mất dạng. Khổ sở càng lắm, Yến Nhi hối hận càng nhiều về tội lỗi mình đã ám hại Anh Đào, mất ăn mất ngủ, sức khỏe hao mòn, chỉ một tháng sau Yến Nhi mất hết năng lực để đến trường học tập, khiến Diệu Tần và Thúy Hằng phải đến tận nhà thăm viếng vào một buổi chiều sau khi mãn giờ học, cha mẹ Yến Nhi hướng dẫn đến tận phòng ngủ của Yến Nhi, thấy nằm thiêm thiếp trên giường, Diệu Tần đến bên cạnh nắm tay lắc nhẹ mấy cái Yến Nhi mới mở mắt ra, nở nụ cười héo hắt:
-Cậu đau ốm bỏ học, khiến chúng tớ lo ngại quá đi.
-Tớ ... đang... bị quỷ ám...- Yến Nhi thiều thào.
-Ma quỷ nào ám cậu?
-Quỷ... Anh Đào...
-Sao lại là Anh Đào?
-Tớ ... hối hận... đã ám hại nó...
-Trời! ...Sao lại có chuyện đó?
-Các cậu... lại mở... cửa sổ ...ắt biết...
Trong lúc Diệu Tần đi lại mở cửa sổ, Thúy Hằng đã lột vỏ trái cam xong, nậy ra một múi kê vào miệng Yến Nhi nặn cho nước cam chảy để Yến Nhi nuốt uống cho thông cổ. Bấy giờ bên ngoài trời đã chạng vạng, bà chủ đất đã đốt nhang đèn xong nơi miễu, nhấp nhá ánh đèn lờ mờ, Diệu Tần thấy bóng trắng phất phơ từ ngôi miễu lướt nhẹ về phía cửa sổ đến tận hàng rào, đảo tới đảo lui, Diệu Tần vội ngoắt Thúy Hằng đến cùng xem thấy rõ Anh Đào như còn sống lả lướt tới lui không chạm mặt đất, vết máu nơi ngực còn in rõ trên tà áo lụa trắng. Cả hai thò lõ mắt nhìn kỹ lại thấy hình dáng từ từ loãng ra và tan biến mất .
-Đúng rồi, Yến Nhi đã bị Anh Đào ám toán, nên mới ra nông nỗi nầy, chúng mình phải lo cứu giúp bạn mới được.
-Bịnh tà nầy chỉ trị bằng pháp thuật của mấy tổ sư Lỗ Ban thôi, chúng mình làm sao biết được mà đi mời thỉnh.
-Cậu thử bàn với cha mẹ Yến Nhi xem!
-Chúng mình là con trẻ đâu dám lạm bàn với người lớn.
-A! Tớ nhớ ra rồi... Chị Tài Thảo ở trong xóm tớ đã nhiều lần giúp người ta trị bịnh tà, do chị ta có năng lực ngoại cảm cao tay ấn do sư phụ núi Tà Lơn truyền đạt gì đó. Mai nầy, Tớ sẽ dẫn chị ta đến đây quan sát hiện tình coi có thể giúp Yến Nhi được không rồi sẽ liệu định.
Càng tốt, mai nầy thứ Bảy, vậy chiều mai sau giờ thực tập, chúng mình đưa chị Tài Thảo đến xem thử ra sao?
-Yến Nhi! Cậu yên trí đi, bịnh tà của cậu sẽ có chị Tài Thảo giúp chữa trị.
-Cám ơn ... quí bạn...
-Ráng tịnh dưỡng và đừng mở cửa sổ nữa nhé! Chúng tớ về!
Chiều hôm sau, Diệu Tần cùng Thúy Hằng đưa Tài Thảo đến nhà, Má Yến Nhi tiếp đãi nồng hậu và hướng dẫn đến phòng ngủ của Yến Nhi.
-Nầy Yến Nhi, có chị Tài Thảo đến trị bịnh cho con đó!
-Má nói... chị Tài Thảo...nào?
-Chị ta chuyên trị bịnh tà, tức là bịnh quỷ ám, có thể giúp con hết bịnh.
-Thưa chị! ...Yến Nhi bị... quỷ ám mấy tháng nay....
-Chị có biết rõ con tà đó là ai chưa?
-Nó là... Anh Đào... bạn học của tớ...
-Nó thường xuất hiện vào lúc nào?
-Mỗi khi tớ... mở cửa sổ...
-Được rồi tôi sẽ mở cửa sổ để xem nó xuất hiện ra sao?
Tài Thảo đi lại cửa sổ mở ra, bên ngoài đã tối đen, ánh đèn điện trong phòng chiếu ra một vệt dài xuyên qua cửa sổ phóng ra màn đêm, đột nhiên một bóng trắng thướt tha qua lại nơi cửa sổ qua ánh sáng của phòng ngủ chiếu ra.
-A di Đà Phật! Xin linh cho biết tên họ.
-Tôi tên Trịnh thị Anh Đào (Tài Thảo phiên âm lại)
-Có quan hệ ức ẩn gì mà ám Đỗ thị Yến Nhi?
-Nó đã ám hại tôi bằng mê hồn hương (Tài Thảo phiên âm)
-Bây giờ Yến Nhi xin tạ tội và ăn năn sám hối có được không?
-Nó xin lỗi đã muộn quá rồi, nó có thể theo tôi về tiên cảnh mới hả dạ tôi (Tài Thảo phiên âm)
-Thôi đi! Đương sự đã biết lỗi và ăn năn sám hối là có thể châm chế cho nó sống để khuyên răn trần thế.
-Tôi đã rõ thâm ý của nó chiếm đoạt tình nhân của tôi nữa, bằng cớ là Thanh Tùng người tôi yêu dấu bị nó dụ dỗ theo nó, nên tôi quyết rửa hận. (Tài Thảo phiên âm).
-Đã chết rồi mà còn luyến tiếc hồng trần làm sao siêu thoát sớm tiêu diêu miền lạc cảnh, hầu chờ đợi kiếp lai sinh.
-Tôi uất hận nó lắm, bây giờ theo lời pháp sư khuyên giải, nó phải xin lỗi tôi và nguyện suốt đời phục vụ thật tốt đối với Thanh Tùng tôi mới hả dạ (Tài Thảo phiên âm)
-Anh Đào ơi!... Yến Nhi hối hận lắm với hành động nông nỗi xin Anh Đào niệm tình tha thứ và nguyện suốt đời làm nô lệ cho Thanh Tùng theo đúng ý muốn của Anh Đào và xin nhường quyền chánh thê cho Anh Đào, còn Yến Nhi lãnh phần thứ thiếp mà thôi, đồng thời thờ phượng Anh Đào suốt đời.
-Yến Nhi thực thi lời hứa có chứng thực của pháp sư, từ nay Anh Đào không còn bịn rịn gì trần thế nữa, xin có lời nhắn gởi đến Thanh Tùng và cha mẹ của Anh Đào là Anh Đào sẽ siêu thoát về Tiên cảnh.(Tài Thảo phiên âm)
-Bác thành thật cám ơn cháu đã niệm tình tha thứ cho ngông cuồng của con Yến Nhi. Ân đức nầy cao quý vô ngần.
-Thưa bác!... Thưa pháp sư cùng quí bạn, Anh Đào xin bái biệt.(Tài Thảo phiên âm)
Mọi người thấy bóng dáng của Anh Đào dần dần tan loãng ra và mất hẳn.