ạn và quá trình, con người còn tàn nhẫn hơn, không phảisao?” Ventrue thản nhiên nói.
Cao Đại Bàn nhìn anh ta,“Không phải đâu. Kỳ thật con người là động vật rất yếu đuối, chúng tôi làm như vậylà bởi vì chưa đủ tàn nhẫn. Ví dụ như hiện tại, bảo tôi trực tiếp kề vào cái cây đau đến kêu ô ô này liếm chất lỏng nó chảy ra, thì tôi khônglàm được. Nhưng mà, nếu dùng cái ly hứng nhựa cây Gram bày trên khăntrải bàn xinh đẹp để dùng bữa sáng, thì tôi có thể yên tâm thoải máiuống.”
“Rõ ràng là giống nhau mà.” Ventrue nhíu mày.
“Không giống đâu. Mắt không thấy, lòng không phiền, con người là loại sinh vật lừa mình dối người. Dùng các phương pháp tàn nhẫn biến thi thể thànhthức ăn ngon, chỉ vì muốn chúng nó nhìn không giống thi thể nữa. Cấtchất lỏng vào bình hoa lệ, vì muốn làm cho chúng nó không còn giống dịch thể của sinh vật khác.” Cao Đại Bàn rút tay về,“Cho nên, chúng ta vẫnnên trở về lấy cái ly đến đây đi.”
“……” Ventrue.
Lanka đứng xa dòm đến, chới với!
“Sau khi trình bày một đoạn triết học lợi hại như vậy kết luận lại là ‘Đitìm cái ly’! A a, người địa cầu tràn ngập tư duy cao cấp lại thực tế đến đòi mạng này rốt cuộc là loại sinh vật gì đây?!”
“Không cần lấy ly.”
Thân vương Ventrue im lặng trong chốc lát thấp giọng nói, sau đó chậm rãinâng tay kề lên vết nứt trên vỏ cây, chất lỏng màu trắng sữa liền theongón tay thon dài tái nhợt của anh ta lẳng lặng chảy xuống, chậm rãi hội tụ trong lòng bàn tay, chậm rãi nhiều lên, dưới ánh trăng giống như một đầm nước mượt mà trắng như bạch ngọc, óng ánh động lòng người……
“Như vậy có thể uống rồi chứ?” Nâng tay lên, đưa nước cam lộ* trong lòng bàn tay đến trước mặt Tiểu Tiểu, vẻ mặt quý ngài Ventrue rất tự nhiên.
(*Cam lộ là chất thuốc Tiên, thuốc Phật, ngon ngọt và linh diệu hơn các thuốc phàm, hễ rưới lên mình ai thì người ấy dứt hết bệnh tật, dầu sắp chếtcũng được sống lại < Phật học từ-điển, q.I, tr.312-3>)
Cao Đại Bàn nhìn cảnh đẹp trong lòng bàn tay đối phương tạm dừng một giây, sau đó ngẩng đầu:“Hình như ngài chưa rửa tay?”
Tất cả Huyết tộc đứng đằng xa nhòm qua, hóa tro tại chỗ……
Gió lạnh mưa sa, lả tả bay qua……
Bàn tay cao quý nâng cam lộ mạnh mẽ nắm chặt lại! Đầm nước xinh đẹp biếnmất, nước văng khắp nơi! Ngài Ventrue bị ghét bỏ vì mất vệ sinh giậndỗi, phẩy tay áo bỏ đi……
“A, xin lỗi, rất xin lỗi, là tôi khôngtốt.” Cao Đại Bàn hoảng hồn túm áo choàng đối phương,“Tôi biết Huyết tộc một ngày không ăn căn bản cũng không có việc gì, ngài vì muốn tìm đồ ăn cho tôi mới dừng lại trên đường. Ngài là người tốt, là tôi không biếtsuy xét rồi, tha thứ cho tôi nhé. Tôi uống, tôi uống ngay.”
Thânhình ngài thân vương tạm dừng trong chốc lát, mới chậm rãi quay lại,khóe miệng mang theo ý cười,“Ta là người tốt? A…… Ngươi là người đầutiên nói như vậy.”
Cao Đại Bàn:“A, vậy sao? Kỳ thật tôi cũngkhông chắc chắn lắm. Con người tôi kỳ thật không có khả năng phán đoánmấy chuyện này……”
Ventrue:“……”
Tất cả Huyết tộc đứng xa nhòm tới đồng tình nhìn trời……
Gió lạnh mưa xa, tiếp tục rơi lả tả……
Vươn hai tay nâng tay quý ngài thân vương lên, Đại Bàn cúi đầu vươn đầu lưỡi liếm liếm nhựa cây ngọt lành trong lòng bàn tay đối phương, thìthào:“Nhưng mà, loại chuyện đánh giá người tốt người xấu này, vốn cũngkhông có kết luận. Càng nghĩ nhiều, càng không có biện pháp phán đoán.Lúc tôi đói bụng, ngài tìm đồ cho tôi ăn, nhựa cây rất ngon, cho nên tôi cảm thấy ngài là người tốt. Chỉ đơn giản như vậy thôi.”
“Thậtkhông……” Lần đầu tiên thân vương Ventrue được khích lệ chỉ vì loại lý do đơn giản này, nhìn sinh vật bé nhỏ chậm rãi uống nước trong lòng bàntay mình, im lặng một hồi lâu, nâng tay sờ đầu Đại Bàn, nhẹ giọngnói:“Còn muốn ăn gì nữa không?”
Một loạt cây to chung quanh, run lẩy bẩy……
…………………………
Mưa nhỏ lãng mạng, mưa to ướt thân.
Ngày mưa cô nam quả nữ [ Ăn '> hừng hực tứ chi tiếp xúc, kỳ thật là một loại tình hình có vẻ vừa mờ ám vừa nguy hiểm.
Nhưng hiển nhiên bạn học Cao Đại Bàn cũng không ý thức được điểm này, cô cònđang nghiêm túc suy nghĩ đề nghị tốt đẹp “Còn muốn ăn gì không” của ngài thân vương, vừa liếm nhựa cây màu trắng ngà bên miệng, vừa dùng hai mắt nhiệt tình đánh giá mấy cái cây đang run run kia từ trên xuống dưới……
“Ứớt rồi ……”
Giọng nói trầm thấp của Ventrue vang lên bên sườn mặt cô. Đầu ngón tay lạnhlẽo điểm nhẹ lên môi Tiểu Tiểu, sau đó chậm rãi lướt qua môi, vén nhữnglọn tóc ẩm ướt dán lên hai má, giống như trêu đùa để những sợi tóc ẩmướt chậm rãi luồn qua ngón tay……
“Ngươi…… dường như luôn rất ấmáp, từng bộ phận thật nhỏ trên thân thể đều như vậy…… Đầu ngón tay……Môi…… Thậm chí hô hấp, cũng đều ấm áp …… Làm cho ta cảm thấy rất thầnkỳ……” Đức ngài thân vương cúi xuống lầm bầm lầu bầu, nâng tay kéo đầungón tay Tiểu Tiểu lên, đặt ở trong lòng bàn tay cẩn thận vuốt ve.
“Éc, con người đều như vậy.” Cao Đại Bàn nháy mắt mấy cái, sau đó nghiêng người ý đồ né tránh ngón tay của đối phương.
Làm ơn đừng sờ nữa ……
“Thật không…… Như vậy thật giống như sinh mệnh lưu chuyển đến từng ngóc ngách trên thân thể, thật kỳ diệu……” Ngón tay chạm vào khuôn mặt, chậm rãichạ