XtGem Forum catalog
Bí Ẩn Trong Khách Sạn Thuỷ Tiên

Bí Ẩn Trong Khách Sạn Thuỷ Tiên

Tác giả: Tường Phố

Thể loại: Truyện ma

Lượt xem: 323110

Bình chọn: 9.00/10/311 lượt.

o anh nhanh lên. Bỗng cánh cửa khép kín lại. Tất cả lại yên lặng như cũ. Hình như có tiếng kêu nho nhỏ, tiếng rên ừ ừ trong phòng.

Thủy Tiên đứng muốn không nổi. Cô run bần bật năn nỉ van xin Trọng:

– Anh ơi! Trở xuống đi còn kịp mà.

Trọng nói lớn:

– Em có muốn xuống anh đưa xuống và anh sẽ ở lại đây một mình.

Thủy Tiên sa sầm nét mặt:

– Một mình nguy hiểm lắm!

– Nếu sợ một mình anh gặp nguy hiểm, em hãy ở lại với anh. Dũng cảm lên em.

Thủy Tiên không nói gì. Cô siết chặt tay anh.

Trọng mở cửa căn phòng. Cả hai cùng vào. Khung cảnh trong phòng trọ rất hữu tình. Những tấm rèm màu xanh nhẹ mát, may rất khéo hơi phất phơ trong gió. Thủy Tiên bảo anh đóng cửa. Trọng cười:

– Anh muốn thấy ma đung đưa ở cửa sổ mà.

Khải Trọng vừa nói, vừa khép sơ cửa sổ lại, rồi cả hai ngồi ở salon nói chuyện. Trọng cười:

– Không ngờ vợ anh chúa sợ ma.

– Anh mới biết hả? Em đã nói với anh từ lâu rồi ai mà giấu. Anh kỳ ghê.

Khải Trọng nhìn vợ âu yếm tìm cách trêu cô:

– Em thua xa Hải Thi. Cô ấy giỏi lắm đó.

Thủy Tiên phụng phịu:

– - Ghét ghê! Lại khen người khác trước mặt em à? Sao anh không rũ cô ấy đi theo, ở đó khen hoài.

– Em không ghen à! Cứ xúi bậy hoài.

Thủy Tiên đập vào tay anh một cái thật đau:

– Nói nhảm nè.

Chợt cô nắm tay anh lên xem đồng hồ:

– Anh ơi chín giờ rồi. Mình đi nghỉ đi.

– Ừ! Chờ chút nữa đi cưng.

– Chờ ai?

– Chờ ...! Trọng định nói ma nhưng sợ Thủy Tiên đòi trở về nên nói lãng đi:

– Chờ mấy người bạn, họ hẹn lên đây chơi.

Thủy Tiên vẫn chưa buồn ngủ. Cô ngồi gác tréo chân lên nhìn lơ đảng cuối phòng. Cánh cửa phòng tắm từ từ mở ra, y như có người đẩy cảnh cửa. Thủy Tiên hốt hoảng để chân xuống. Cánh cửa lại từ từ khép lại. Cô hốt hoảng không dám nhút nhích khều Khải Trọng chỉ cho anh thấy. Khải Trọng bật dậy đến bên phòng tắm nhìn vào chẳng có ai. Anh đi lòng vòng lẫm bẫm:

– Quái lạ! Cái gì thế ta?

Thủy Tiên chờ anh ngồi xuống cô nói:

– Em cũng ráng liều với anh một đêm.

Trọng Trêu:

– Liều với con ma chứ!

– Ôi anh đừng có nhắc linh lắm đó. Nhắc là có hoài hà.

Trọng khóa cửa phòng thật chặt. Hai người vẫn ngồi đó. Ðèn vẫn sáng. Cánh cửa phòng lại bật mở như có người từ bên ngoài kéo ra. Trong quá ngạc nhiên anh hỏi:

– Ai đó?

– Coi chừng là bạn anh đó?

Trọng ngẫm nghĩ cửa tại sao đã đóng mà lại tự mở được. Lạ quá! Trọng bước đến bên cạnh cửa. Anh sờ thử cánh cửa chẳng thấy gì. Một chốc sau cánh cửa phòng lại bật mở trước đôi mắt sững sờ của Thủy Tiên. Cô thấy anh rất gan dạ. Cô bước theo anh. Trọng hỏi lớn:

– Ai đó?

