ trước khi cô mất trí
nhớ vốn đã như thế, đối với thân thế của cô anh rất ngạc nhiên, chỉ dựa
vào việc An Thụy tra không ra thân thế của cô cũng đủ để chứng minh thân thế của cô không đơn giản, hy vọng không phải kẻ thù càng tốt !
“Y Y, tôi còn có việc, cô trước xuống dưới chơi một chút đi, không cần nghe lời những người kia !”
“Nga, được !” Ngoan ngoãn mà gật đầu, dọc theo thang xoay tròn mà đi
xuống, tấm lưng kia rất nhanh biến mất, hiển nhiên đã quên vừa mới mất
hứng !
Lãnh Dạ Bạch đưa tay gõ gõ cửa, sau khi được sự chấp thuận, mới mở cửa ra rồi đi vào.
“Vân Môn ?” Tư Minh Dạ vừa mặc áo khoác tây trang lên người vừa
nói,“Để cho Bùi Diệc đi giải quyết, cậu ta cùng Vân Thiên quan hệ không
phải tốt lắm sao ?”
“Vâng !”
Lãnh Dạ Bạch đang muốn đi ra ngoài lại bị Tư Minh Dạ lên tiếng gọi
lại,“Về sau để cho người Hạ Duy Y kia hầu hạ cho tôi là được, những
người khác không có việc gì không cho phép