iếng băng dính. Nhưng màu trắng như tuyết vẫn thật là chói mắt!
“Này? Tôi nói lão huynh à! Huynh không thấy tôi là người bị thương sao?” Anh ta đắc ý chỉ vào phần đầu bị thương, giống như đó là huân chương ghi công vậy!
“Cổ, cậu cố ý có phải không?!” Lôi Tuấn Vũ két một tiếng dừng xe ở bên đường.
“Ha ha, cậu nhìn cậu xem, đừng tức giận chứ! Bớt giận bớt giận! Tôi đây chẳng phải là đã cùng cậu đi ra ngoài rồi sao? Trời lạnh như thế này! Cậu để tôi ra khỏi cửa, tôi cũng không biết đi đâu!” Cổ Dương tỏ vẻ vô cùng đáng thương!
Cậu ta sẽ không biết đi đâu sao?! Có nhà mình không về! Mấy cô người tình người mẫu cũng không tiếp đón! Bao nhiêu trung tâm tắm hơi nhan nhản ra đó không nhìn thấy hay là thế nào?! Hay là người ta đều đã đổi ngày đổi chỗ hết rồi?
“Cổ! Tôi cảnh cáo cậu! Sau lần Tử Tình mất trí nhớ này, chỗ này của tôi đột nhiên thấy rất rõ ràng!” Lôi Tuấn Vũ vỗ vỗ vào ngực mình, chân thành nói, “Tôi đã nhìn thấy trái tim mình! Cậu có hiểu không? Tôi cần phải dùng hành động để lấy lại hình tượng của tôi ở trong mắt Tử Tình! Cậu có hiểu không?”
“Ồ, hiểu!” Cổ Dương cười ha hả. Anh ta bị dáng vẻ chân thành đó của Lôi Tuấn Vũ dọa sợ! Cái người này thật biết đùa?! Đừng có khủng bố như vậy chứ? Bà xã của mình, chẳng phải cũng đã vào tay rồi sao?!
“Rất tốt! Hiểu được là tốt! Tối nay đừng có trở lại! Nếu mà còn quay lại, ngày mai cậu có thể biến mất thì không còn gì tốt hơn! Tôi và Tử Tình cần có thế giới hai người!” Lôi Tuấn Vũ đột nhiên cảm thấy rất nhẹ nhõm! Xem ra, đôi khi nói ra những lời trong lòng cũng thật là thoải mái! Mặc dù, người kia thực sự không tính là một người biết lắng nghe!
“Được rồi! Lão huynh! Cậu đã yêu Tử Tình rồi hả? Hoặc là nói, cậu bị Tử Tình chinh phục rồi hả?” Cổ Dương trêu chọc. Nơi nào đó trong đáy lòng như tan ra! Cho tới nay, anh đối với Lôi Tuấn Vũ vẫn chỉ có áy náy! Hiện giờ nghe hắn nói như vậy, thật đúng là thở phào một hơi nhẹ nhõm.
“Đừng nhắc cái chữ đó với tôi! Được cậu ban tặng, tôi nhận không nổi!” Không nhắc tới còn đỡ, nhắc tới là Lôi Tuấn Vũ liền giống như con bọ chét vậy, nhảy lên nhảy xuống! Về mặt hình thức!
“Được! Vì cuộc hôn nhân mỹ mãn của cậu và Tử Tình, hôm nay là lễ tình nhân. Tôi sẽ không gây khó dễ mà cùng người tình của tôi trải qua một đêm!” Cổ Dương làm ra vẻ sắp lên pháp trường vậy, giống như anh ta sẽ vì Lôi Tuấn Vũ mà bỏ ra một sự hy sinh rất lớn vậy!
Đổi lấy một nụ cười khẩy của Lôi Tuấn Vũ!
Đuổi xong Cổ Dương. Lôi Tuấn Vũ ở công ty như ngồi trên đống lửa.
