cho người ta kinh hãi.
Lễ xong, tiệc mừng đã bày ra, bọn thị nữ nói: "Tiểu thư, mời vào tân phòng nghỉ ngơi, lát nữa sẽ kính rượu." Kim Thế Di lặng lẽ đi theo nàng, chợt thấy hình như Lệ Thắng Nam đưa mảnh giấy cho ả thị nữ. Kim Thế Di thầm nhủ: "Không biết nàng lại giở trò gì?" Lệ Thắng Nam đi vào tân phòng, đuổi bọn thị nữa ra, đóng cửa phòng lại dịu đàng hỏi: "Thế Di, huynh có còn hận muội không?" Kim Thế Di không đáp. Lệ Thắng Nam thở đài: "Dù huynh hận muội thế nào, rốt cuộc hôm nay muội cũng đã trở thành thê tử của huynh, muội đã mãn nguyện." Kim Thế Di lạnh lùng nói: "Đúng thế, muội đã thành công! Vậy thuốc giải đâu?" Lệ Thắng Nam buồn bã nói: "Biết trước như thế, muội thà ở lại đảo hoang cho xong." Kim Thế Di gằn giọng nói: "Giờ đây chẳng phải muội đã hài lòng rồi sao?" Lệ Thắng Nam nói: "Đúng thế, nhưng rốt cuộc cũng chẳng còn gì! Thế Di, nếu chúng ta còn ở trên hoang đảo thì tốt biết bao!" Kim Thế Di thầm kêu lên: "Ai bảo cô trở thành như thế này? Tình nghĩa ngày xưa đã trôi ra biển đông, chẳng thể quay lái được nữa." Chàng nghĩ như thế nhưng cũng đành dỗ nàng: "Chúng ta là vợ chồng, ngày tháng bên nhau vẫn còn dài. Muội đưa cho huynh thuốc giải để cho huynh làm xong chuyện rồi sẽ trở về với muội." Lệ Thắng Nam thở dài: "Thế Di, huynh không thể gạt được muội!" Rồi nàng nước mắt lưng tròng, Kim Thế Di thấy ánh mắt u oán của nàng, trọng lòng không khỏi áy náy, trước đây chàng chưa bao giờ thích Lệ Thắng Nam. Nhưng lúc này chàng đành phải nói: "Huynh gạt muội cái gì? Chúng ta chẳng phải đã là phu thê rồi sao?" Lệ Thắng Nam tựa như nghĩ ngợi, một hồi sau mới lấy ra một cái tráp ngọc vuông, nói: "Thuốc giải ở đây, còn có mấy món muội cho huynh." Kim Thế Di cũng chẳng cần hỏi đó là thứ gì, vội vàng cầm lấy, Lệ Thắng Nam chợt nói: "Thế Di, muội mong huynh làm cho muội mấy chuyện." Kim Thế Di cả kinh, kêu lên: "Sao, muội lại giở trò gì?" Lệ Thắng Nam mỉm cười: "Không giở trò gì cả, huynh đừng lo, huynh chỉ cần nghe muội nói, dù muội nói gì huynh cũng không được cắt ngang. Thế Di, dù sao đi nữa chúng ta cũng có một đoạn tình, chả lẽ huynh không kiên nhẫn nghe muội nói mấy câu sao?" Kim Thế Di thấy vẻ mặt nàng rất kỳ lạ, chỉ đành nói: "Được, nói đi!" Lệ Thắng Nam nói: "Muội biết huynh yêu Cốc cô nương, muội cũng muốn hai người có kết quả tốt. Chỉ mong sau này khi huynh trước hoa dưới trăng, uyên ương bên bờ, nhớ đến muội một lúc, nhớ rằng có một người từng rất yêu huynh, muội sẽ... muội sẽ cảm kích không nguôi'" Kim Thế Di nói: "Đến nước này muội còn nói những điều như thế?" Lệ Thắng Nam cười khổ nói: "Huynh tưởng rằng muội ghen với nàng ư? Không, mỗi câu muội nói đều tận đáy lòng. Huynh đừng cắt ngang nữa, hãy nghe muội nói." Kim Thế Di thấy sắc mặt nàng không ổn, đang lúc lo lắng thì nghe nàng nói: "Thế Di, chuyện đầu tiên là muội muốn huynh phải tự bảo trọng, dù xảy ra chuyện gì cũng phải gạt qua một bên, huynh có hứa với muội không?" Kim Thế Di lạnh mình thầm nhủ: "Chả lẽ nàng đã biết mình có ý muốn tự sát? Chả lẽ Cốc Chi Hoa trúng độc quá nặng không thể cứu nổi?" Lệ Thắng Nam nói: "Huynh hứa đi, huynh hứa muội mới yên tâm trao thuốc giải cho huynh." Kim Thế Di ngần ngừ rồi nói: "Được, huynh hứa với muội."
Lệ Thắng Nam nở nụ cười rồi nói: "Thế Di, muội cũng mong huynh tiếp tục rèn luyện võ công, sau này huynh sẽ trở thành một bậc võ học tôn sư hơn hẳn người trước, muội đã từng là vợ của huynh, đến ngày huynh thành công, dù muội ở đâu cũng mừng cho huynh." Kim Thế Di nghe nàng nói rất thành khẩn, lòng thầm nhủ: "Chả lẽ nàng muốn trao bí kíp của Kiều Bắc Minh cho mình?" Kim Thế Di tuy không mong muốn gì điều này nhưng cũng rất cảm động, thế rồi mới nói: "Đa tạ ý tốt của muội. Đa tạ kỳ vọng của muội, huynh sẽ cố gắng hết sức." Tuy là nói như thế nhưng thật ra chàng vẫn không bỏ ý nghĩ tự sát.
Lệ Thắng Nam thở ra rồi nói: "Huynh là người trọng lời hứa, huynh đã hứa thì muội yên tâm." Kim Thế Di có tật giật mình, chàng cố gắng kìm nén để nàng không thấy điều đó. Lệ Thắng Nam nói: "Thôi được, huynh cứ cầm cái ngọc tráp này." Kim Thế Di cầm cái ngọc tráp rồi nói: "Muội còn có gì căn dặn không? Huynh đi đây!" Lệ Thắng Nam nói: "Huynh tới đây để cho muội nhìn lại, để muội hôn huynh một cái!" Kim Thế Di vốn căm ghét nàng, nhưng không biết thế nào mà lúc này chàng rất xúc động, không kềm được nên hôn nàng một cái.
Trong khoảnh khắc, mắt Lệ Thắng Nam ánh lên niềm vui, tựa như một đóa hoa hồng nở rộ, nàng khẽ nói: "Thế Di, thực ra huynh cũng yêu muội!" Đột nhiên nét cười biến mất, đóa hoa hồng nở rộ trong khoảnh khắc đã khô héo! Kim Thế Di kinh hãi, chỉ cảm thấy Lệ Thắng Nam dần dần lạnh ngắt! Té ra khi Lệ Thắng Nam tỉ thí nội công với Đường Hiểu Lan đã dùng Thiên ma giải thể đại pháp, bị nội thương rất nặng nề, chỉ nhờ môn tà công của nàng mới có thể gắng gượng đến lúc này. Giờ đây nàng đã giải quyết xong mối tâm sự, chân khí tản mát nên lập tức ngọc nát hương tàn! Kim Thế Di kinh hoảng, kêu lên: "Thắng Nam, Thắng Nam Muội sao thế? Muội sao thế? Huynh hứa với muội tất cả!" Đáng tiếc Lệ Thắng Nam chẳng
