ém về phía con Wolf đang ngậm cánh tay kia!
Cao Đại Bàn đangkhóc đến mắt mũi mơ hồ, tay chân thì ở trong trạng thái đau đớn như rútgân, đương nhiên tảng đá không thể chuẩn xác bay đến mục tiêu. Nhưng khi hòn đá không nhỏ mang theo bùn đất và tro bụi này “Oành” nện ngay trước mặt con vật đang khẩn trương thì động tĩnh này cũng đủ để đối phương cả kinh bốn chân chưa chạm đất quay đầu bỏ chạy! Một đồng bọn kinh hoảngchạy trốn, khiến cả đoàn đều hoảng sợ! Hơn mười con Wolf lập tức giảitán! Lùm cây và bụi cỏ bốn phía vì chúng nó chạy qua mà xào xạc rungđộng……
Cánh tay chạy trốn, làm cho động tác của Brujah tạm dừng một giây.
Tự hỏi có nên đuổi theo hay không, bàn tay đang siết chặt người dưới thâncũng khẽ buông lỏng…… Mà Cao Đại Bàn thì đang chờ đợi giây phút này! Rút mạnh cánh tay bị nắm về, tay trái thuận thế nắm một vốc bụi ném vào mặt Brujah, Cao Đại Bàn xoay người bỏ chạy!
Một trái một phải hai bên người thú liều mạng chạy trốn khiến khu rừng rậm yên tĩnh cũng náo nhiệt lên!
Brujah bị bỏ lại không lên tiếng, đứng thẳng dậy.
Trước tiên, anh ta nhìn nhìn phương hướng đào tẩu của Cao Đại Bàn, cùng với rừng cây bị cô đạp sột sà sột soạt.
Sau đó xoay người nhìn khoảng cách và tốc độ của bấy thú.
Cuối cùng cúi đầu nhìn nhìn máu tươi của Đại Bàn dính trong lòng bàn tay.
Đức ngài tướng quân cười lạnh, nâng tay, chậm rãi liếm những vết máu…… Đồng tử híp lại, như một tia chớp biến mất ngay tại chỗ!
Cao Đại Bàn hoảng hốt không nhìn đường chỉ lo chạy càng xa càng tốt! Đầugối bị tảng đá cấn đau, khuôn mặt bị dây lá trong rừng cào rách tạo ranhững vết thương nhỏ chi chít, bước thấp bước cao chạy trốn, cảnh vậttrước mắt lay động mà hỗn loạn, sự khẩn trương khiến chân cô nhũn rakhông ngừng ngã nhào, nhưng cô vẫn ráng sức chạy, liều mạng chạy……
Chạy nửa ngày, phía sau lại không có truy binh đuổi tới, Cao Đại Bàn chạytrốn đến thở không ra hơi thả lỏng trong lòng, dưới chân liền mất hếtsức lực, trực tiếp ngã dưới rễ cây, dựa vào thân cây liên tục thở……
Nghỉ ngơi vài phút, đầu óc thiếu dưỡng khí của người nào đó mới dần dầnthanh tỉnh — không đúng, yên tâm quá sớm, cứ tiếp tục như vậy thì khôngổn!
Khi liên quan đến đồ ăn, cái mũi của quỷ hút máu liền linhmẫn như chó săn. Đối với Brujah mà nói, mùi máu của cô chính là biển chỉ đường tốt nhất! Trên người mang theo nhiều vết thương như vậy, cộngthêm cổ tay không ngừng chảy máu, cô có chạy thật xa cũng bằng không.Chỉ cần biết được cô ở đâu, dựa vào tốc độ và sức mạnh kinh khủng củaHuyết tộc, đối phương có thể nhanh chóng đuổi theo!
Cao Đại Bàncả kinh vội vàng đứng lên, theo bản năng bắt đầu chạy trốn một lần nữa!Cô bỗng nhiên hiểu được vì sao mình lại có nhiều thời gian để chạy trốnnhư vậy. Bởi vì đối với Brujah mà nói, đám Wolf kia còn khó đuổi hơn cômột chút, cho nên anh ta quyết định lấy cánh tay của mình về trước, sauđó lại theo mùi máu truy bắt cô, dễ dàng như vật nằm trong lòng bàn tay. Về phần sau khi tìm được, dĩ nhiên là cắn đứt cổ xé nát tận tình hưởngthụ linh tinh…… Nghĩ đến đây, cả người Cao Đại Bàn phát rét!
Làm sao bây giờ, phải làm sao để che giấu mùi hương trí mạng của mình?
Tôi không muốn chết ở chỗ này!
Cao Đại Bàn chạy đến hết hơi hết sức dừng chân lại, tựa vào cây thở hổn hển cúi đầu nhìn cổ tay mình. Máy ức chế mùi đã sớm rớt đâu mất, nhưng vớitrạng thái toàn thân đẫm máu hiện tại, phỏng chừng cho dù nó có còn cũng không có tác dụng gì. Không có sản phẩm công nghệ cao, hiện tại cô chỉcó thể nghĩ đến một mùi gì đó mạnh hơn để lấn át mùi máu, hoặc thứ gì đó có thể ngăn cách mùi. Ví dụ như chân không, ví dụ như nước.
CaoĐại Bàn hít sâu một hơi, trên mặt lộ ra một nụ cười hơi vặn vẹo khẩntrương…… Tầm mắt nhìn về phía trước, trong màn sương mù tại rừng rậmbuổi sớm, cách đó không xa một đầm nước lấp lánh như ẩn như hiện dướiánh mặt trời mỏng manh……
…………………………
“Thưa ngài thân vương, đã tìm được máy ức chế mùi rồi.”
Lanka do dự một chút, vẫn đưa chiếc vòng tay tinh xảo gãy nát kia lên,“Nhưnglà chỉ có máy ức chế mùi hình vòng tay, không có ai cả.”
Ventruequay đầu, im lặng tiếp nhận món đồ chơi nhỏ mà Đại Bàn vẫn luôn mangtheo bên mình, dùng ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve…… Vòng tay tựa hồ đã bịcái gì đó rất sắc bén trực tiếp cắt đứt, dính một chút cỏ và bùn đất,phía trên còn mang theo mùi máu nhàn nhạt và mùi hương tươi mát sau khitắm rửa. Điều này làm cho anh ta nhớ đến hình như chủ nhân của chiếcvòng tay này bị bắt đi ngay sau khi tắm rửa xong, mà bình thường, tắmrửa xong nó sẽ ngoan ngoãn ngồi trong phòng chờ anh ta đến dùng cơm……
Lanka ngẩng đầu nhìn biểu tình của ngài thân vương, thấp giọng nói:“Nơi tìmđược chiếc vòng gần phạm vi bao trùm của thứ kia, đại khái là khi cô ấyvừa bị tập kích thì đã rơi xuống? Đi tới phía trước hơn mười mét chínhlà khu vực cấm có đi mà không có về. Nói thật, tuy rằng lời này rất khónghe, nhưng hiện tại tôi thật sự không dám hy vọng cô ấy còn sống ……”
“Đúng vậy, không thứ gì tiến vào phạm vi của sinh vật kia mà còn sống trởra!” Đội trưởng đội hộ vệ mở cửa cảm ứng ra, đi vào tháp chỉ huy vừa mới dựng, động tác thô bạo