cơ mà...?
Tôi bỗng thấy người đàn ông như lả đi, mắt thất thần, miệng thì thào:
- Không... tôi nhận được thư từ Việt Nam gửi qua nói nhà tôi đã bị nạn... chết rồi...!!!
Vợ tôi ngồi bên cạnh tôi khẽ rùng mình, bóp mạnh tay tôi khi nghe câu nói cuối cùng của người đàn ông.
Tiếng còi alarm hú ầm nhà làm tôi tỉnh giấc trong bàng hoàng. Tiếp theo có tiếng súng nổ chát chúa sau nhà. Tôi vội ra cửa sổ, nhìn xuống vườn sau. Có những vệt đèn pin chiếu sáng ở lùm cây góc vườn.
- "Chết chửa...!" Tôi chợt nhớ tới Dân và khẩu súng hắn cho tôi coi mấy bữa trước... "Đã có đứa bị hắn bắn trúng rồi... Rắc rối lắm đây... dù là một tên trộm đi nữa, cũng không ổn chút nào".
Có tiếng điện thoại reo. Chắc từ công ty alarm hoặc cảnh sát gọi. Tôi quay lại, nhà tôi cũng đang thở dốc vì kinh hãi. Tôi nói nhanh:
- Chắc tụi Trible A, em bảo nó mình đang kiểm soát lại nhà cửa, nếu sau năm phút mình không gọi lại thì nó báo cho cảnh sát. Để anh xuống vườn xem sao.
Tiếng hú của alarm vẫn vang lên trong đêm vắng làm lòng tôi thực bồi hồi khó chịu. Tôi chạy nhanh xuống thang gác, tắt vội alarm rồi phóng ra vườn. Tôi gặp Dân ở lối đi, nên hỏi ngay:
- Gì thế? Có sao không?
- Chết rồi!
Tôi hoảng quá, hỏi lại:
- Trời, bỏ mẹ rồi... đứa nào vậy?
- Không, con mèo!!!
Tôi vừa ngạc nhiên, vừa mừng. Dân kéo nhanh tôi ra góc vườn. Ánh đèn pin bật sáng, rọi trên mình một con mèo đen rất lớn, như một con mèo rừng... đầu nó bị đạn vỡ tung, máu chảy lênh láng. Thằng cha bắn tài thực... cả một đời binh nghiệp có khác.
Trong khi đó, Dần đầu cúi thấp, khẽ nói:
- Ông cảm phiền nhé... Tôi làm việc thực thiếu suy nghĩ.
Chuyện đã thế, tôi cũng đỡ bực dọc, nên nói:
- Thôi, không sao, để tôi vào gọi lại cho tụi Trible A, không cảnh sát nó tới đây bây giờ...
Chúng tôi yên lặng vào nhà.
Trong khi tôi nói điện thoại thì Dân đứng nhìn ra ngoài vườn sau, coi bộ nghĩ ngợi điều gì. Sau khi giải quyết mọi chuyện êm xuôi, tôi quay sang Dân. Thấy tôi, Dân khẽ đẩy cánh cửa sau cho dịch rộng thêm ra, như muốn phân trần điều gì. Không nỡ để hắn nghĩ ngợi vì việc làm gần như vô thức vừa qua, tôi an ủi:
- Thôi, không sao...
- Này ông Linh...
Ngoài vườn lúc này thực mờ ảo dưới ánh trăng suông. Mấy bóng thông che khuất nửa sân sau trong bóng tối. Cây đào đã bắt đầu trụi lá, cành vươn lên khẳng khiu. Tôi chợt có một ấn tượng rất quen thuộc với cảnh này, mà hơn ba năm ở đây, mãi hôm nay tôi mới sực nhớ tới.
Lúc đó, Dân nói, chưa bao giờ khẽ như thế:
- Tôi đang ngủ, chợt như nghe thấy có tiếng quát tháo rất lớn ở ngoài vườn, rồi tiếng đàn bà thét lên như đang bị ai tấn công... Cái phản ứng bén nhạy của một tên đánh giặc, vào sinh ra tử, tôi chồm dậy, quơ vội khẩu súng, mở cửa sau phóng ra ngoài. Lúc đó, tôi thực không để ý tới tiếng còi alarm hú trong nhà, mà chỉ dáo dác nhìn khắp vườn... Không một bóng người, nhưng chợt lại thấy một con mèo đen đó đang hung hăng đuổi bắt một con sóc chạy vòng quanh sân. Rồi không biết vì sao lúc đó tôi không hề suy nghĩ phải trái, nổ súng giết chết con mèo khốn nạn kia để cứu con sóc... Sau phát đạn, con mèo chỉ chạy tới góc vườn là chết tốt...
- Bể sọ như thế mà còn chạy được như vậy mới là lạ lùng...
Như không nghe tôi nói, Dân lẩm bẩm:
- Bậy thực...
Bên ngoài, ánh trăng vừa ló khỏi ngọn thông, chiếu sáng gần hết chiếc sân và cả một góc vườn khiến cây đào vụt cao lên sừng sững... Tôi liên tưởng tới một chuyện thực xa xưa... một đêm trăng tương tự như đêm nay, nhưng lâu đến bốn mươi năm rồi... ở một nơi cách xa đây một nửa quả địa cầu.
- Ông Linh, nghĩ gì vậy... tôi thực ân hận.
Tôi nghe tiếng Dân rất là mơ hồ... cho mãi đến lúc Dân nhắc lại câu: "Tôi thực ân hận... tôi thực ân hận..." tôi mới như chợt tỉnh, gượng cười:
- Không đâu Dân... xin lỗi, tôi đang nghĩ đến một chuyện... À này Dân, ông nghe thấy tiếng đàn bà thét trong giấc ngủ thực sao?
Dân hơi ngạc nhiên, rồi phân bua:
- Tôi nói thực đấy... tôi nghe rõ tiếng đàn ông quát tháo, tiếng đàn bà kêu thét... ông tin tôi không?
- Tôi tin chứ...
Đồng hồ lúc đó chỉ hơn hai giờ sáng. Tôi ngồi xuống ngưỡng cửa. Dân nghĩ ngợi sao, cũng ngồi xuống bên cạnh tôi, yên lặng nhìn ra ngoài. Có lẽ lúc này nhà tôi đã ngủ. Tôi nhìn khắp vườn, mường tượng lại cái cảnh mấy chục năm về trước...
Tuy mới sống gần nhau, nhưng Dân rất hay tâm sự với tôi về cuộc đời trôi nổi của anh. Thường tôi chỉ ngồi nghe. Vì thế, lúc này, nhìn vẻ áy náy của Dân, tôi không nỡ để cho anh bận tâm về chuyện không đâu, nên nói:
- Dân bắn con mèo đó rất phải. Tôi không trách anh đâu.
Dân là người không bao giờ bỏ qua những câu nói mập mờ, nên hỏi ngay:
- Ông nói phải là phải thế nào?
Tôi nhìn ra xa... dưới ánh trăng vằng vặc:
- Câu chuyện xảy ra từ hơn bốn mươi năm trước rồi. Hồi đó, tôi nhớ vào mùa gặt, gia đình tôi đang sống tại một trang trại ở Như Tân, cách thị xã Phát Diệm chừng bảy cây số đường chim bay. Phương tiện di chuyển thời đó thường dùng thuyền. Vì thế, cái trại này nằm ở góc hai con sông tuyệt đẹp. Con Huyền Giang thì chảy về phía Tây, vào mãi tới chợ Hói Đào của tỉnh Thanh Hóa. Co