Blood X Blood

Blood X Blood

Tác giả: Yêu Chu

Thể loại: Truyện ma

Lượt xem: 3210053

Bình chọn: 7.00/10/1005 lượt.

thắng trận lần này hẳn là tôi không phải chịu trách nhiệm gì. Chưa kểngười đầu tiên để cô chạy thoát là chính bản thân Brujah ”.

Cao Đại Bàn gật đầu:“Không hổ là thuộc hạ do Ventrue dạy dỗ, quả nhiên đủ vô sỉ”.

Nosferatu:“Đâu có đâu có”.

……………………

Khi Brujah kết nối được với phòng chỉ huy mẫu hạm, Cao Đại Bàn đang cầm một quyển sổ tay điều khiển chiến hạm tốc hành ngủ gà ngủ gật nghiên cứu.

Cô rất kinh ngạc vì ban ngày mà mình mệt mỏi thế này. Chuyện này cũng làmcho cô ý thức được, có lẽ cảm giác choáng váng khi cô bước vào phòng chỉ huy không phải vì thị giác chấn động…… Cẩn thận ngẫm lại, cô bắt đầuchoáng đầu hoa mắt từ trong quán bar. Loại cảm giác trước mắt mờ sương,tứ chi chậm chạp này…… Chẳng lẽ là do say rượu?

“Chỉ huy Brujah, đã lâu không gặp ~”

Trong phòng chỉ huy đột nhiên vang lên giọng nói của Nosferatu, khiến Cao Đại Bàn đang mơ mơ màng màng giật nảy mình!

Theo tiếng rẹt rẹt liên tiếp của tín hiệu, gương mặt xanh mét của Brujah xuất hiện trên màn hình.

“Nosferatu, Tiểu Tiểu đang ở chỗ cậu phải không?”

“A ~ chưa gì đã tra được rồi, anh đúng là dốc sức ~” Nosferatu lười biếngchống cằm, ngồi trên ghế chỉ huy,“Đúng vậy, tôi tình cờ gặp được cô ấytrước quầy đăng ký. Đoán rằng cô ấy muốn chạy trốn, nên mới bắt lại mang đi. Chỉ huy nên tưởng thưởng cho tôi đấy ~”

Brujah hừ lạnh:“Đừng có làm bộ làm tịch, cậu nghĩ tôi là kẻ ngốc sau? Nếu thật sự sợ cô ấychạy trốn, thì phải lập tức trục xuất Tiểu Tiểu về tổng bộ liên quân chứ không phải là mang đi!”

“Ai da ~ tổng bộ liên quân mà để một con người chuồn ra được, năng lực trông coi đúng là không thể tin tưởngnổi. Tôi làm sao có thể yên tâm đưa người gây giống quý báu của Huyếttộc về cái nơi trăm ngàn sơ hở như vậy chứ?”

“Cậu…..”.

“Đừng lolắng, ngài Brujah. Tôi sẽ dẫn Tiểu Tiểu đến tổng bộ chỉ huy tiền tuyến,vừa vặn tiệc mừng công cũng cử hành ở đó. Ngài chỉ cần đến đó là gặpđược cô ấy, không phải sao?”

Hả……? Cao Đại Bàn kinh ngạc ngẩng đầu, không phải anh ta nói sẽ giúp mình chạy trốn sao……

Brujah khẽ nhíu mày, xuyên qua màn hình nhìn gương mặt đang cười lạnh của Nosferatu,“Tôi không tin cậu, Nosferatu”.

“Ngài không cần tin tôi”. Nosferatu cười khẽ, vươn tay lôi Tiểu Tiểu đang uểoải qua, ôm vào lòng, cố ý triển lãm cho Brujah xem,“Ngài chỉ cần biếtrằng, người ngài muốn đang ở chỗ tôi, muốn mang về cứ tới đây là đủ rồi. Đương nhiên, nếu không có năng lực đoạt lại, vậy thì dựa theo quy tắccủa Huyết tộc, cô gái này nên thuộc về người có năng lực coi giữ, đúngkhông?”

