i trường hợp, tóc đều rụng, sớm hay muộn. Có thời gian người ta dùng chất thallium như là thuốc để làm rụng lông. Nhưng việc sử dụng nó là rất nguy hiểm. Người ta cũng cho đơn dùng nó để uống với liều lượng rất nhỏ, căn cứ vào trọng lượng của người bệnh. Ngày nay người ta dùng nó để diệt chuột. Nó ít giá trị, tan trong nước và dễ mua. Có một việc: trong trường hợp mà chúng ta đang chịu trách nhiệm, phải tránh để người bệnh nghĩ rằng mình bị đầu độc.
- Từ đó, đòi hỏi phải đến chỗ CON NGỰA NHỢT NHẠT để thấy khách hàng ở xa nạn nhân của mình. Người ta không thấy có sự phản ứng trong thức ăn, đồ uống, không thấy có sự mua bán thallium hay là một chất độc khác. Đó là sự đẹp đẽ của công việc. Công việc được thực hiện bởi một người nào khác, không có quan hệ gì với nạn nhân. Tôi giả thiết là đã có một kẻ nào đó chỉ xuất hiện một lần duy nhất... Anh có ý kiến gì không?
- Chỉ có một ý kiến. Mỗi lần vào cuộc thì có một người đàn bà có dáng vẻ vô hại trang bị một loạt câu hỏi về việc tiêu dùng những hàng hoá thông thường.
- Và anh nghĩ rằng chính người đàn bà ấy đã cung cấp thuốc độc dưới dạng hàng mẫu à?
- Nếu như vậy thì quá đơn giản. Tôi cho rằng người đàn bà đó rất thật thà. Vai trò của người đó chỉ có thế, không hơn. Có thể là chúng ta sẽ biết thêm một cái gì đó khi hỏi chuyện Eillen Brandon làm việc trong một quán cà phê ở đường Touenham Court.
* * *Sự mô tả Eillen Brandon của Poppy là khá chính xác. Tóc cô ấy chải lượn sóng cẩn thận nhưng không giống gì với đóa hoa cúc, cô trang điểm ít và đi đôi giày kiểu thông thường. Cô nói với chúng tôi là chồng cô đã chết vì một tai nạn xe hơi để lại cho cô hai đứa con nhỏ. Trước khi làm việc ở quán cà phê này, cô đã làm công ở hãng "Hệ thống sắp xếp - Phản ứng - Khách hàng" (H.P.K.) trong một năm. Cô tự nguyện thôi việc vì công việc không làm cô thích thú.
- Tại sao lại như vậy, thưa cô? - Lejeune hỏi.
- Ông là thanh tra cảnh sát à?
- Phải.
- Theo ý ông thì có một điều gì ám muội trong công việc này à?
- Tôi có điều tra về việc này. Có phải cô bỏ việc làm vì cô có những nghi ngờ?
- Tôi không biết cái gì chính xác cả và không thể cho ông biết cái gì cả.
- Chúng tôi rất hiểu. Cuộc điều tra này được giữ bí mật.
- Thực ra tôi có rất ít việc để nói.
- Ít nhất cô có thể nói cho chúng tôi biết lý do của việc ra đi của cô.
- Tôi có cảm tưởng là đã xảy ra những việc mà tôi không hiểu.
- Cô muốn nói rằng công việc hình như đối với cô chỉ là một cái bình phong.
- Gần như vậy. Nó cho tôi thấy nó che đậy một cái gì đó. Nhưng nó là cái gì thì tôi không biết.
Cô ta nói với chúng tôi rằng công việc cá nhân của cô là đi thăm những người mà người ta đã cho tên và địa chỉ để đặt một vài câu hỏi và ghi lại những câu trả lời.
- Và cô có thấy có cái gì khác thường ở việc này không?
- Những câu hỏi hình như được đọc ra một cách ngẫu nhiên, không có mục đích xác định. Như là... như là giấu giếm một cái gì khác.
- Cái gì, theo cô?
Cô ta suy nghĩ trước khi trả lời, mơ màng.
- Có thời gian tôi tự hỏi, tất cả những cái đó có phải là để chuẩn bị cho một vụ ăn trộm không. Nhưng không phải như vậy vì không bao giờ người ta bảo tôi mô tả nhà cửa, những dụng cụ bảo vệ hay vào lúc nào thì những người trong nhà đi xa.
- Cô phải chú ý đến những vật phẩm gì?
- Cái đó thì tuỳ theo. Đôi lúc là lương thực, thực phẩm: bột, bột canh; hoặc là chất tẩy rửa; là mỹ phẩm: son môi, kem xoa mặt; là những thuốc chữa bệnh thông thường: thuốc xúc miệng, kem đánh răng, kẹo ngậm ho, thuốc nhuận tràng và các thứ khác.
- Người ta không giao cho cô cung cấp hàng mẫu?
- Không.
- Cô chỉ đặt ra câu hỏi và ghi lại câu trả lời thôi à?
- Vâng.
- Những kết quả điều tra ấy cô giả định là dùng vào việc gì?
- Đúng là cái đó rất lạ lùng. Không bao giờ người ta nói với chúng tôi một cách rõ ràng. Hình như dùng làm tài liệu cho một nhà máy nào đó... nhưng không theo một phương pháp nào cả. Công việc tài tử như thế...
- Theo ý cô, có thể là, trong những câu hỏi người ta giao cho cô dặt ra, có một câu có thể dùng vào một việc gì đó, nguỵ trang dưới hình thức câu hỏi không?
- Vâng - Cô ta nói sau khi suy nghĩ, lông mày chau lại - Cái đó giải thích được ở chỗ chúng thiếu logic hoàn toàn... Nhưng tuyệt đối tôi không biết câu hỏi nào trong đó có ý nghĩa quan trọng.
- Chắc chắn là cô chưa nói hết với chúng tôi.
Lejeune nói với nụ cười hiền hậu.
- Không, đúng là như vậy. Tôi không biết cái gì cả. Đó đơn giản chỉ là một cảm tưởng. Tôi đã nói cái đó với bà Davis và...
- Cô đã nói chuyện với bà Davis?
Lejeune bao giờ cũng bình tĩnh và kiên nhẫn.
- Bà ấy cũng không hài lòng, cả bà ấy nữa...
- Tại sao lại như vậy?
- Bà ấy ngẫu nhiên đã được nghe được một vài điều gì đó.
- Cái gì vậy?
- Tôi đã nói với ông rằng chẳng có gì là chắc chắn cả. Nhưng công việc hình như không thật thà. "Không phải cái đó là như vậy", bà ấy đã kể với tôi. "Cuối cùng thì cái đó không liên quan gì đến chúng ta. Người ta trả tiền khá và không đòi hỏi chúng ta cái gì nhiều hơn... Tối không thấy tại sao chúng ta lại đau đầu?"
- Đó là tất cả