Polly po-cket
Cưới Ma

Cưới Ma

Tác giả: Chu Đức Đông

Thể loại: Truyện ma

Lượt xem: 329780

Bình chọn: 10.00/10/978 lượt.

ợc.

Họ trở về phòng 109, vẫn là Trường Thành cõng Tiểu Quân.Xung quanh vẫn tối đen như mực. Ngày trước Tiểu Quân hay nũng nịu bẳt anh cõngcô, anh không ngờ cõng người sống và cõng người chết khác nhau rất xa. Người sốngmềm mại, người chết cứng đơ; cõng người sống thấy nhẹ, cõng người chết rất nặng;cõng người sống thấy ấm, cõng người chết thấy lạnh; khi cõng Tiểu Quân sống,hơi thở, tim đập, tuần hoàn máu của cô cho anh cảm giác xúc động, cõng người đãchết chẳng khác gì cõng tấm bia mộ đầy tử khí; cõng người sống cảm thấy mắt họnhìn khắp xung quanh, cõng người chết mắt họ ẩn sau mí mẳt và nhìn chằm chằmvào gáy mình...

Căn phòng 109 dâng lên, trở lại mặt đất. Thiêm Trúc ra hànhlang đi tìm chỗ cất thi thể Hồ Tiểu Quân. Cô nhẹ tay đẩy cửa từng gian phòng, đềuthấy bị khóa. Cô vẫy Trường Thành đi theo, rồi cùng lên tầng hai. Cô đẩy cửaphòng 201, rồi 203 đều bị khóa chặt. Bước chân cô chậm dần. Không xa phía trướclà phòng 209 mà cô rất sợ, rất buồn.

Nhưng vài căn phòng trước nó thì không khóa. Thiêm Trúc bỏqua phòng 209, đẩy cửa phòng 210, rồi 211, 212... đều khóa. Chỉ phòng 209 khôngkhóa!

Thiêm Trúc đứng ngây giữa hành lang không dám bước vào phòng209. Cách cô không xa, Trường Thành cõng Tiểu Quân đứng chờ. Cô chỉ tay vàophòng 209, nói nhỏ: “Phòng này!”

Trường Thành cõng Tiểu Quân đến, đá vào cánh cửa, cửa mởngay. Thiêm Trúc rùng mình. Cô nghe thấy Trường Thành vào, đặt xác Tiểu Quân xuốnggiường, sau đó “tách”, bật đèn lên. Rồi anh bước ra. Thiêm Trúc tưởng anh nhìnthấy Triệu Tĩnh, nhưng không ngờ anh chỉ nói độc một câu: "Trình tự đãxong chưa?” Thiêm Trúc gật đầu: “Xong rồi.”

Trường Thành nói: “Đêm nay là đêm tân hôn của tôi và cô ấy,tôi muốn ở lại với cô ấy.”

Đêm tân hôn? Đúng, họ vừa làm nghi thức đám cưới ma.

Thiêm Trúc nói: “Được... anh phải ra trước khi trời sáng, vàkhóa cửa lại.”

Trường Thành nói: “Được!”

Thiêm Trúc bỗng hỏi: “Trong đó không có ai khác à?”

Trường Thành hỏi lại: "Là ai?”

Thiêm Trúc không trả lời, thay vào đó hỏi một câu khác:"Chỉ hai ngưòi thôi à?”

Trường Thành đáp: “Chỉ có hai chúng tôi.”

Thiêm Trúc gật đầu: “Được!”

Trưòng Thành nhẹ tay đóng cửa lại. Từ đầu đến cuối ThiêmTrúc không nhận ra phòng 209 rất khác với phòng 109: phòng này không có tivi, tủáo, toilet, cũng không bàn ghế, bàn, tủ lạnh... chỉ có một cái giường nhỏ kêchính giữa,đầu giường có ngọn đèn mờ tối. Không còn nghi ngờ gì nữa đó chính làngọn đèn Trường Minh Đăng mà truyền thuyết vẫn nói đến. Cửa sổ che rèm kín mít,rèm màu đen.