Không có tiếng trả lời. Anh lại bước vào phòng tắm xem lại một lần nữa.

Anh rà soát cảnh cửa từ trên xuống, trong ra ngoài ...

– A! đây rồi.

Khải Trọng reo lên làm Thủy Tiên giật mình:

– Gì thế anh?

– Em thấy cái gì đây không?

Thủy Tiên lấy làm lạ vô cùng:

– Mạch điện hiện ra rồi đó. Chao ôi! Ngộ quá ...

trọng đẩy nhẹ miếng ván trên cánh cửa, một ổ điện đúng hơn là hệ thống mở cửa tự động. Khải Trọng nạy nhẹ miệng ván ra.

– Ðây em xem, đó em cái đó là gì?

– Bộ vi mạch hẹn giờ chứ gì. Nhưng hệ thống này có tác dụng gì hở anh?

– Em đọc xem. Thôi để anh giải thích ... Trọng nhìn chữ chi chít anh đoán:

– Có lẽ hệ thống tự động đóng mở cửa tự động này đã có hẹn giờ.

Thủy Tiên cướp lời:

– Vì vậy mà cứ vài tiếng đồng hồ cửa sẽ tự mở một lần. Hoàng Hạnh đã thấy hiện tượng này và cô ấy ngỡ là ma.

Trọng lắp đặt lại bấm giờ. Anh đóng chặt cửa, đúng mười phút sau cửa lại mở. Thủy Tiên reo lên:

– Anh nghĩ là có người gắn, phải có người điều khiển chứ?

– Em nghĩ đúng đó. Chúng ta cứ chờ xem chuyện gì xảy ra. Thế nào cũng có nhiều hình ảnh nữa em sẽ thấy. Em thức cùng anh nha.

Thủy Tiên gật đầu, lần này cô vui vẻ nhưng nét mặt con lo âu:

– Phải chi anh để em rũ vài người bạn theo ta đỡ sợ.

Khải Trọng liếc cô:

– Còn sợ hả cưng. Ma với cỏ gì. Em thức suốt đêm nổi hôn? Anh muốn rũ họ nhưng sợ làm phiền ...

Cánh cửa lại mở. Trọng nháy mắt nhìn Thủy Tiên:

– Em chuẩn bị tinh thần đi có chuyện lạ sắp xảy ra rồi đó. Một phút sau cánh cửa tự động đóng lại. Ðã biết trước mà Thủy Tiên vẫn giật thót người. Khải Trọng nhìn đồng hồ mười hai giờ đúng. Ðèn bỗng tắt phụt. Thủy Tiên la oái lên, cơ sợ rum bắn sờ soạng tìm anh trong bóng tối. Trọng ôm lấy cô khẻ bảo Thủy Tiên giữ im lặng. Chuyện bất ngờ xảy ra thật quá sức tưởng tượng của anh.

Trước mắt anh trên trần nhà hiện lên một bà lão như thật. Bà cô ấy bị treo lơ lững thật dễ sợ. Ðầu bà rủ xuống, hai ống quần phất phơ. Ðôi chân lũng lẳng.

Tóc tai bà dài trắng như bông rũ xuống. Một thoáng hết hồn. Trọng khều nhẹ Thủy Tiên đang co rúm như con mèo trong lòng anh.

– Dậy đi, em nhìn kìa.

Có tiếng Thủy Tiên hỏi trong bóng tối:

– Ðâu anh?

– Trên trần nhà ấy?

Thủy Tiên mở mắt từ từ nhìn quanh cô thét lên:

– Ối trời ơi ... Bà nội em ... Ai ai thắt cổ bà ấy ...

Trọng vội bịt miệng Thủy Tiên không cho cô ấy thét nữa. Anh để ý nãy giờ nên giải thích:

– Em nhìn kỹ lại xem. Bà em đâu có nhát mà em sợ. Nào xem nhanh lên kẻo nó biến mất bây giờ. Ngồ