Địa ngục tầng thứ 19

Địa ngục tầng thứ 19

Tác giả: Sái Tuấn (Trung Quốc)

Thể loại: Truyện ma

Lượt xem: 328742

Bình chọn: 9.5.00/10/874 lượt.

em".

Thấy cô không nói gì, Cao Huyền lại tiếp tục: "Xuân Vũ hãy nhìn thẳng vào mắt anh. Bây giờ anh nói nhé, em chính là em - một cô gái tên là Xuân Vũ, không phụ thuộc vào bất cứ ai, em chỉ thuộc vè tâm hồn của bản thân."

"Thôi nào, anh đừng nói thêm nữa."Cô cúi đầu, bước quanh vài bước, rồi ngẩng nhìn những cành cây trụi lá ở hai bên đường, nói: "Cảm ơn anh, Cao Huyền. Đã lâu lắm không có ai nói với em những điều như thế này."

"Anh chỉ muốn nói với em rằng, không cần bận tâm về cách nghĩ của người khác, mà điều quan trọng là cảm nhận của chính mình."

Xuân Vũ không nói gì, chỉ trầm lặng nghĩ ngợi bước đi. Cao Huyền bước theo ngay. Họ lặng lẽ đi trên con đường tĩnh mịch giữa những hàng cây.

"Chúng ta nói sang chuyện khác vậy." Xuân Vũ đã trở lại tâm trạng bình thản. "Hiện giờ chúng ta đã biết, Thanh U chết ở nhà ma là vì hai năm trước cô ấy đã phá hoại mối quan hệ giữa Dương Á Phi và Sở Sở, khiến Sở Sở phải tự tử ở nhà ma. Chết bằng cách cắn lưỡi tự tử, tương tự cách trừng phạt rút lưỡi ở địa ngục Bạt thiệt - tầng 1 địa ngục."

"Nếu nói thế thì đây là hậu quả tất yếu có tính logic nội tại?"

"Đúng thế. Nhân vật thao túng cái logic này là một u linh nào đó ở chốn địa ngục."

"Chỉ có một mình Thanh U thì chưa đủ để chứng minh. Những người khác thì sao?"

Xuân Vũ gần như đã tin chắc, cô gật đầu: "Bạn cùng phòng với em là Hứa Văn Nhã cũng đã từng gặp một câu chuyện rất đáng sợ..."

Rồi cô kể cho Cao Huyền nghe mọi tình tiết của câu chuyện về con khỉ mà Văn Nhã đã trải qua. Cuối cùng, cô kết luận: Văn Nhã phát điên là vì con khỉ kia, Văn Nhã bị đưa xuống cái tầng địa ngục trị tội đã ngược đãi tàn sát động vật.

Còn về Nam Tiểu Cầm, đã đâm xe làm cho một ông già bị thương, về sau Tiểu Cầm bị tai nạn giao thông rất kỳ cục - rất có thể là chính cô ấy va vào ôtô, cũng tức là Tiểu Cầm bị xuống cái tầng địa ngục vì đã không cứu người gặp nạn.

Về Tố Lan thì chắc là cô ấy cũng có điều bí ẩn chi đây, nhưng lúc này chưa ai biết, hoặc có thể sẽ mãi mãi là một điều bí ẩn.

Cao Huyền lắc đầu: "Nếu nói như em thì tức là, có tội - tất bị trừng phạt thích đáng à?"

"Không. Đúng ra là họ đã từng sai lầm, nhưng hoàn toàn không đáng phải chịu những hậu quả như thế."Xuân Vũ cảm thấy đầu óc mình hơi lộn xộn, cô chỉ còn biết nói một cách ngô nghê. "Chúng ta đều phải sống... sống cho yên vui."

"Xuân Vũ, em sẽ không sao cả!"

Nhưng cô chỉ gượng cười: "Thôi nào, em biết anh đang an ủi em."

