nh ởtiền tuyến cũng không phải tác chiến một mình. Ít nhất sau lưng luôn cóđồng đội…… Nếu bọn họ còn sống, chiến dịch này tuyệt đối sẽ không đánhlâu đến vậy…..”. Đưa tay đặt báo cáo lên đầu giường, Brujah nhẹ giọngnói với cô:“Em nói nếu tôi đi sẽ nhanh chóng thắng trận trở về. Kỳ thậttôi cũng thấy vậy”.
Cao Đại Bàn ngớ người…… Đại ca à, anh tự sướng quá rồi thì phải?
Khóe miệng Brujah nhẹ nhàng nhếch lên:“Nhưng tôi đã không còn cơ hội nữa“.
Biểu tình miễn cưỡng có thể gọi là mỉm cười này tràn ngập chua sót, khiến Cao Đại Bàn không khỏi sửng sốt.
A, đúng rồi, anh ta là người cuối cùng trong bộ tộc, một khi anh ta chếtthì coi như diệt tộc. Thân là một tướng quân, anh ta lại vĩnh viễn không thể ra chiến trường…… Đột nhiên cô cảm thấy anh ta cũng rất đángthương.
“Nhưng nếu anh có con rồi thì khác, đúng không?” Cô nhẹgiọng nói, dõi theo ánh mắt Brujah,“Cho nên tôi là hi vọng cuối cùng của anh, phải không?”
Anh ta nhìn cô, cũng nhẹ giọng đáp:“Không, em là hi vọng cuối cùng của cả Huyết tộc”.
Cao Đại Bàn hơi chấn động!
Lần đầu tiên cô ý thức được, cô bé Tiểu Tiểu vẫn luôn rối rắm giữa tình yêu kết hôn sinh con, theo đuổi những niềm hạnh phúc nho nhỏ bình thường,từ một góc độ nào đó mà nói là vô cùng ích kỷ . Cô chỉ sống trong thếgiới của mình, chỉ chú ý tình yêu của một mình mình. Mà cái đối phươngđể ý là sự trường tồn của gia tộc, tương lai của cả một tinh cầu, tồnvong của cả một chủng tộc. Sánh với những điều đó, không hiểu sao CaoĐại Bàn lại cảm thấy mình thật nhỏ bé.
Kỳ thật cẩn thận ngẫm lại,Ventrue mang theo “hy vọng của cả Huyết tộc” cao bay xa chạy cũng rất là ích kỷ. Đối vơi Huyết tộc, Ventrue không có lòng son dạ sắt, nhiệt tình yêu nước thương dân như Brujah. Có lẽ sau nhiều ngàn năm thờ ơ lạnhnhạt, nhìn thấu quy luật của sự sống và cái chết, Ventrue đã không cònmuốn giao tranh hay thay đổi nữa, chỉ uể oải tìm chút chuyện mình cảmthấy hứng thú để tiêu phí thời gian, đốt cháy sinh mệnh vĩnh viễn khôngcó điểm kết thúc này…… Cũng chẳng biết có phải trí nhớ đặc biệt đó đãbào mòn nhiệt tình, hun đúc sự lạnh lùng từ trong tiềm thức của anh tahay không.
Cao Đại Bàn thở dài, vươn tay chủ động ôm lấy Brujah, chậm rãi tiến sát vào trong lòng anh ta, thấp giọng nói:“Đến làm đi”.
Người đàn ông chấn động……
Cô tựa vào trước ngực anh ta tiếp tục nói:“Tôi sẽ thuận lợi sinh đứa bénày ra. Sau đó, tôi hứa nhất định sẽ cho anh một đứa con. Nhưng tôi cómột yêu cầu: Sau đó tôi anh muốn thả tôi đi. Tôi chỉ là một người bìnhthường, không có giác ngộ cao đến vậy. Tôi không thể trơ mắt nhìn cácanh diệt tộc, nhưng bản thân mình vẫn quan trọng hơn”. Cô ngửa đầu nhẹnhàng hôn môi dưới của anh ta,“Cho nên tôi sẽ cho anh một đứa con, chỉmột đứa mà thôi”.
Brujah im lặng tiếp nhận nụ hôn nhẹ như lông chim phất qua này, sau đó nâng tay lênh, chậm rãi, kiên định đẩy cô ra!
“Vậy là sao? Thương hại tôi à?”
Cao Đại Bàn bị cự tuyệt hoàn toàn sửng sốt,“…… Cái gì?”
Brujah đứng lên, ánh mắt thay đổi liên tục nhìn xuống cô trong chốc lát. Cuối cùng lạnh nhạt kéo chăn qua đắp lên người cô, thản nhiên nói:“Tôi không cần sự bố thí của em. Cũng không tính thả em đi. Nếu em vẫn chưa sẵnsàng ở lại, tôi có thể chờ. Dù bao lâu tôi vẫn chờ. Nhưng nếu em thươnghại bố thí cho tôi thì tôi không cần”.
Anh ta nói xong, liền không quay đầu lại mà bỏ đi mất.
Cao Đại Bàn ngồi nguyên tại chỗ, thật lâu sau mới thở dài,“Ai, thánh mẫu đúng là rất khó làm….”.
Cúi đầu nhìn huy chương Thánh Huyết tộc lấy từ trên ngực đối phương xuốngđặt trên ra trải giường, Cao Đại Bàn nhức đầu…… Ừm, giấy thông hành vượt qua bộ chỉ huy trung ương đã vào tay ~
……………………
Thời gian trở lại một giờ trước.
Brujah cũng không phát hiện trong đống huy chương lủng lẳng trên quân trangthiếu mất một cái, vừa mới nhận được tin mừng Nosferatu thắng trận thìcùng thời khắc đó:
Cao Đại Bàn đang khoác áo choàng, ngồi trước quầybar trong quán rượu, nhìn chằm chằm đồng hồ trên tường, yên lặng chờ nóđổ chuông.
Câu Ventrue nói với cô trước khi bị hành hình, bởi vìđề phòng bị những người khác nghe thấy, nên nói rất nhỏ, ngôn từ bí ẩnnhư một đoạn thơ. Dựa vào chỉ số thông minh của người bình thường, đồngchí Đại Bàn phải cần chút thời gian cẩn thận suy nghĩ mới hiểu ra hàmnghĩa của câu nói kia.
Anh ta nói:“Chìa khóa mở cửa tòa thành nơi người đẹp ngủ ở sâu trong vũ trụ, tại nơi cất chứa kỷ niệm tình yêu”.
“Người đẹp ngủ” là câu chuyện cô kể cho anh ta khi còn ở nhà Old, lúc này dùng nó so sánh với Ventrue bị ép ngủ say cũng rất thích hợp”. Chìa khóa mởcổng thành”chắc là chỉ chiếc chìa khóa mở của thánh địa? Nói đến mới nhớ lâu rồi không nhìn thấy đồng bạc Thất cho đâu nữa, phỏng chừng đã bịVentrue cất rồi, nhưng mà cất ở đâu chứ?“Sâu trong vũ trụ, tại nơi cấtchứa kỷ niệm tình yêu” Cao Đại Bàn suy nghĩ rất lâu mới nghĩ ra, nhữnglời này đại khái là ám chỉ đến hòm thư bọn họ thuê tại hành tinh Mailtrong chuyến lữ trình. Như vậy cái chìa khóa chắc là ở đó rồi?
Mật mã xác thực hòm thư kia chỉ có mình cô biết, giấu ở đó đúng là an toànkhông sơ hở gì. Nhưng mà từ lúc đó Ventrue đã chuẩn bị đ