Hai người đi vào một quán trà quen
thuộc, sau khi ăn cơm xong, Vu Tâm Lăng hỏi: "Nhã viện, cậu có chuyện gì muốn nói với mình?" Vì sao ở công ty không thể nói được?
"Mình hỏi cậu, cậu thật sự rất thích Hạ Tuấn Bình sao?"
"Không phải chuyện này cậu cũng đã sớm biết rồi sao?"
"Cậu rốt cuộc thích tên kia ở điểm gì?"
Thích anh vì cái gì? vẻ mặt của Vu Tâm Lăng thật sự đang nghĩ vấn đề này.
Cô thừa nhận ngay từ đầu có chút sợ anh, tuy rằng anh đối xử với cô không
tồi, nhưng lại thường xuyên kinh dễ cô, nhưng sau khi anh đi Mĩ du học,
không biết vì cái gì, cô thỉnh thoảng lại nhớ tới anh, nghĩ đến anh kỳ
thật đối xử với cô tốt lắm, chính là cuối cùng anh cắn môi của cô, làm
cho cô rất đau.
Lúc ấy cô còn tưởng rằng do anh chán ghét cô,
bởi vậy năm thứ 2 khi anh trở về tìm cô, cô mới kinh sợ đến như vậy,
nhưng là trừ lần đó ra, côkỳ thật cũng cảm thấy rất vui sướng, bởi vì
anh không có quên cô, tuy rằng đối với cô vẫn hung dữ như cũ.
Về sau mỗi lần nhìn thấy anh, tim cô đều đập nhanh hơn, khi đó mới hiểu
được, chính mình vì sao lại thích anh, nhưng đến tột cùng thích anh lúc
nào thì cô không nói được thời gian đích xác.
Càng xác định
được bản thân thật sự thực sự thích Tuấn, đó là khi anh quay về Đài Loan công tác, hai người càng chặt chẽ lui tới, mỗi khi phải tách ra, trong
lòng cô liền xuất hiện cảm giác mãnh liệt không muốn, khi đó cô biết bản thân đã yêu thương anh đến nỗi không thể tự kiềm chế.
Song có
lẽ nhiều năm qua giống như Nhã viện hỏi, cô cùng Tuấn như thế được coi
là cái gì? Cô cũng không biết, trừ bỏ ở mùa hè năm cô thi đại học đấy,
anh nói anh là bạn trai của cô, về sau, Tuấn vốn không có nói lại những
lời như thế.
Chính là mọi việc cứ như thế, thậm chí Tuấn cũng
chưa từng nói qua là anh thích cô, nhưng cô có thể cảm nhận được, anh
cũng thích cô.
Chỉ là, Nhã Viện vì cái gì mà đột nhiên lại hỏi cô vấn đề này?
"Nhã viện, vì sao cậu lại hỏi như vậy?"
"Bởi vì mình hy vọng cậu có thể cắt đứt với Hạ Tuấn Bình." Nghĩ đến bạn tốt
bị tên ác lang kia khi dễ mười năm, còn không có danh không có phận, cô
liền cảm thấy không chấp nhận được.
Vu Tâm Lăng sợ run lên," Vì cái gì?"
"Hạ Tuấn Bình cũng chưa nói cái gì với cậu sao?"
"Uh?"
"Để mình nói thẳng nhé, Hạ Tuấn Bình sắp kết hôn."
"Tuấn Bình phải kết hôn?" Vu Tâm Lăng giật mình, hồi lâu mới chậm rãi mở
miệng, thanh âm nhẹ run rẩy: "Nhã viện, cậu đang nói giỡn sao? Bởi vì
mình không hề nghe đến chuyện anh ý muốn kết hôn......"
"Trách
không được anh ta lại yêu cầu kết giao với cậu mà lại không được công
khai, thì ra là anh đã sớm tính toán để lấy thiên kim tiểu thư." Đinh
Nhã Viện vừa nói vừa lấy từ trong túi ra một quyển tạp chí, sau đó đưa
tới trước mặt bạn tốt: "Đây là tạp trí phát hành hôm trước, trên trang
bì viết nhà bọn họ sắp sửa cùng với con rồng của ngành thực phẩm làm đám hỏi."
Tuấn phải kết hôn? Đây là sự thật chăng? Ngón tay Vu Tâm
Lăng run rẩy mà mở quyển tạp chí, nhìn đến tiêu đề trên trang bìa cùng
bài báo, trong nháy mắt, cô cảm thấy khó có thể hô hấp được.
Nhìn thấy bộ dáng chịu đả kích rất lớn của cô, Đinh Nhã Viện cảm thấy chính
mình vài năm trước đây nên can ngăn sớm, ít nhất lúc đấy bạn tốt còn
không có thực sự thích Hạ Tuấn Bình, bọn họ sẽ chấm dứt tất cả mọi quan
hệ: "Trên Tạp chí viết cha đã chứng thật tin tức đứa con sắp sửa kết
hôn, hơn nữa cha anh ta còn rất vui sướng vì đứa con lớn nhất đã cưới
được vợ môn đăng hộ đối là con gái một của con rồng trong ngành thực
phẩm, còn nói bọn họ rất xứng đôi."
Vu Tâm Lăng nhìn tạp chí.
Tuấn thật sự phải cùng thiên kim tiểu thư của thực phẩm Long Hoa kết
hôn, phải không? Cô cảm thấy đầu mình như là sắp nổ tung, bắt đầu có
điểm mờ mịt.
"Tâm lăng, cậu không sao chứ?" Nhìn sắc mặt cô
trắng bệch, chính là cho dù hiện tại mình không nói với cô, thì về sau
cô vẫn sẽ biết, hơn nữa dù sao so với ngày kết hôn của tên Hạ Tuấn Bình
hỗn đản kia cô mới biết được thì tốt hơn rất nhiều.
"Mình......
Chắc là không có việc gì." Chắc là? Bởi vì đầu cô trống rỗng, cho nên cô không thể cảm giác được tâm tình của bản thân đến tột cùng là tốt hay
là rất tệ.
"Hạ Tuấn Bình thật sự rất xấu xa, không muốn lấy cậu thì cũng đừng quấn lấy cậu lâu như vậy."
"Nhã Viện, kỳ thật mình cũng không nghĩ tới sẽ gả cho Tuấn Bình."
Cô thật sự cũng không nghĩ tới, hiện tại ngẫm lại, bọn họ đều đã ở cùng
nhau mười năm, cô vì sao lại không nghĩ tới việc này? Có lẽ ở trong tiềm thức của cô, cô đã sớm biết thân phận địa vị bất đồng của bọn họ, tương lai có thể được ở cùng một chỗ là rất thấp, bởi vậy không muốn suy
nghĩ.
Hơn nữa, anh cho tới bây giờ cũng chưa hề nói thích cô, cô cũng nghĩ bọn họ cứ thuận theo tự nhiên ở cùng một chỗ, đương nhiên
không có nhắc tới chuyện về sau.
"Tâm Lăng, cậu dự định làm như thế nào?"
"Mình không biết." Lòng cô rối loạn: "Khó trách được mình lại cảm thấy gần
đây tâm tình anh ấy không được tốt, có lẽ anh ấy không biết phải nói với mình như thế nào? Ở chung mười năm, ít nhiều mình cũng hiểu được cá
tính của
