Insane
Ác Ma Chi Sủng

Ác Ma Chi Sủng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327985

Bình chọn: 7.00/10/798 lượt.

cảm giác cổ tay siết chặt, quay đầu liền thấy biểu tình trên mặt Nam Cung Liệt có chút thống khổ, trong lòng cả kinh, “Liệt……”

“Diệc… Cứu em…” Mạc Mạc né tránh tay vươn đến của tên đàn ông thô tục kia nhưng hắn quá mức hưng phấn, lực mạnh rất dọa người, cô vốn đẩy hắn không ra.

Nhìn khóe miệng Nam Cung Liệt tràn ra một giọt máu tươi, Bùi Diệc biến sắc, “Liệt…” Tại sao có thể như vậy ? Không phải mới vừa còn tốt lắm sao ? Bùi Diệc quay đầu nhìn về phía Mạc Mạc, biểu tình trên mặt có chút dữ tợn, “Cô rốt cuộc hạ thuốc gì hả ?”

Nhìn ánh mắt Bùi Diệc hận không thể giết cô, trong lòng Mạc Mạc lạnh như băng, cũng đã quên giãy dụa. Cô vốn không có nghĩ muốn hại chết Nam Cung Liệt, thuốc kia là Vũ Văn Lạc đưa cho cô, Vũ Văn Lạc nói chỉ là thuốc làm cho người ta sau khi hôn mê thì toàn thân vô lực mà thôi.

Nam Cung Liệt cầm lấy tay Bùi Diệc, có chút khó khăn mở miệng “Không có việc gì…”

Nhìn người đàn ông đang đuổi theo cô, trong lòng một trận ghê tởm. Lại nhìn Bùi Diệc, nếu như vậy thì bọn họ cùng chết đi !

Bùi Diệc như có cảm giác ngẩng đầu nhìn cô một cái, sau đó cũng không trốn, chỉ là ôm Nam Cung Liệt chuyển hướng, chắn cho Nam Cung Liệt. Tay Mạc Mạc run lên, nước mắt lại từ khóe mắt trào ra. Lúc trước anh có thể không để ý tánh mạng cứu cô, bây giờ anh lại vì một người khác làm như vậy.

Nam Cung Liệt thiếu chút nữa bị Bùi Diệc tức chết, “Bùi Diệc, cậu điên rồi ! Tôi còn chưa có chết đâu ! Khụ khụ…” Lần này là thật sự hộc máu, chỉ là không biết bị chọc tức hay là vì tác dụng của thuốc.

“Anh…” Súng trên tay rơi xuống mặt đất, Mạc Mạc nhìn vết máu trên tay giống như một chút cảm giác đau cũng không có. Chỉ là ngẩn ra, vì sao ? Cô chỉ muốn ở cùng anh một chỗ mà thôi, vì sao không được ? Ngay cả chết cũng không được sao ?

“Anh… Anh làm sao vậy ?” Phạm Bảo Nhi sốt ruột chạy tới, nhìn bộ dáng Nam Cung Liệt rất lo lắng, “Tiểu Tư !”

Lam Tư tiến lên xem xét một lượt, nhét một viên thuốc vào trong miệng Nam Cung Liệt, sắc mặt ngưng trọng nói, “Lập tức đi bệnh viện !”

Bùi Diệc cũng là mất bình tĩnh, hoàn toàn rối loạn, nếu không cũng đã sớm đưa Nam Cung Liệt đến bệnh viện. Tình huống như vậy, không đến bệnh viện thì cứu như thế nào ? Tuy y thuật của cậu có chút quỷ dị nhưng cũng không có thần kỳ giống như trong tiểu thuyết võ hiệp, có thể trực tiếp cho Nam Cung Liệt một viên thuốc giải độc là xong việc ! Nhìn bốn người vội vàng rời đi, Kiều Bối Nhi vuốt bụng móm miệng nói, “Dạ, chúng ta cư nhiên bị coi thường !” Vốn Tư Minh Dạ không muốn cô đến, dù sao cũng có chút nguy hiểm nhưng Kiều Bối Nhi lại nói muốn cho cục cưng thêm kiến thức.