Cuộc họp kéo dài nửa tiếng, hắn nhìn đồng hồ đến mười mấy lần, lộ rõ tâm trạng mất kiên nhẫn.
Thư ký Lý thật sự là nhịn không được, lặng lẽ ghé vào tai Lôi Tuấn Vũ hỏi: “Lôi tổng, có phải là ngài có chuyện gì quan trọng không?”
Lôi Tuấn Vũ giơ tay phải lên, không nói không rằng.
Rốt cục cũng chịu đựng đến lúc cuộc họp kết thúc. Lôi Tuấn Vũ vội vàng rút di động ra gọi điện cho Lãnh Tử Tình.
“A lô? Tuấn Vũ? Có việc gì vậy?” Lãnh Tử Tình cho rằng hắn quên thứ gì.
“Em đang ở nhà làm gì?” Thanh âm của Lôi Tuấn Vũ vô cùng dịu dàng.
“Ồ, không làm gì cả. Không có việc gì…” Lãnh Tử Tình bất ngờ vì
thanh âm của hắn, đáy lòng bất giác gợn sóng. Thanh âm này sao lại hấp dẫn như vậy…
“Buổi chiều công ty còn có một cuộc họp quan trọng… Em hôm nay có dự định gì?”
…
Thư ký Lý ngạc nhiên, Lôi tổng đây là đang báo cáo lịch trình với phu nhân sao?
Sau một hồi hàn huyên, Lôi Tuấn Vũ gác điện thoại. Cứ dây dưa như vậy dường như đã trôi qua mười mấy phút đồng hồ, thư ký Lý không hề nghe thấy câu nói thực chất nào.
Lôi tổng đây là đang nấu cháo điện thoại sao? Cùng với vợ của mình? Thư ký Lý thật sự là được mở rộng tầm mắt!
Đột nhiên, Lôi Tuấn Vũ dứt khoát đứng lên!
“Thư ký Lý, cuộc họp buổi chiều hủy bỏ. Chuyển sang chiều mai.”
Ném lại một câu, liền biến mất.
Thư ký Lý choáng váng! Cuộc họp… quan trọng như vậy… cứ như vậy mà hủy bỏ? Hơn nữa, ngày mai chẳng phải là hai mươi chín tháng chạp rồi sao? Công ty chẳng phải quy định từ buổi chiều bắt đầu nghỉ lễ sao? Buông điện thoại xuống, Lãnh Tử Tình ngồi trên ghế sô pha, đáy lòng trào lên từng dòng nước ấm. Trò chuyện như vậy, vẫn là lần đầu tiên. Giống như nói không hết lời, nhưng khi nghĩ lại, thì một câu cũng không nhớ ra. Dường như không có bất kỳ ý nghĩa và giá trị nào.
Chẳng lẽ, đây là cảm giác hạnh phúc sao? Cô đột nhiên cười khổ. Nếu hắn biết cô đã khôi phục trí nhớ, còn có thể như vậy nữa không? Hắn từ khi nào cũng trở nên lề mề như vậy? Xưa nay gọi điện thoại mở miệng đều là ra lệnh, từ khi nào thì học được những lời nói nhàm chán đó?!
Chẳng lẽ nguyên do là vì thân phận của cô đã thay đổi sao? Trước kia, hai người bọn họ có hợp đồng, là sự dung hợp của hai cá thể không liên quan đến nhau, hiện giờ, cô trở thành bạn giường của hắn, bởi vậy hắn liền dùng phương thức trước nay vẫn đối xử với phụ nữ để đối xử với cô?! Đúng vậy! Cô khẳng định! Đây là cách giải thích duy nhất của cô!
Ah! Chính mình từ bao giờ cũng đã trở thành oanh oanh yến yến của hắn?! Ba tháng hay là một tháng? Sự nồng nhiệt này sẽ kéo dài bao lâu?! Trong lòng Lãnh Tử T