Pair of Vintage Old School Fru
Ác Ma Chi Danh Hình Bóng Ác Ma

Ác Ma Chi Danh Hình Bóng Ác Ma

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326393

Bình chọn: 9.5.00/10/639 lượt.

ội tình vượt xa suy nghĩ của anh, vì an toàn của bản thân, có lẽ biết càng ít càng tốt.

“Nói tiếp, Hạ Mạt có vấn đề gì?” Hạ Vũ Thiên hỏi.

“Chà… Không phải ổng là người chưa thấy người đã thấy tiếng sao? Chuyện hôm nay tày đình như thế, tôi lại không nghe thấy giọng của ổng.”

Hạ Vũ Thiên hơi nheo mắt, lạnh lùng, “Đúng là đáng khả nghi.”

Lâm Viễn cầm cốc uống nước. Hạ Vũ Thiên xoay sang anh. ”Cậu cũng có một thân một mình nhỉ, tôi nhớ lần trước cậu bảo mẹ cậu đã qua đời.”

“Đúng thế.” Lâm Viễn đáp. “Vài năm trước. Sao?”

“Không thấy cậu đi tảo mộ.” Hạ Vũ Thiên cười.

“Chưa tới tiết thanh minh.” Lâm Viễn luồn tay vào lồng ngực lấy ra một cái vòng anh luôn đeo trên cổ, phía dưới treo cái bình nhỏ tinh xảo bằng thuỷ tinh, bên trong chứa một thứ bột màu trắng.

Hạ Vũ Thiên nghển cổ xem.

“Đây là vật bất ly thân của tôi.” Lâm Viễn nhướn mày, cảnh cáo Hạ Vũ Thiên, “Nên đừng có chơi xấu tôi! Cẩn thận mẹ tôi trên trời có linh thiêng xách tai anh theo cùng!”

Sáng sớm hôm sau, Hạ Vũ Thiên bỗng nhiên nghe bên tai có tiếng ngáy. Xoay người, anh buông tiếng thở dài, Lâm Viễn nằm trên sô pha, vùi mình trong cái chăn to sụ ngủ ngon lành, miệng phát ra âm thanh khò khè… Hạ Vũ Thiên dở khóc dở cười, nếu ai bị bệnh nan y thật nằm trên giường cũng có khi bị cậu ta đánh thức luôn không biết chừng.

Lý Cố từ cửa tiến vào, thấy tình cảnh trước mắt liền nhíu mày. Anh lại gần ngắm bộ dáng khi ngủ của Lâm Viễn, nhìn nửa ngày rồi phán, “Ố, không chảy nước miếng! Lại rất đáng yêu, có tiếng khò khò nữa này, ai hay ngáy khi ngủ thì thường vô tâm lắm đó nha.”

Hạ Vũ Thiên bật cười, ngồi dậy định châm điếu thuốc thì bị Lý Cố dữ tợn trừng mắt. “Cậu điên à?! Sắp có người đến, muốn bọn họ ngửi được mùi thuốc lá trong phòng bệnh sao?! Cậu mẹ nó bị trúng đạn ở phổi đó biết không hả!”

Hạ Vũ Thiên nhếch nhếch môi, bỏ điếu thuốc xuống, nhưng vẫn cảm thấy buồn mồm. Lâm Viễn bị tiếng ồn ào đánh thức, anh giụi mắt, từ từ mở ra, thấy bóng Lý Cố loang loáng bèn thoải mái trên sô pha ngọ ngoạy, đem chăn cuộn cuộn định tiếp tục ngủ lại.

Từ hành động của anh, Hạ Vũ Thiên đoán chừng con mèo lười kia chưa đẫy giấc lại sắp ngủ tiếp. Thấy thú vị, Hạ Vũ Thiên lon ton xốc chăn xuống giường.

“Ớ?” Lý Cố đang chuẩn bị hoá trang cho Hạ Vũ Thiên, lát nữa thể nào người của Hạ gia cũng sẽ tới, gì thì gì cũng phải diễn cho trọn vai chứ.

“Còn lâu mới đến. Có người canh giữ phía dưới rồi.” vừa nói Hạ Vũ Thiên vừa ngồi xuống sô pha cạnh Lâm Viễn, đưa tay miết miết cằm anh.

