ầu xin tôi, e rằng tôi không thể từ chối!" Mạnh Thần Thông sầm mặt, Cốc Chi Hoa nói: "Ông đã sợ Thiếu dương thần công rồi"
Mạnh Thần Thông nghe nàng nói khích như thế thì ngạo khí bốc lên, cười ha hả mà rằng: "Nếu con chịu nói thật, ta cũng nói thật cho con biết. Thiếu dương thần công chỉ có thể chống được Tu la âm sát công chứ không phá giải. Dù cho bọn người Tào Cẩm Nhi, Dực Trọng Mâu có luyện được Thiếu đương thần công ít nhất cũng năm năm sau mới có chút thành tựu, lúc đó ta đã luyện Tu la âm sát công đến tầng thứ chín, còn sợ gì bọn chúng nữa? Được tuy con không nghĩ đến tình cha con, nhưng ta vẫn nghĩ đến nghĩa cha con, con hãy di đi!" Cốc Chi Hoa nhìn cha, ánh mắt không còn căm hận như lúc nãy nữa, nhưng nàng vẫn chẳng hề nhúc nhích, Mạnh Thần Thông xua tay: "Ta thả con đi, tại sao con không đi, Diệt Pháp hòa thượng mà biết thì con khó rời khỏi nơi này, đi đi, đi mau đi!" Cốc Chi Hoa đỡ Lý Tâm Mai dạy, chậm rãi nói: "Ông đã thả tôi thì cũng phải thả cô ta." Mạnh Thần Thông đã dùng Tu la âm sát công phong bế huyệt đạo của nàng nên Cốc Chi Hoa không thể nào giải được huyệt đạo cho nàng.
Mạnh Thần Thông lắc đầu: "Không được!" Cốc Chi Hoa nói: "Giờ đây ông đã có Diệt Pháp hòa thượng, còn cần đến cô ta làm gì?" Mạnh Thần Thông lạnh lùng nói: "Kẻ coi ta là kẻ địch mà có thể sống sót rời khỏi tay ta chỉ có một mình con, con còn muốn được voi đòi tiên?" Cốc Chi Hoa nói: "Tiểu cô nương này lòng dạ hiền lành, không phạm đến người khác, sao nàng có thể là kẻ địch của ông?" Mạnh Thần Thông nói: "Ả đã bị ta bắt hai lần, không phải là kẻ địch thì cũng đã trở thành kẻ địch." Cốc Chi Hoa nói: "Đó là do ông sai, liên quan gì đến cô ta?" Mạnh Thần Thông cười lạnh: "Ta không cần tranh cãi đúng sai với con, mà là nói lợi hại với con, tục ngữ nói rất đúng, bắt hổ dễ thả hổ khó, ta có thể tha cho ả, nhưng người của phái Thiên Sơn chưa chắc tha cho ta." Cốc Chi Hoa nói: "Ông cứ thả nàng, tôi đảm bảo nàng sẽ không để lộ bí mật của ông." Mạnh Thần Thông lại cười lạnh: "Lòng người khó đoán, làm sao con có thể đảm bảo? Ta chưa bao giờ tin người khác, con đừng nhiều lời!" Cốc Chi Hoa nói: "Tôi biết nàng sắp ra biển với Kim Thế Di. Có lẽ vài năm sau mới trở về, dù ông không tin, nhưng lúc đó ông đã luyện Tu la âm sát công đến tầng thứ chín, dù nàng có nói cho chưởng môn phái Thiên Sơn biết, ông cũng không cần phải sợ nữa." Lẽ ra câu nói này rất hợp ý Mạnh Thần Thông nhưng Cốc Chi Hoa không cần thận nói ra tên Kim Thế Di, thế là khiến y nghi ngờ, chỉ nghe y cười ha hả: "Con nói đúng, vài năm nữa dù vợ chồng Đường Hiểu Lan cộng thêm Phùng Lâm đến đây ta cũng chẳng sợ. Nhưng mới nãy con bảo Kim Thế Di ra biển mà lại mấy năm sau mới trở về, tại sao thế?" Cốc Chi Hoa lạnh mình, nàng làm sao có thể nói ra chuyện Kim Thế Di đi tìm bí kíp võ công của Kiều Bắc Minh để đối phó với y? Chỉ đành đội cho y một cái mũ cao: "Tôi cũng không biết Kim Thế Di tại saolại ra biển, có lẽ vì y sợ ông trả thù cho nên mới đi trốn tránh."
Mạnh Thần Thông cả cười: "Con chẳng hiểu gì về Kim Thế Di, ta đã từng giao thủ với y, ta biết Kim Thế Di cũng giống như ta, chẳng sợ trời chẳng sợ đất. Y ra biển không phải vì trốn tránh ta. Chắc là luyện một loại võ công nào đó, cũng có thể tìn người khác để đối phó ta! Đương nhiên ta cũng không sợ y. Nhưng ta không muốn có thêm nhiều rắc rối, ta không thể thả ả được!"
Cốc Chi Hoa rất hối hận, đang định lên tiếng tiếp thì Mạnh Thần Thông đã nói như chém đinh chặt sặt: "Muốn ta thả ả thì không thể. Nếu con không đi thì sẽ không kịp nữa." Cốc Chi Hoa nghĩ, chi bằng cứ ra ngoài trước rồi tìm cách cứu Lý Tâm Mai.
Thế rồi nàng nói: "Được, nay tôi sẽ đi. Tôi xin ông hai chuyện." Mạnh Thần Thông nói: "Hai chuyện gì?" Cốc Chi Hoa nói: "Chuyện thứ nhất là xin ông đừng ngược đãi nàng. Chuyện thứ hai là xin ông từ rày đừng làm chuyện ác nữa." Mạnh Thần Thông nói: "Chuyện thứ nhất ta có thể hứa, chuyện thứ hai ta và con có suy nghĩ khác nhau, không cần phải nói nhiều. Đây là kiếm của con, con hãy cầm đi đi."
Đó chính là: Cây độc mà sao sinh trái ngọt, ma đầu bất chợt nảy từ bi.
Muốn biết tiếp đó thế nào, mời xem hồi 16 sẽ rõ
Hồi Thứ Mười Sáu
Tâm cơ phá vỡ mối nghi ngờ
Bí mật khó giấu gieo gốc hoạ
Khi bắt Cốc Chi Hoa, Dương Xích Phù đã lấy kiếm của nàng đưa cho Mạnh Thần Thông, Mạnh Thần Thông rất thích nhưng khi biết Cốc Chi Hoa là con của mình thì đã trả kiếm cho nàng.
Cốc Chi Hoa nhận thanh kiếm, rốt cuộc cũng rơi đôi dòng lệ, nàng ôm kiếm vái một cái rồi nói với Mạnh Thần Thông: "Phúc họa vô môn, chỉ có người tự rước, ông... tôi mong ông tự lo cho mình!" cánh cửa đá đã mở từ lâu, Mạnh Thần Thông xua tay:
"Không cần con lo lắng cho ta, đi đi!" giọng nói tuy cứng rắn nhưng mắt vẫn nhìn theo bóng dáng con gái, dù lòng gan dạ sắt cũng không khỏi rơi lệ.
Mạnh Thần Thông đã ở u cốc này nhiều năm, nhà cửa rất nhiều, Cốc Chi Hoa cứ theo chỉ dẫn của Mạnh Thần Thông thoát ra từ hậu viên, nàng vừa nhảy ra khỏi bức tư