ng trong lòng lại có chút hụt
hẫng. Anh không biết lời nói của cô có mấy phần là thật, mấy phần là giả. Nhưng
anh không muốn vì chuyện này mà cả
hai đều không vui, đặc biệt là họ vừa mới làm lành. Thế nên anh cố tình thở dài
và nói: “Thì ra đối với em, anh chỉ có tác dụng giống như một chiếc gậy
massage”.
Câu nói này quá lộ liễu, Thuần Khiết đỏ mặt, không
biết đáp lại như thế nào.
Phong Bính Thần nói tiếp: “Thực ra anh vẫn còn có rất
nhiều công dụng đang chờ được khám phá. Anh rất muốn người đó là em”.
Thuần Khiết lại sững người. Cái đầu nhanh nhạy, hoạt
bát thường ngày bồng nhiên bị đóng băng, không những không trêu được anh mà còn
bị lời tỏ tình thật giả lẫn lộn của anh làm cho lúng túng.
Phong Bính Thần thấy cô ngượng ngùng, liền đánh trống
lảng: “Chắc là em đói rồi, muốn ăn gì?”.
Thuần Khiết nghĩ một lúc rồi nói: “Cá, rau”.
“Còn gì nữa
“Thêm một bát canh gà nấm nữa. Thế thôi”.
Phong Bính Thần nhấc điện thoại, căn dặn quản gia một
hồi. Anh còn gọi thêm một suất cánh gà nướng rượu vang. Thuần
Khiết thầm cảm thấy hổ thẹn. Gậy massage sẽ không phục vụ chu đáo, tận tình như
thế này. Cô cảm thấy hổ thẹn vì sự bộp chộp của mình. Nói một cách chính xác
hơn, cô cảm thấy mình đã làm tổn thương anh, mà điều này hoàn toàn không phải
là ý của cô. Nhưng muốn cô nhận thức bản thân mình một cách đúng đắn thì cần
phải có thêm thời gian.
Chú thích:
(*) “Dục tốc tắc bất đạt” là một vế trong
câu nói nổi tiếng của Khổng Tử trích trong “Tử lộ” của Luận ngữ: “Vô dục tốc,
vô kiến tiểu lợi. Dục tốc tắc bất đạt, kiến tiểu lợi tắc đại sự bất thành”.
Nghĩa là: Chớ muốn mau, chớ thấy lợi nhỏ. Muốn mau thì không đạt, thấy lợi nhỏ
thì việc lớn không thành. Ý này được đúc kết trong câu thành ngữ “Dục tốc bất
đạt”.
Tối hôm ấy sau khi về nhà, Thuần Khiết mở điện thoại
thì nhận được tin nhắn của Tiêu Ức Sơn hỏi cô đã về đến nhà an toàn chưa, bởi
vì đến giữa chừng thì không nhìn thấy cô trong bữa tiệc. Lúc ấy cô mới biết tối
hôm qua Phong Bính Thần không hề nói gì với Tiêu Ức Sơn.
Cô muốn nhắn lại cho anh nhưng lại không biết nên nói
gì, vì thế quyết định không nhắn lại nữa.
Vệ sinh cá nhân xong, cô nằm trên giường, ngây người
nhìn trần nhà.
Vừa ngủ trên giường của người khác rồi lại ngủ trên
giường của mình, cuối cùng có thể cảm nhận được sự khác biệt. Nhớ lại nơi ở của
người khác, so sánh với nơi ở của mình, thế nào là ưu việt, cách điệu, phẩm vị,
cuối cùng cô đã được chứng kiến. Những câu nói nhảm nhí như con người ai cũng
bình đẳng như nhau đều là phù du. Cô than
vãn một hồi rồi lại nhớ lại những gì đã xảy ra tối qua.
Anh giống như một chiếc chìa khóa mở cánh cửa tình dục
của cô, khơi dậy ham muốn mà hai mươi sáu năm qua cô chưa từng có. Cảm giác
sung sướng mà một người thành thạo về sex như anh mang lại là điều mà cô chưa
từng trải nghiệm. Nếu các cơ quan trong cơ thể con người cũng có kích thước,
quy cách để phối họp với nhau thì anh chính là người thích hợp với cô nhất. Nếu
bỏ phí một người đàn ông như thế này thì đúng là phí phạm của trời. Thượng Đế
sẽ không tha
Nghĩ một lúc, bỗng nhiên cô ngồi bật dậy!
Cô bất chợt nhận ra rằng mình đang kiếm cớ để tiếp tục
với anh. Điều này là không thể được, lẽ nào cô đã biến thành một người phụ nữ
bị tình dục chi phối sao?
Cô nhảy xuống giường, mở tủ, tìm bức ảnh gợi cảm cuốn
hút ấy rồi trang trọng treo nó lên tường. Sau đó từng bước từng bước lùi về đầu
giường, ngắm nhìn nó. ừm, thường xuyên nhìn ảnh của anh, quen với vẻ đẹp của
anh, có lẽ sẽ có thể nâng cao khả năng miễn dịch của bản thân. Thế là cô nằm
xuống giường, ngắm nhìn Phong Bính Thần trong ảnh.
Mười phút sau, cô thất bại. Chút
ham muốn vốn chỉ có trong suy nghĩ bỗng nhiên lan ra khắp người cô, đồng thời
trỗi dậy với sức mạnh to lớn. Cô chỉ có thể lấy tấm ảnh đáng chết đó xuống, ném
vào tủ quần áo. Anh chàng đáng ghét này đúng là “độc ác”, hành hung người khác
bằng vẻ đẹp của mình.
Cô tìm một cuốn sách trên giá sách, thử tìm cách
chuyển hướng chú ý của mình.
Mấy trang đầu rất khó khăn, đến trang thứ mười thì
thích nghi dần, sau đó bị tiếng chuông điện thoại làm ngắt quãng.
Người gọi điện là Tiêu Ức Sơn.
“Tối qua mình gọi cho cậu hai lần liền nhưng cậu tắt
máy...”.
“Xin lỗi, điện thoại hết pin”. Thuần Khiết chọn lí do
thường dùng nhất.
“Cậu đi cùng Phong Bính Thần đúng không?”. Anh thẳng
thắn hỏi.
Thuần Khiết không quen lắm với phong cách thẳng thắn
đó của anh nhưng vẫn thừa nhận. Đồng thời thêm một câu nói dối: “ừm, bọn mình
đi ăn đêm. Thật ngại quá, không chào cậu một tiếng..
“Không tìm thấy cậu, anh chàng họ Phong cũng mất tích,
mình nghĩ có lẽ hai người đi cùng nhau. Cậu biết anh ta đang đầu tư vào điện
ảnh chứ?”.
“Tối qua anh ta có nhắc đến chuyện đó, nói là mời cậu
đóng phim. Đúng rồi, bộ phim tên là gì?”.
“Không biết”. Giọng nói của Tiêu Ức Sơn nghe có vẻ vô
cùng bất mãn: “Ngay cả kịch bản mình cũng chưa nhìn thấy mà đã kí hợp đồng rồi,
còn sắp xếp cho mình hai thầy dạy, trong mấy tháng sau đó phải theo học những
kĩ năng cơ bản, kh