c bàn tán về Tiêu Ức Sơn vốn dĩ chỉ là tám chuyện
trong lúc rảnh rỗi. Không ngờ trong cuộc họp chọn chủ đề cho tuần sau đó, Ani
đã đề nghị phỏng vấn Tiêu Ức Sơn. Không biết cô ấy lấy được thông tin từ đâu,
nói là album mới của anh ta sắp phát hành, hơn nữa lượng bình chọn trên mạng
gần đây cho thấy, lượng fan mong chờ anh ta tái xuất đã lên tới hơn năm trăm
nghìn người. Các trang web lớn đều nói về sự tái xuất này. Anh ta là điểm nóng
hot nhất hiện nay.
Mọi người thận trọng thảo luận một hồi. Cuối cùng chủ
biên Catherine gật đầu đồng ý và hỏi: “Vậy thì ai phụ trách việc này?”. Chị ta
nói rồi nhìn Thuần Khiết. Nhưng Lisa đã lập tức giơ tay và nói rất dứt khoát:
“Tôi, tôi đi!
Catherine nhìn về phía Lisa, khẽ ngừng lại một chút
rồi nói: “Được”.
Bồng chốc Lisa như được tiêm thuốc kích thích, mặt đỏ
bừng, mắt cũng sáng hơn bình thường, không kìm nén được vẻ vui sướng, phấn
khích nháy mắt với Thuần Khiết ngồi đối diện. Thuần Khiết nháy mắt đáp lại, tỏ ý
chúc mừng cô ấy.
Thuần Khiết khuyên cô ấy mặc hàng mẫu mà tòa soạn tạp
chí mượn để quay quảng cáo nhưng cô ấy kiên quyết từ chối, tỏ vẻ bất cần, vì
Tiêu Ức Sơn mà coi tiền bạc như cỏ rác. Có điều, sau khi đi xem vài cửa hàng đồ
hiệu, cô ấy không tỏ vẻ bất cần như thế nữa. Cuối cùng, trước sự khuyên nhủ hết
lời của Thuần Khiết, cô ấy đã mua hai món đồ trang sức hàng hiệu nho nhỏ, cũng
coi là xứng tầm với Tiêu Ức Sơn.
Gần mười giờ tối, hai người ăn cơm xong chuẩn bị bắt
xe về. Họ đứng ở ngã tư, chờ mãi mà không bắt được xe, đành phải đi tàu điện
ngầm. Khi đi qua một nhà hàng đồ Tây, bỗng nhiên Thuần Khiết nhìn thấy một
chiếc xe rất quen đậu bên đường.
Cô đi vòng qua nhìn biển số xe. Không
sai, là xe của Trác Việt.
Thế là cô vui sướng gọi điện cho anh ta. Sau ba tiếng
chuông thì điện thoại bị ngắt.
Thông thường khi phải tiếp khách anh ta sẽ tắt điện
thoại, sau đó kiếm cớ ra ngoài rồi gọi lại cho cô. Thuần Khiết kiên nhẫn chờ
đợi, nhân tiện nói với Lisa bạn trai mình đang ở gần đây, có thể sẽ đưa họ về.
Quả nhiên ba phút sau Trác Việt gọi điện lại. Anh ta
nói: “Anh đang họp, lát nữa anh gọi cho em”.
Thuần Khiết sững người: “Anh ở công ti à?”.
“Ừ, đang thảo luận về sản phẩm mới”.
“Muộn thế này rồi...”. Thuần Khiết ngoảnh đầu nhìn
chiếc xe Chevro
“Chẳng biết làm thế nào, về nhà anh gọi lại cho em,
nghỉ sớm đi”.
Thuần Khiết cúp máy, ngẩng đầu nhìn xung quanh, thấy
một nhà hàng đồ Tây trang trí rất sang trọng. Trong lòng cô trào dâng một niềm
thôi thúc, muốn đi vào đó để xác nhận lại. Nhưng hai chân lại đứng im như bị
đóng đinh vậy.
Xe ở đó cũng không chứng tỏ được điều gì. Ngộ nhỡ là
người khác mượn xe của anh ta thì sao. Hơn nữa, nếu thật sự anh ta ở trong đó
thì cũng chỉ khiến cả hai khó xử mà thôi.
Lisa ghé sát lại hỏi: “Thế nào? Bạn trai cậu nói thế
nào?”.
Thuần Khiết gượng cười và nói: “Anh ấy bận, không tiện
lắm...”.
Về tới nhà, Thuần Khiết có chút bất an, muốn nhắn tin
hỏi thật kĩ nhưng lại không muốn làm mất đi sự tự tôn của mình. Từ trước tới
nay cô vốn là người phóng khoáng và bình tĩnh, không thích những người yếu đuối
bám riết lấy người khác. Cô quan niệm giữa hai người yêu nhau nên có không gian
riêng. Bây giờ chính suy nghĩ này lại khiến bản thân cô cảm thấy khó xử.
Đến tận ngày hôm sau đi làm Trác Việt mới mò lên MSN,
gửi tin nhắn giải thích rằng hôm qua về muộn quá, sợ ảnh hưởng đến giấc ngủ của
cô nên không gọi điện. Anh ta không giải thích thì thôi, giải thích như vậy
khiến Thuần Khiết càng tức giận hơn, lập tức đóng cửa sổ chat, out nick. Cô
không muốn nhìn thấy cái lí do nhạt nhẽo này.
Sau khi bình tĩnh trở lại, trong lòng cô xuất hiện một
linh cảm chẳng lành.
Trác Việt là con một, gia đình giàu có nên luôn tự coi
mình là trung tâm. Tương lai của anh ta đã được vạch sẵn, tiếp quản công việc
kinh doanh của gia tộc, phát triển để nó trở nên lớn mạnh là nhiệm vụ quan
trọng cả đời của anh.
Thuần Khiết chỉ biết anh ta giàu có nhưng rốt cuộc
giàu đến mức nào thì cô không rõ. Hình như còn có công xưởng ở tỉnh khác. Lúc
hai người yêu nhau, cô không hề suy nghĩ đến vấn đề này.
Khi ở Anh, xung quanh có không ít những du học sinh
giàu có. Họ tìm bạn gái không phải để kết hôn. Cô và Trác Việt đã sớm chuẩn bị
tâm lí, dù sao thì sau khi về nước vẫn ở bên nhau. Điều đó khiến hai người bạn thân
của cô rất ngạc nhiên.
Họ quen nhau trong một buổi dạ hội của du học sinh.
Về sau, anh ta tìm thấy cô qua Facebook của bạn bè.
Không biết là vì quá nhàn rồi hay vì không có trò tiêu khiển nào khác mà anh ta
thường xuyên nhắn tin cho cô, tặng cô những câu chuyện cười bằng tiếng Anh. Hai
tuần sau, anh ta hẹn cô đi chơi và cô nhận lời. Ba tháng sau, họ trở thành
người yêu của nhau. So với tình yêu trong tưởng tượng của cô thì hình như có
nhanh hơn một chút. Nhưng thực ra với những du học sinh khác thì như thế đã là
lâu rồi.
Anh ta kém cô một tuổi, tính tình cởi mở, vui vẻ hoạt
bát, thuộc mẫu người trẻ trung, phóng khoáng, đi xe Chevrolet. Nghe nói rất
nhiều cô gái đã từng được chở trên chiếc xe