“Ư… đừng làm ồn!” Lâm Viễn kéo chăn lên trên, bực bội. “Yên, tôi ngủ thêm một lát.”

Hạ Vũ Thiên cười nhào tới đè lên người anh.

“Nặng.” Lâm Viễn huých Hạ Vũ Thiên, toan chui sâu vào trong chăn nhưng Hạ Vũ Thiên không cho, tay anh ta luồn vào chăn quấy rối Lâm Viễn.

“Phiền chết đi!” Lâm Viễn nhận ra mình sắp tỉnh lại, tỉnh rồi khỏi ngủ tiếp được nữa, đối với anh, khoảnh khắc vàng của giấc ngủ chính là khoảng thời gian được nướng thêm vào mỗi sáng trước khi rời giường.

Hạ Vũ Thiên vẫn kiên quyết không cho Lâm Viễn ngủ, hết vân vê tai lại hôn lên cổ anh. Lâm Viễn lăn tới lăn lui co ro gần như thành sâu róm rồi mà Hạ Vũ Thiên còn chưa chịu bỏ qua, cách lớp chăn bóp bóp mông của anh.

Cuối cùng…

“Khốn nạn!” Lâm Viễn một cước đạp Hạ Vũ Thiên. “Hạ Vũ Thiên, tôi với anh có thù hằn gì hả! Ngủ cũng không yên!”

Hạ Vũ Thiên thấy Lâm Viễn rốt cuộc cũng chui ra liền xông đến hôn hôn hôn.

Lý Cố ngồi một bên quan sát Hạ Vũ Thiên sáng ngày ra đã hút thuốc ngấu nghiến, mà thuốc chính là Lâm Viễn ở đằng kia, bèn bất đắc dĩ lắc đầu. Chỉ là nhìn thoáng qua… sự cao hứng trong mắt Hạ Vũ Thiên không phải ra vẻ. Lý Cố hơi lo, thầm thở than, Hạ Vũ Thiên à Hạ Vũ Thiên, cậu đừng có tính toán trăm cay nghìn đắng rồi đến phút cuối lại tự sa vào tròng!

Nghĩ đến đau đầu, Lý Cố ngớ ra – có liên quan gì đến mình đâu?! Lo gì cho già người!

Bất thình lình di động trong túi rung rung, Lý Cố lấy ra xem rồi nhắc Hạ Vũ Thiên, “Này, người Hạ gia đến đây, đừng làm loạn nữa.”

Hạ Vũ Thiên mất hứng cong môi, Lâm Viễn kéo chăn lau miệng, cằn nhằn, “Cầm thú!”

Hạ Vũ Thiên tàn nhẫn nhéo nhéo sau cổ Lâm Viễn mấy cái rồi mới đứng dậy, không cam lòng trở về giường ngồi im cho Lý Cố hoá trang. A Thường chạy lên, mang bữa sáng đến cho mọi người, của Hạ Vũ Thiên dĩ nhiên vẫn là sandwich bổ dưỡng cùng cà phê, về phần Lâm Viễn…

“Lâm Viễn.” A Thường đem hai hộp đồ ăn cho anh. “Tôi phát hiện ra một quán sau bệnh viện, miễn chê luôn.”

Lâm Viễn mở, thấy bên trong là một phần sủi cảo hấp, hộp kia chính là cái gì đó bọc bằng lá sen. Lâm Viễn bóc ra liền hô, “A! Thịt hấp bột lọc bọc lá sen!”

“Còn đây là sữa đậu nành với bánh quẩy.” A Thường đưa tới đặt bánh quẩy và sữa đậu nành trên bàn trước mặt Lâm Viễn.

Lâm Viễn buông cái hộp, hểnh hểnh cái mũi.

“Sao thế?” A Thường hỏi. “Tôi tưởng cậu thích…”

“Anh Thường!” Lâm Viễn nhào đến ôm ôm cọ cọ. “Anh em tốt, anh đúng là đấng mày râu mẫu mực của thế kỷ mới, đáng tiếc em không phải phụ nữ, chứ không em đây xin nguyện nâng khăn sửa túi cho anh!”

A Thường méo miệng, anh vừa quay lại thì đụng trú