Insane
Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Tác giả: Lương Vũ Sinh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3213784

Bình chọn: 8.00/10/1378 lượt.

ệ tử dùng ba món báu vật để thủ thắng, đó chính là trước tiên dùng Tài vân kiếm chặt gãy thân kiếm của đối phương. Nếu không được thì mặc áo giáp nhuyễn ngọc phòng thân, để lộ sơ hở, chịu một kiếm của đối phương, sau đó thừa cơ phản đòn; nếu không đắc thủ thì cuối cùng vận dụng cây ngọc cung. Mạnh Thần Thông lấy được nửa cuốn sau của bí kíp cũng biết diệu kế phá địch này nhưng ba món báu vật của Kiều Bắc Minh thì nằm trong tay Lệ Thắng Nam. Bộ áo giáp ngọc này có thể chịu được các loại bảo đao bảo kiếm, bởi vậy Lệ Thắng Nam bị Đu long kiếm đâm trúng, tuy bị nội lực của đối phương chấn động nhưng vẫn không bị thương, thế rồi lập tức làm theo bí kíp truyền dạy, dùng thủ pháp nhanh như điện chớp trở kiếm đâm lại! Biến cố bất ngờ này khiến cho quần hùng đều chấn động tâm can, lập tức tiếng reo hò trợ oai ngừng hẳn, khi mọi người đang hoa mắt lên thì chợt nghe Đường Hiểu Lan quát: "Kiếm pháp thật hiểm độc" Cả Bản Không đại sư cũng chưa nhìn thấy rõ, đột nhiên đã thấy Đường Hiểu Lan đã thoát thân ra, kiếm quang của Du long kiếm đã bao bọc toàn thân Lệ Thắng Nam! Té ra may mà Đường Hiểu Lan còn có lòng từ bi, khi Lệ Thắng Nam đột nhiên đưa lưng về phía mình, ông ta tuy chưa kịp thu thế nhưng cũng đã thu bảy phần kình lực, vì thế kiếm chiêu vẫn chưa dùng hết. Nhưng cũng chính vì Lệ Thắng Nam đã từng học kiếm pháp bí truyền của Kiều Bắc Minh, tuy không thể phá nổi Thiên Sơn kiếm pháp nhưng cũng có thể gắng gượng chống trả, chỉ thấy hai luồng kiếm quang bay lượn trên đỉnh núi tuyết, kiếmquang quét đến đâu thì hoa tuyết bay đến đó. Ai cũng thầm nhủ: "Chả trách nào Đường đại hiệp phải đích thân ra tay, kiếm thuật của ả yêu nữ này quả nhiên bất phàm!" mọi người một mặt khen ngợi kiếm thuật của Lệ Thắng Nam, một mặt đã thấy Đường Hiểu Lan chiếm thượng phong cho nên không ai lo lắng.

Quả nhiên khi đến gần một trăm chiêu, Đường Hiểu Lan dùng một chiêu Long môn kích lãng, cây Du long kiếm lia lên không trung một vòng, lập tức một luồng ngân quang lướt ra như điện chớp, khiến Lệ Thắng Nam không thể thi triển được thanh bảo kiếm, có vài người đứng xem kêu lên: "Đường đại hiệp thắng rồi!" Nào ngờ chợt thấy Lệ Thắng Nam xoay người, đưa lưng về phía kiếm của Đường Hiểu Lan, có nghĩa là đã mở rộng môn hộ, chẳng hề phòng bị, cứ để mặc cho bảo kiếm của Đường Hiểu Lan đâm vào lưng nàng, mọi người tuy đều đoán Đường Hiểu Lan sẽ thắng nhưng không ngờ Lệ Thắng Nam lại sử dụng chiêu ấy, tất cả đều khựng người! Đường Hiểu Lan tinh thông kiếm thuật các phái, nhưng kiếm thuật của bất cứ phái nào cũng không có lý tự tìm đến cái chết, bởi vậy Đường Hiểu Lan gặp quái chiêunày cũng không khỏi khựng người, ông ta đánh chiêu này như điện chớp, thu tay không kịp, chỉ nghe keng một tiếng, mũi kiếm đã chạm vào lưng của Lệ Thắng Nam.

Chuyện bất ngờ đã xảy ra, theo lẽ thanh Du long kiếm rất sắc bén, cộng với công lực của Đường Hiểu Lan thì chắc chắn sẽ đâm thủng lưng Lệ Thắng Nam nhưng không ngờ chỉ vì một ý nghĩ từ bi mà đã cứu được mạng mình. Bởi vì kiếm chiêu của ông ta chưa đẩy ra hết, hậu kình vẫn còn giữ lại, cho nên Lích Thắng Nam đột nhiên phản đòn ông ta vẫn có thể chống đỡ nổi, nàng lia thanh kiếm đâm về phía trước ngực ông ta cũng là lúc ông ta rút kiếm về. Tuy Đường Hiểu Lan có cảm giác hơi lúng túng nhưng rốt cuộc kiếm thuật ông ta đã đến mức lư hỏa thuần thanh, trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc đã hóa giải chiêu hiểm độc ấy của Lệ Thắng Nam. Nay Đường Hiểu Lan dùng lại chiêu Bát phương phong vũ, Lệ Thắng Nam đã biết chiêu số này, lại muốn dùng Thiên la bộ pháp né tránh cũng không kịp, chỉ cần Đường Hiểu Lan đẩy kiếm về phía trước, sẽ lập tức đâm vào cổ họng nàng! Đường Hiểu Lan đột nhiên cười ha hả: "Đã nhường, trận này không cần phải đấu nữa!" rồi đột nhiên thu kiếm về , nghiêm mặt nói: "Lệ cô nương, cô tuy quyết sống chết với tôi, nhưng tôi chỉ cần phân thắng thua với cô!" Lệ Thắng Nam sợ đến nỗi toàn thân toát mồ hôi lạnh, ngẩn người ra rồi nói: "Ông vốn có thể lấy mạng tôi, ông không cần là chuyện của ông. Trận này tôi đã thua, hai trận sau vẫn phải đánh." Đường Hiểu Lan gật đầu nói:

"Điều đó đương nhiên, đã nói rõ phải tỉ thí ba trận, đương nhiên phải tiếp tục. Cô nương cũng không cần nhận tấm lòng của tôi, có bản lĩnh gì cứ việc thi triển. Đường mỗ cũng muốn mở rộng tầm mắt, chuyện sống chết cũng chẳng đặt trong lòng." Mọi người đều hơi bất bình, cảm thấy Đường Hiểu lan quá phóng khoáng, nhưng trận này là tỉ thí nội công, hoàn toàn dựa vào chân tài thực học, công lực của Đường Hiểu Lan hơn đối phương một bực, lúc này đám đông tuy bất bình nhưng trong lòng cũng thầm nhủ: "Trận này tha cho ả, trận sau tỉ thí nội công, ả yêu nữ khó tránh thất bại, dù Đường đại hiệp không muốn lấy mạng ả, ả bại liên tiếp hai trận cũng phải đưa thuốc giải ra!" Trong sân có một tảng băng cao khoảng ba trượng, bề mặt bằng phẳng như gương, Lệ Thắng Nam nói: "Chúng ta lên trên đó tỉ thí nội công, thế nào? Nếu ai chịu không nổi, rơi xuống trước thì coi như thua." Đường Hiểu Lan nói: "Chủ theo ý khách, mời Lệ cô nương." Hai người vọt lên tảng băn