i khác hẳn ngày thường, đại lễ tiếp nhiệm chưởng môn mới cử hành theo đúng giờ, sau khi bái lạy chưởng môn sư tổ ba đời trước, buổi lễ xong thì đến trưa. Tiếp theo chưởng môn lại nhận lời chúc mừng của sứ giả các phái. Không khí đang vui vẻ, Lâm Sinh chợt vào báo: "Bên ngoài có một thiếu nữ áo đen muốn vào gặp chưởng môn, có gặp hay không, mong chưởng môn cho biết!" Cốc Chi Hoa nói: "Là bằng hữu của phái nào, có hỏi lai lịch chưa?" Lâm Sinh nói: "Nàng bảo là tri giao ngày trước của chưởng môn, chưởng môn gặp tự nhiên sẽ biết." Cốc Chi Hoa giật mình, nói: "Được, mời nàng vào." Nàng đã biết người đó là ai, nhưng hôm nay là ngày trọng đại, về lý về tình nàng cũng không thế từ chối tiếp khách, dù biết rõ nàng có ý đến gây sự nhưng cũng không hề run sợ.
Chỉ trong chốc lát, Lâm Sinh dắt theo một thiếu nữ tiến vào, Cốc Chi Hoa vừa nhìn thì quả nhiên đó là Lệ Thắng Nam. Bọn Dực Trọng Mâu, Lộ Anh Hào, Bạch Anh Kiệt đã từng gặp Lệ Thắng Nam, họ chỉ biết Lệ Thắng Nam có thù oán với Mạnh Thần Thông, tuy cảm thấy nàng đến đường đột nhưng cũng không đề phòng.
Vợ chồng Đường Kinh Thiên không khỏi thầm kinh, trong lòng bực bội. Nhưng vì hôm nay họ cũng chỉ là khách, tuy đối mặt với kẻ thù, cũng chỉ âm thầm cảnh giác.
Cốc Chi Hoa nói: "Lệ cô nương, hôm nay ngọn gió nào thổi cô nương đến đây thế? Xin thứ tôi không thể nghênh đón từ xa." Lệ Thắng Nam cười nói: "Hôm nay Cốc cô nương tiếp nhiệm chưởng môn, người trên giang hồ sao không biết? Tôi đến đây muốn uống một chén rượu mừng của cô nương." Cốc Chi Hoa thấy nàng vui vẻ cười nói tự nhiên thì thầm nhủ: "Ở đây cao thủ như mây, dù nàng quỷ kế đa đoancũng chưa chắc làm được chuyện gì." Thế rồi mới nói khách sáo vài câu: "Tôi có tài cán gì mà làm phiền cô nương đến chúc mừng, xin mời ngồi." Lệ Thắng Nam không ngồi xuống ghế mà bước tới gần thêm mấy bước rồi chậm rãi nói: "Tôi hôm nay một là đến chúc mừng cô nương, hai là cũng chuẩn bị một món quà quý giá để tặng cho cô nương!" Xưa nay chưa bao giờ khách tự khen quà của mình quý giá bởi vậy Lệ Thắng Nam vừa nói ra thì đệ tử phái Mang Sơn đều cả kinh. Cốc Chi Hoa chưng hửng, nói: "Cô nương đích thân đến đây, tôi đã cảm kích không nguôi. Cần gì phải mang theo quà quý giá?" Lệ Thắng Nam cười rằng: "Đừng khách sáo, món quà khác thì cô nương có thể không nhận, nhưng món quà này cô nương phải nhận đấy!"
Đó chính là: Miệng ngọt như mật bụng giấu kiếm, quỷ kế âm mưu hại chưởng môn.
Muốn biết tiếp đó thế nào, mời xem hồi 50 sẽ rõ.
Hồi Thứ Năm Mươi
Trong ngày đại lễ tai ương đến
Linh đơn khó giải như oán thù
Cốc Chi Hoa thắc mắc lắm, chỉ đành nói: "Nếu thế tiểu muội xin lãnh nhận.
Dực sư huynh, xin mời sư huynh nhận hậu lễ của Lệ cô nương!" Lệ Thắng Nam lại cười: "Mời Cốc cô nương xem qua trước món quà này, chẳng phải tôi tự khoác lác, món quà này đúng là không tầm thường, đối với quý phái thật là quý giá vô cùng!" Chỉ thấy nàng trịnh trọng bưng một cái tráp vuông, chậm rãi mở ra, đệ tử phái Mang Sơn đều mở to mắt muốn xem thử trong tráp là món quà quý giá gì. Đột nhiên chỉ nghe Cốc Chi Hoa kêu thét lên một tiếng, một cái đầu người lăn ra, râu tóc dựng ngược, thần sắc như còn sống, đó là cái đầu của Mạnh Thần Thông! Cái đầu của Mạnh Thần Thông vừa rơi ra thì toàn trường đều kinh hãi.
Bởi vì sau cuộc tỉ thí ở bãi Thiên Tràng, tuy Đường Hiểu Lan đã đoán Mạnh Thần Thông chắc chắn sẽ chết nhưng không thấy xác y, nhân sĩ võ lâm rốt cuộc vẫn chưa yên tâm, bởi vậy trong hơn ba tháng nay người của các phái đều chia nhau ra điều tra, nay đột nhiên xuất hiện thủ cấp của y thì làm sao không kinh hãi cho được!
Lệ Thắng Nam cười rằng: "Thế nào? Tôi tặng thủ cấp của kẻ thù quý phái, chắc là không có món quà nào quý hơn món quà này chứ?" Trong chớp mắt, Cốc Chi Hoa tựa như hồn rời khỏi xác, nàng đang khựng người ra ở đấy, chẳng nói được nửa câu nào, Dực Trọng Mâu định đến đỡ nàng, nàng đã bất giác bưng đầu cha mình! Dực Trọng Mâu nói: "Sư muội, đưa cho tôi, đừng nhìn nữa!" Theo quy củ võ lâm, có người tặng đầu của kẻ thù thì đúng là một món quà không gì quý giá bằng, đệ tử phái Mang Sơn lẽ ra phải cúi đầu lạy tạ Lệ Thắng Nam mới phải. Tuy Dực Trọng Mâu biết rõ Lệ Thắng Nam có ý đến khiêu khích chưởng môn của mình, nhưng chỉ cũng có thể nói như thế chứ chẳng thể nào trách được Lệ Thắng Nam.
Nào ngờ Dực Trọng Mâu nói chưa dứt lời thì Cốc Chi Hoa đột nhiên lại kêu thét lên, cái đầu rơi xuống đất còn bản thân nàng cũng ngất xỉu. Hai đệ tử phái Mang Sơn vội vàng lên đỡ nàng, chạm phải cái đầu người thì cũng kêu lên như xé tim rách phổi, chẳng những họ chẳng đỡ được Cốc Chi Hoa mà cũng ngã ngửa xuống đất! Dực Trọng Mâu kinh hoảng, trong số khách khứa có Giang Nam y ẩn Diệp Dã Dật vội vàng bước tới, kêu lớn: "Có kịch độc, đừng chạm vào đầu người!" Lệ Thắng Nam nhân lúc hỗn loạn, chạy ra ngoài kêu lớn: "Cốc cô nương, mong rằng sau này sẽ gặp lại!" Đường Kinh Thiên vung ra ba cây Thiên Sơn thần mãng, quát: "Yêu nữ, ngươi đã hại chết người còn muốn ch