ước tương ớt trên
người. Vừa lau vừa nói: “Không có việc gì.”
Tôi xem trên người anh đầy màu, thực băn khoăn: “Rất xin lỗi, tôi có thể phụ trách giặt sạch sẽ cho anh chứ?”
Anh quay đầu lại, trên mặt lộ ra một nụ cười mỉm, khóe môi cong lên liền giống như mảnh trăng rằm giữa trời
chiều, anh nhẹ giọng nói với tôi, “Không sao.”
Giọng anh cũng là ôn hòa như vậy.
Những cuộc gặp gỡ tình cờ trên thế
giới kỳ thật đều rất bình thường, nếu hôm nay tôi đụng phải một người
đàn ông mang bụng bia, tôi nhất định sẽ không tâm thần nhộn nhạo, nhưng
cơ duyên thật khéo, tôi gặp Gia Tuấn, người phục vụ thu dọn mọi thứ
xong, tôi đứng ở trước mặt anh, có chút co rúm.
Anh hỏi tôi: “Cơm của cô đều đổ rồi , xem ra cô phải mua một phần nữa rồi.”
Tôi ủ rũ lẩm bẩm, “Tổng cộng chỉ
mang theo mười đồng, bánh hăm thêm sốt là ba đồng, một đĩa dưa chuột bao tử là 5 đồng, còn lại 2 đồng, là để đi xe buýt.”
Không còn cách nào, tôi chỉ có thể vay tiền đồng nghiệp, xem cô ấy còn có mang thừa tiền hay không.
Không nghĩ tới Gia Tuấn ôn hòa nói với tôi: “Cô ngồi xuống chỗ tôi.”
Tôi không rõ, anh nói: “Hiện tại là
giờ cao điểm, chờ chỗ ngồi cũng không dễ dàng.” Anh lại nói với người
bạn ngồi đối diện, “Cậu ăn trước đi.”
Anh kéo tôi qua, làm cho tôi ngồi lên vị trí của anh, chờ tôi ngồi xuống xong, thế này mới hiểu được anh muốn làm gì.
Không ngờ anh là giúp tôi đi mua đồ ăn .
Lúc ấy tôi thật sự muốn khóc, cái
mũi chua xót, hơn hai mươi năm , tôi chưa từng rơi lệ vì đàn ông, giờ
khắc này, tôi muốn rớt nước mắt.
Gia Tuấn cùng người đàn ông kia tới ăn cơm, bạn anh vừa ăn vừa cười cười với tôi: ”Ngã sấp xuống là chuyện rất bình thường.”
Đúng vậy, ngã sấp xuống là chuyện rất bình thường, thế nhưng trong cuộc đời có thể có mấy lần tình cờ gặp gỡ mỹ lệ như thế chứ?
Đồng nghiệp của tôi cũng đã tới, cô
ấy nghe được cảnh ngộ của tôi, vội vàng nói với tôi, ”Không sao, mình
mang theo tiền, lại mua một phần đi!”
Gia Tuấn đã trở lại, trong tay anh
bê một phần cơm giống y như phần đã bị đổ của tôi, anh có vẻ áy náy:
”Tôi đã quên hỏi khẩu vị của cô, đành phải mua một phần y hệt.”
Tôi cảm kích không thôi, luôn miệng
nói cảm ơn. Tôi mượn tiền đồng nghiệp muốn ép anh nhận, nhưng anh cố
chấp từ chối, ”Chuyện vài đồng tiền thôi mà, bỏ đi.”
Tim đập như nai con đang làm loạn, lại nhìn ánh mắt anh, tim tôi đập loạn một trận, anh đang nhìn tôi.
A, ngay giờ khắc này, tôi tự buông bỏ vũ khí, giơ cờ đầu hàng.
Gia Tuấn cũng phát hiện chính mình
có chút thất thố, anh nhẹ nhàng ho khan một tiếng, dời mắt đi, chờ bạn
anh ăn xong rồi, bọn họ phải đi, tôi khẩn cấp đuổi theo anh hỏi: ”Có thể để lại số điện thoại của anh hay không, tôi…” tôi đỏ mặt, ”để tôi cảm
tạ anh.”
Bạn anh nhất thời bật cười một trận, Gia Tuấn cũng có chút ngại ngùng, anh luôn miệng nói: ”Việc nhỏ, để sau nói đi!”
Tôi ồ một tiếng, anh đã đi rồi. Tôi ở tại chỗ phiền muộn không ngớt.
Trở lại chỗ ngồi, người đồng nghiệp kia của tôi còn cười hì hì: ”Đinh Đinh, cậu lộ ra rồi.”
Tôi nghiêng đầu, A, tôi liền kêu
thảm thiết, thì ra, cú ngã này đã làm váy bên bắp đùi phải của tôi bị
rách một đường, tôi mau chóng kéo xuống che, thực sự là dáng vẻ cùng
quẫn chồng chất, tôi cư nhiên mất mặt trưng bộ dạng bại nữ tục nữ như
vậy trước mặt một người đàn ông nho nho nhã nhã, ngay lập tức, mười vạn
phần thất vọng đè lên tôi như tháp Lôi phong*.
Không tư không vị ăn cơm xong, tôi
tay phải nắm lấy váy, túm túm kéo kéo chạy ra khỏi nhà hàng, vừa ra khỏi cửa, tôi liền bị bất ngờ.
————-
* Tháp Lôi Phong (phồn thể: 雷峰塔; bính âm: Léi Fēng Tǎ), Tháp Hoàng Phi (黄妃塔) hay còn được gọi là Lôi Phong Tịch Chiếu[1'> là một ngôi chùa năm tầng hình bát giác nằm ở bờ nam Tây Hồ, Hàng Châu, Trung Quốc. Được xây dựng năm 975, và bị sập năm 1924 nhưng được xây dựng lại vào
năm 2002, kể từ đó nó đã là một điểm thu hút đông khách du lịch đến tham quan.
Dưới ánh mặt trời, Gia Tuấn đứng ở
rìa bãi đỗ xe, anh khoanh tay, đang dùng đầu ngón chân nhẹ nhàng di di
viên gạch trước mặt, dường như là đang đợi người nào, tim trở nên đập
thình thịch, tôi thực sự mong là anh đang đợi tôi.
Tôi ngơ ngác nhìn anh, ý nghĩ đi vào cõi thần tiên, mãi đến khi đồng nghiệp chọc tôi một cái tôi mới tỉnh lại.
Lúc này Gia Tuấn đã phát hiện ra
tôi, anh buông cánh tay, đi về phía tôi, vết sốt trước ngực vẫn rõ như
trước, nhưng in ở trên áo sơ mi của anh, không hề có ảm giác bẩn thỉu,
trái lại giống như tài tình in hoa trên áo sơ mi anh, tự nhiên lại tươi
trẻ.
Gia Tuấn đi tới phía tôi, tôi rốt
cục trực giác đã xảy ra chuyện, gió thổi qua bên người mềm mại động lòng người, xung quanh mông lung, tôi chỉ có một cảm giác, hai mươi mấy năm
qua, tôi chưa từng tình cờ gặp phải một buổi trưa ôn nhu động lòng người như hôm nay.
Con người rồi sẽ chết, thế nhưng duyên phận gặp nhau là không thể cưỡng cầu, không thể nghịch chuyển.
Gia Tuấn nhẹ nhàng ho khan một
tiếng, ngón trỏ tay phải khẽ cọ một chút chóp mũi, cũng hơi bứt rứt hỏi
tôi: ”Tôi có thể hỏi cô tên là gì được không?”
Trong lòng tôi nổi lên một tầng ôn nhu rung