Họ đi tiếp trên con đường nhỏ, Xuân Vũ không kể cho Cao Huyền biết sự việc xảy ra ở tàu điện ngầm sáng nay, có lẽ dù kể lại thì chẳng ai chịu tin. Cô bỗng nói mình thấy lạnh, vội vã chào Cao Huyền, rồi rảo bước về khu ký túc xá.

Đã gần nửa đêm, căn phòng vẫn sáng đèn.

Lại là một đêm dài một mình một bóng. Xuân Vũ lặng lẽ ngồi trước cửa sổ, nhìn chiếc di động Samsung của mình, chờ tin nhắn từ địa ngục. Cô đã nhìn thấy người cha qua đời từ lâu, liệu cô còn có nguyện vọng gì nữa?"

Đúng 12 giờ đêm.

Tín hiệu vang lên rất chuẩn giờ, vẫn là số máy ấy, cô mở xem tin nhắn:

"Bạn đã vào tầng 13 địa ngục, hãy lựa chọn: 1. Người mà bạn hận nhất; 2. Cơn ác mộng đáng sợ nhất; 3. Nơi bạn muốn đến nhất."

Xuân Vũ nín thở, bình tĩnh suy nghĩ một lúc. Ánh mắt cô bỗng trở nên rất đáng sợ, dường như tràn ngập sát khí. Cô từ từ nhấn "1. Người mà bạn hận nhất."

Trong chớp mắt, một khuôn mặt tràn ra như làn sương khói, cô biết đây chỉ là ảo giác, cô gắng bình thản nhớ lại cái khuôn mặt đó, nhớ lại cái đêm đáng sợ ấy...

Địa ngục đã trả lời:

"Người mà bạn hận nhất là ai? Bạn sẽ có cơ hội để trả thù."

Ánh mắt Xuân Vũ vẫn rất đáng sợ, hình như cô đã biến thành một người khác. Như khắc chữ trên gỗ, ngón cái của cô nhấn các phím thật mạnh, màn hình hiện lên hai chữ:

Bố dượng.

Và lập tức gửi tin nhắn này đi.

Cuối cùng, như ho bật ra một hòn đá đang chẹn nơi lồng ngực, Xuân Vũ thét lên một tiếng. Cô cảm thấy mình chưa bao giờ điên rồ như lúc này.

TẦNG 14 ĐỊA NGỤC

[Phần 1'>

Nhiệt độ đã xuống 0 độ C.

Chín giờ sáng, Xuân Vũ choàng cái khăn thật dày, rồi vội vã ra khỏi phòng.

Dự báo thời tiết nói là trong vài ngày tới sẽ có một đợt không khí lạnh từ Xi-bê-ri tràn xuống, có thể có tuyết rơi. Các nữ sinh viên dù thích làm đẹp đến mấy cũng đành phải "hy sinh" vậy, họ mặc những bộ trang phục trượt tuyết xù xì dày cộp.

Xuân Vũ vẫn đi tàu điện ngầm đến công ty. Trong toa xe chật chội, ồn ào, cô cố tìm một chỗ ngồi tàm tạm có thể nhìn rõ khuôn mặt những người xung quanh. Mọi khuôn mặt đều nhàn nhạt lạnh lùng, không thấy cái khuôn mặt mà cô mong nhìn thấy - không, có lẽ không nhìn thấy thì hơn.

Đến công ty rồi, Xuân Vũ nhận ra thái độ của CoCo có phần lạnh nhạt với mình, cô thấy không mấy dễ chịu, chỉ còn biết cặm cụi ngồi trước màn hình. Vì hôm qua gần như cô chẳng làm việc, nên hôm nay cô rất mải miết, ngồi liền mấy tiếng đồng hồ cho đến chiều, chỉ nghỉ một lúc để ăn trưa.

Có điều, hôm nay ngẫu nhiên có một cô xin nghỉ ốm, nên Xuân Vũ đành ở lại làm thêm giờ. Cô lại tiếp tục ngồi trước màn hình vài giờ. Rồi nhận ra ngoà


Polly po-cket