động tác lại, đối diện với ánh mắt tinh thuần ôn hòa của đối phương không biết vì sao lại sinh ra cảm giác đang làm chuyện xấu……
Người đàn ông lại hơi nghiêng về phía sau, cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên đôi môimím chặt vì khẩn trương của Đại Bàn, sau đó nâng tay mở cái nút thứhai…… Cúi đầu sờ sờ cái nút mình vừa mới mở ra, lại sờ sờ cái nút CaoĐại Bàn mở, giống như xác nhận mình bắt chước thật sự chính xác, vui vẻngẩng đầu nhìn Cao Đại Bàn lộ ra ánh mắt hồn nhiên “muốn được khíchlệ”……
Đồng chí Cao Đại Bàn lập trường cách mạng không kiên địnhbị con ngươi trong suốt của đối phương làm cho hoa mắt! Đã sớm quênchuyện bị hôn môi, hưng phấn liên tục khích lệ:“Đúng đúng! Mở nút áo như vậy đấy! Làm tốt lắm! Học rất nhanh! Tiếp đi tiếp đi, tiếp tục cởi!”
“Anh bạn nhỏ” được khích lệ, dưới ánh mắt cổ vũ của bạn học Đại Bàn vùi đầu cởi thêm mấy cái nút, sắp cởi được áo khoác, lại thong thả dừngđộng tác, dường như đã chán trò mở nút, lại chăm chú nhìn cái nơ trênngực Cao Đại Bàn. Đối phương nâng tay lên chạm nhẹ vào cái nơ con bướmtrên áo khoác của bạn học Đại Bàn, sau đó ngón tay nhẹ nhàng ngoắc mộtcái, mở nút thắt ra…… Cao Đại Bàn hoảng hồn đè tay anh ta lại! Cầm lấyhai tay để lại trên nút áo của anh ta,“Này này, học tập phải tập trung,đừng có chần chừ, bài học đầu tiên của chúng ta hôm nay là ‘Mở nút áo’,tháo nơ con bướm là bài tiếp theo bài tiếp theo nha…… Nào, ngoan, chúngta tiếp tục mở nút áo ~”
Đối phương dường như không hài lòng vớisự sắp xếp này, động tác vô cùng nhanh nhẹn cởi áo khoác bên ngoài và áo dài tay ôm sát ra, sau đó ngẩng đầu nhìn Cao Đại Bàn, quăng cho cô mộtánh mắt tích cực đáng sợ “Xem này, tôi đã học xong, chúng ta bắt đầu bài thứ hai đi”……
Cao Đại Bàn vừa mau lẹ thu dọn quần áo anh ta vừacởi ra, vừa vô sỉ rầm rì:“Tôi biết anh học xong rồi. Nhưng việc học tập, cần phải luyện tập thật nhiều, thật nhuần nhuyễn. Cho nên bài tập hômnay là cởi quần…..”.
To be continued…
Tác Giả phát biểu:
Chuyện về nam chính:
Tôi vốn tưởng rằng mình đã viết nam chính rất rõ ràng, kết quả mấy ngày hôm trước nói cho bạn bè biết bến đỗ của Đại Bàn, bạn bè kinh ngạc nói:“A?Sao có thể là anh ta?”
Hôm nay nộp cốt truyện lên cho biên tập xem, biên tập ngạc nhiên nói trong điện thoại:“A a? Nam chính hóa ra là anh ta à?”
Đột nhiên cảm thấy mình thật thất bại……[ tuyệt vọng quỵ xuống '>
(1)-Sephiroth là nhân vật phản diện chính trong trò choi Final Fantasy VII, và là một trong những nhân vật phản diện nổi tiếng nhất của cả dòng game. Mới vừa vào đêm, đúng là lúc thủy triều lên.
Nước biển tràn lên bờ cát, bò lên con đường thông từ trấn nhỏ đến nhà ga.
Cao Đại Bàn cởi giày cầm trên tay, để chân trần một mình đi qua con đường nhỏ trải đá cuội lạnh lẽo.
Hiện tại mới bảy giờ chiều, mặt trời vừa xuống núi, tương đương bốn năm giờsáng ở Địa Cầu, sáng sớm không có nhiều quỷ ra đường cho lắm, trên sânga không một bóng người. Cao Đại Bàn đứng trên nền đất đỏ trước sân gadẫm dẫm chân lắc lắc nước, để lại vài dấu chân nhỏ ướt sũng.
Lúcđứng chờ xe, Cao Đại Bàn kiểm tra hai bình máu người cá màu hồng nhạtcùng với bốn bình thuốc nhỏ màu sắc khác nhau trong túi giấy. Đây làhàng hóa chủ yếu cô mang đến thành Trade* giao dịch lần này, không thểđể hư hao gì.
(*Phiên âm tiếng Anh của Thúy Đức thành.)
Rốt cuộc cô đã cứu người đàn ông tóc vàng thiếu chút nữa bị phơi nắng thành tro kia, mà Old cũng chết rồi. Hiện tại một mình cô phải nuôi hai miệng ăn, không có bản lĩnh gì khác, cũng chỉ có thể dựa vào việc bán vài thứ lặt vặt sống tạm, muốn không xuất đầu lộ diện cũng khó.
Vốn định bán người cá lấy tiền, nhưng vì trong nhà có thêm một tên quỷ hút máu,người cá liền thành món chính của anh ta. Tuy rằng giảm được một khoảnchi tiêu cho ăn uống, nhưng lại chặt đứt con đường tiền tài của Cao ĐạiBàn.
Cũng may, trước khi Old rời đi đã để lại một phong thư tiếncử Cao Đại Bàn đến một cửa hàng kỳ lạ tại Thành Trade. Đó là một cửahành nhỏ hỗn độn giống như một cửa tiệm ma thuật, bên trong bán tất cả,từ xương động vật hình thù kỳ quái đến các loại thuốc thần bí đủ mọi màu sắc. Con đường nhập hàng của loại cửa hàng này dĩ nhiên cũng rất phongphú, Old đại khái là một trong những dược sĩ tự do chuyên cung ứng chobọn họ.
Có người tiêu thụ đáng tin cậy này, cuối cùng Cao Đại Bàn cũng không cần ra chợ bày quán chào hàng nữa, hàng tháng chỉ cần mangtheo hai bình máu người cá tươi cùng mấy bình xuân dược hoặc là thuốcđổi màu tới cửa, tiền bạc hai bên thoả thuận ổn thỏa là tốt rồi. Về phần có thấp hơn giá thị trường hay không, có bị đối phương chèn ép haykhông, cũng so đo không được nhiều như vậy.
Cuối cùng Old cũngkhông nghiên cứu chế tạo được loại thuốc có thể ức chế mùi máu, trướckhi rời đi chỉ giao cho cô một thành quả tàm tạm– thuốc ức chế tạm thời. Sau khi uống thuốc, trong vòng hai mươi mấy giờ máu của Cao Đại Bàn sẽhoàn toàn không có hương vị gì, cho dù đổ máu cũng không sợ.
Màsở dĩ nói thứ này là đồ tạm bợ bởi vì tác dụng phụ gây ra cho thân thểrất lớn, không thể uống quá mười viên. Tệ hơn là, mỗi viên thuốc sẽ cóthời gian phản tác dụng hơn một