Tư Minh Dạ cười hôn lên tóc cô, “Tình hình của Liệt không tốt lắm !” Tuy nói như vậy nhưng anh cũng không lo lắng. Có Lam Tư ở đó, Nam Cung Liệt sẽ không xảy ra chuyện gì.

Kiều Bối Nhi nhìn Mạc Mạc ánh mắt dại ra, giống như mất hồn phách thì lắc đầu nói, “Lúc nên cầm lấy thì không dám cầm, lúc nên buông tay lại chết sống không chịu buông, này không phải tự chống đối với mình sao !”

Mạc Mạc cũng xem như là tự làm tự chịu !

Ánh mắt Mạc Mạc lóe lên, hình như cuối cùng cũng phục hồi tinh thần lại. Thấy Kiều Bối Nhi, trong mắt đều là oán hận, “Đều là cô ! Nếu không phải cô, tôi và Diệc làm sao có thể chia tay ?”

Ánh mắt Tư Minh Dạ lạnh lùng, vốn nể mặt Bùi Diệc mới tha co cô ta một mạng, không nghĩ tới cô ta cư nhiên oán hận lại bé cưng, như vậy liền không thể giữ lại !

Kiều Bối Nhi thật hết cách, chuyện gì liên quan tới cô ? Sờ sờ bụng, Kiều Bối Nhi thở dài nói, “Cục cưng, con sau này nhất định không thể học dì này a, biết sai nên sửa, cầm lên được cũng có thể bỏ xuống được, biết không ?”

Tư Minh Dạ nhìn cô dồn tâm trí nắm lấy cơ hội giáo dục cục cưng trong bụng thì đưa tay sờ bụng của cô, ánh mắt càng thêm dịu dàng. Kiều Bối Nhi ngửa đầu nhìn về phía anh hỏi, “Dạ, tên đàn ông kia khi nào thì mới xong việc a ?”

Tư Minh Dạ nhìn thoáng qua, thản nhiên nói, “Hắn trúng dược, hẳn là phải đợi dược tính trôi qua mới có thể dừng lại !”

Kiều Bối Nhi nhìn máu tươi chảy trên mặt đất, vậy cũng không chỉ là máu trên tay Mạc Mạc, lắc đầu nói, “Thật sự là thô bạo !” Mạc Mạc hẳn là lần đầu tiên cho nên mới thảm như vậy, nhưng tình hình hiện tại của cô ta chỉ sợ ngay cả đau đớn trên cơ thể cũng không có cảm giác !

Tư Minh Dạ xoay đầu cô lại, “Đừng nhìn, sẽ dạy hư cục cưng !”

Kiều Bối Nhi vô tội trừng mắt nhìn, “Nhìn không có dạy hư ! Nếu không chờ lúc cục cưng cưới vợ không biết thì làm sao bây giờ ?” Tuy còn phải chờ một thời gian nữa mới có thể siêu âm là trai hay gái, nhưng cô đã nhận định con trong bụng là con trai.

Vẻ mặt Tư Minh Dạ bất đắc dĩ. Kiều Bối Nhi nhìn bộ dáng anh bất đắc dĩ thì cúi đầu cười trộm, ôm anh cọ cọ sau đó đột nhiên nói, “Dạ, cục cưng khẳng định rất lợi hại !”

“Em làm sao mà biết ?”

Kiều Bối Nhi đương nhiên nói, “Em ngửi được mùi máu tươi không có nôn, chứng tỏ cục cưng thích hương vị này !”

Tư Minh Dạ nhíu mày, là anh không chú ý, cũng may cô không có nôn ! “Chúng ta trở về đi !”

Kiều Bối Nhi gật đầu, “Chúng ta đi bệnh viện xem Nam Cung Liệt !”

Tư Minh Dạ