Hình như có gì đó…… không ổn. Cao Đại Bàn khẽ ngọ ngoạy……

Tầm mắt Brujah đảo qua cánh tay người đàn ông đang ôm cô, lạnh lùng mởmiệng:“Không cần đợi đến dạ tiệc. Những thứ thuộc về tôi, tôi sẽ lập tức mang về!”

Phụt một tiếng màn hình tối đen! Chỉ còn lại những bông tuyết chớp động lộn xộn trên màn hình……

Cao Đại Bàn cúi đầu thì thào:“Rõ ràng ngay từ đầu anh đã không tính giúp tôi chạy trốn, đúng không?”

Nosferatu cũng không phủ nhận, cúi đầu hôn cô, ôm cô lên nhẹ nhàng đặt xuống cái ghế mềm duy nhất trong phòng chỉ huy.

Cao Đại Bàn tức giận túm áo anh ta,“Anh gạt tôi…..”.

Nosferatu cười khẽ:“À…… Tôi gạt nhiều người rồi~”

Cảm giác mệt mỏi càng ngày càng mãnh liệt, cô không chống đỡ nổi nữa, chậmrãi nhắm mắt ngủ, bàn tay túm áo kẻ lừa đảo cũng từ từ buông lỏng ……

……………………

Cao Đại Bàn giống như bị nhốt trong một giấc mơ vừa chân thật vừa giả dối.Rất nhiều cảnh tượng nặng nề di động trước mắt, cô thấy được nhiều gương mặt quen thuộc, có người còn sống, có kẻ đã chết. Trong bụng thỉnhthoảng lại truyền đến từng cơn đau nhói, không ngừng kéo cô trong trạngthái nửa mê nửa tỉnh trở về hiện thực……

Lần bị kéo cuối cùng, cô nghe được tiếng hai người đàn ông đang tranh chấp kịch liệt.

“…… Lúc trước tôi đã cảm thấy không ổn. Rốt cuộc ngài có ý gì? Khi phân đội thứ bảy phát hiện người gây giống, ngài lại bảo tôi thông báo cho tướng quân Brujah đầu tiên! Nói cái gì mà đây là nghĩa vụ của mỗi tộc nhânHuyết tộc. Toàn Tinh cầu Sange đều biết ngài và tướng quân Brujah khônghợp nhau! Lúc ấy ngài làm như vậy, hẳn là chỉ để dụ anh ta tới đây? Bởivì ngài biết thân vương Ventrue sẽ không dễ dàng buông tay, cho nên nhất định sẽ có một trận ác chiến. Chính là ngài không nghĩ tới tam trưởnglão cũng đến, kết quả là mọi chuyện hoàn toàn mất khống chế biến thànhmột cuộc truy bắt đúng không?”

“Grey, trí tưởng tượng của cậu thật phong phú”.

“Vậy sao? Thế lần này là vì cái gì? Cố ý khiêu khích tướng quân Brujah đểanh ta chạy đến tiền tuyến, tranh đoạt người gây giốngsao? Tôi khôngbiết ngài lại chấp nhất mãnh liệt với người gây giống đến vậy, bởi vì vị trí số một trong lòng ngài luôn là…..”.

“Grey, cậu nói nhảm nhiều quá rồi đấy!”

“…… Tướng quân, ngài bị tôi trúng tim đen mới tức giận phải không? Thân làphụ tá, tôi có nghĩa vụ nhắc nhở, uốn nắn hành động và lời nói của ngài. Dù là tranh đoạt người gây giống hay đối nghịch với tướng quân Brujah,tôi cũng không muốn can thiệp. Nhưng nếu ngài tốn quá nhiều tinh lực vào những chuyện vặt vãnh linh tinh này, tôi nhất định phải đưa ra lờikhuyên đúng lúc. Dù


Polly po-cket