g vẫn nói ra hai chữ: "Không được!" Kim Thế Di nói: "Tại sao?" Cốc Chi Hoa nói: "Muội đã hứa với Tào sư tỷ, suốt đời suốt kiếp quyết chẳng lấy ai!" Kim Thế Di nói: "Sao lại cứ để một người chết ngăn chặn giữa chúng ta?" Cốc Chi Hoa cắn môi nói: "Không, muội đã hứa với sư tỷ, không thể thay đổi được nữa! Thế Di, muội chết đi cũng cảm kích huynh, nhưng muội không thể làm vợ của huynh! Lời đã nói hết, huynh hãy đi đi, từ rầy về sau đứng đến tìm muội nữa!" Nàng nói một hồi thì đã quá mệt, đến câu cuối cùng thì hơi thở càng yếu, lời nói cũng chẳng rõ ràng được nữa.
Thực ra, chính vì nàng cảm kích tấm chân tình của Kim Thế Di cho nên không muốn Kim Thế Di hy sinh vì mình, không muốn liên luỵ cả đời Kim Thế Di, nàng đem lời hứa đối với Tào Cẩm Nhi ra là để ngụy biện cho mình mà thôi.
Kim Thế Di khựng người một hồi, chàng lại suy ngẫm lời lẽ của Cốc Chi Hoa, chàng vốn là người thông minh, dần dần cũng hiểu được ý nàng, biết nếu muốn nàng chấp nhận thì ngoại trừ giúp nàng hồi phục, như thế nàng kết hôn với mình mới khôngthấy đã liên lụy mình.
Nhưng làm sao mở giúp nàng khỏe lại, đó chẳng phải là điều Kim Thế Di làm được. Chàng buông màn xuống, hạ giọng nói: "Quá khứ như một cơn ác mộng, đừng nhắc đến nữa, muội cứ ngủ một lát, chốc nữa huynh sẽ vào gọi muội." Cốc Chi Hoa mỉm cười: "Muội rất yên lòng, huynh đừng lo lắng cho muội, nếu đêm nay là một giấc mơ thì đó là một giấc mơ lành. Thế Di, huynh hãy để muội nằm mơ thêm một chốc, đừng vào đánh thức muội. Muội nghĩ huynh chắc chắn cũng vào trong mơ gặp muội, chúng ta cứ gặp nhau trong mơ." Kim Thế Di vừa mừng vừa lo, mừng là vì sau cơn mưa trời lại sáng, Cốc Chi Hoa đã hiểu đúng về chàng. Còn buồn là vì chỉ e đây là một cơn ác mộng, dù ác mộng trở thành mộng lành, mộng cũng chẳng trở thành thật! Bọn Dực Trọng Mâu đang nôn nóng chờ bên ngoài, chợt thấy Kim Thế Di sắc mặt trắng bệch, uể oải bước ra thì bất đồ sững người, một lúc sau Dực Trọng Mâu mới dám hỏi: " Thế nào rồi?" Kim Thế Di buồn bã ngồi xuống, nói: "Nàng đã sống nhưng giờ đã ngủ." Dực Trọng Mâu nói: "Chỉ cần tính mạng không nguy là được." Kim Thế Dí nói: "Tính mạng thì không nguy hiểm, nhưng muốn trở lại bình thường e rằng rất khó. Diệp tiên sinh, y đạo của ông cao minh, ông hãy vào thăm một lát." Mọi người thấy Kim Thế Di mệt mỏi như thế thì biết chàng đã dốc hết sức mình cứu Cốc Chi Hoa. Đường Kinh Thiên rất ái ngại, bước tới thi lễ nói: "Thế Di huynh, lúc nãy tôi trách nhầm huynh. " Kim Thế Di nói: "Cả bản thân tôi cũng không tha cho mình, làm sao có thể trách các người. Mối họa này vì tôi mà có!"
Băng Xuyên Thiên Nữ đã đoán được sáu bảy phần, thay vì ngạc nhiên thì mỉm cười nói: "Thế Di, huynh cũng đã mệt, hãy nghỉ ngơi một lát, đừng nghĩ ngợi nhiều nữa!" Một hồi sau, Diệp Dã Dật bước ra nói: "Tính mạng không có gì nguy hiểm, nhưng phải có thuốc giải đúng chứng mới không tàn phế! Ngũ độc tán của ả yêu nữ này quá lợi hại!" Lúc này Dực Trọng Mâu đã kể lại mọi chuyện cho Kim Thế Di, cuối cùng thở đài: "Chuyện này thật đúng là khiến người ta khó đoán. Kim đại hiệp bảo ả yêu nữ này muốn lấy mạng Cốc sư muội, sau khi Cốc sư muội trúng độc lại cố ý để một đường sống, muốn người ta đến xin thuốc giải." Kim Thế Di hỏi: "Lúc đó các người có xin hay không?" Dực Trọng Mâu nói: "Sao lại không! Nhưng ả không cho, bảo rằng muốn xin thuốc giải phải tìm người thích hợp!" Kim Thế Di giật mình, chàng đương nhiên hiểu người thích hợp đó chính là mình. Lệ Thắng Nam tính rất chính xác, nàng đoán rằng Kim Thế Di chắc chắn sẽ lên Mang Sơn cho nên đã ra tay hạ độc Cốc Chi Hoa trước để buộc chàng đến cầu xin mình. Đến nước này, Kim Thế Di chỉ đành đi tình Lệ Thắng Nam. Thế nhưng từ dạo ấy Lệ Thắng Nam bặt tin, Kim Thế Di tìm nàng khắp chân trời góc biển mà chẳng thấy đâu.
Hai năm sau, hôm nay là ngày lễ cưới của Lý Tâm Mai với Chung Triển. Khách khứa đến dự rất đông, trong đó có cả đôi vợ chồng mới cưới Giang Nam và Trâu Giáng Hà. Ai nấy đều cười nói chỉ có mình Giang Nam là đứng im thin thít. Lý Tâm Mai vẫy tay: "Giang Nam, sao hôm nay ngươi lại im lặng đến thế. Qua đây nói chuyện!" Giang Nam xưa nay nổi tiếng lắm chuyện nghe Lý Tâm Mai nói thế thì cười hì hì rằng: "Thôi được, tôi chúc cô nương hai câu may mắn, chúc cô nương ngày này sang năm có một đứa bé vừa trắng vừa tròn." Lý Tâm Mai giả vờ giận dỗi nói: "Ăn nói chẳng tử tế tí nào, ta tường ngươi đã đổi tính." Chợt thấy Giang Nam tuy nở nụ cười nhưng rất gượng gạo, Lý Tâm Mai chưng hửng, hỏi: "Giang Nam, ngươi có tâm sự gì?" Giang Nam nói: tâm sự của tôi là muốn sớm ngày ăn trứng gà đỏ của cô nương." Theo tập tục, trẻ vừa mới sinh ra đời thì phải luôn trứng gà đỏ, có người chen vào: "Trên Thiên Sơn không thể nuôi gà!" Giang Nam nói: "Các người biết một mà không biết hai, gà tuyết Thiên Sơn ngon hơn gà nhà nhiều, chắc là trứng của gà tuyết cũng ngon lắm." Lý Tâm Mai nói: "Đừng nói càn nữa, dù sao chúng ta cũng là bằng hữu cùng trải qua hoạn nạn, có còn nhớ chuyện ở Giang Nam hay không? Chuyện gì ngươi cũng nói cho ta biết. Ta nhớ có một lần Lệ cô nương gạt ta, nhờ n