Giờ đây Hồ Tiểu Quân nằm ngay ngắn trên giường Trường Thànhkhông có chỗ ngồi, anh đứng bên, cúi đầu. Khung cảnh này không giống "vợchồng tân hôn” chút nào, nó giống như cảnh mặc niệm vĩnh biệt người ra đi. Hômnay là ngày 13 tháng 12, còn 33 ngày nữa thì đến ngày họ dự định kết hôn.

Trường Thành hai hàng lệ tuôn rơi, đứng nhìn khuôn mặt hiềntừ của Tiểu Quân. Anh vừa khóc vừa nói: “Tiểu Quân, em vốn rất thích rèm cửa sổmàu đen đúng không... em nhìn xem, hôm nay chúng ta kết hôn, rèm cửa màuđen...”

“Em cũng rất thích bàn trà bằng gỗ, anh cũng đã mua về thaycái bàn kính đó rồi, anh trót bán rẻ, lần sau anh sẽ chỉ bán rẻ 10% thôi. Em sẽvui. Anh mong em thấy vui, anh chỉ muốn em vui...”

“Tiểu Quân, em vẫn thích ban nhạc “90” đúng không, bao giờ họra album mới anh sẽ mua cho em, sau đó anh ra ngã tư gửi cho em, được không?”

“Tiểu Quân, em hay nói anh rất có con mắt thẩm mỹ về quần áophụ nữ, sau này anh sẽ thường xuyên đi shopping, hễ thấy đồ đẹp và vừa cỡ emthì anh sẽ mua ngay cho em...”

“Em ạ, kể từ nay anh sẽ dùng tài khoản của em để lên mạngchơi game “World of Warcraft”, anh sẽ chơi hộ em, cũng tức là em có thể sống lạitrong game, có thể tiếp tục làm nhiệm vụ, tiếp tục giao lưu vói các bạn trongtrò chơi..."

“Em từng nói, em không thể quên một lần em đi công tác cảmthấy rất cô đơn... không ngờ anh bỗng xuất hiện bên em trên chuyến tàu đó... Lầnnày em đi sẽ rất xa, chắc sẽ cảm thấy rất cô đơn, nhưng anh không thể xuất hiệnbên em nữa, em hãy tha thứ cho anh. Chúc em lên đường bình an..."

Trường Thành nức nở nói không thành tiếng nữa.

Khúc Thiêm Trúc có phần xúc động, vậy là cô đã hoàn thànhnhiệm vụ, có thể về nhà! Nhưng trời vẫn còn tối, cô không thể đi đâu. Cô khôngmuốn quay lại phòng 108, nhìn các thiết bị mình từng thao tác, cô thấy ghê tởm.Sát vách là phòng 109, một cô gái vừa chết ở đó, Triệu Tĩnh cũng chết ở đó...Toàn bộ tầng này trống trải vắng lặng, Thiêm Trúc rất sợ hãi.

Lúc này chỉ tầng hai đang có người sống, anh ta đang khócthan trong phòng 209. Thiêm Trúc đi đi lại lại bên ngoài phòng 209 chờ trờisáng.

Hành lang cực yên tĩnh, hình như có tiếng kẹt cửa... KhúcThiêm Trúc lắng nghe, và bỗng trợn tròn mắt. Bên trong vọng ra tiếng một nam mộtnữ trò chuyện với nhau.

Giọng nam vừa khóc vừa nói: “Tiểu Quân, em vốn rất thích rèmcửa sổ màu đen đúng không... em nhìn xem, hôm nay chúng ta kết hôn, rèm cửa màuđen...”

Giọng nữ nhỏ nhẹ: “Đừng lòe nhau nữa, đó là đồ cũ! Em sẽ gọiđiện cho mẹ em, bà sẽ gửi cho em cái mới...”

Giọng nam: “Em cũng rất thích bàn trà bằng gỗ, anh cũng đãmua