ược, chỉ đành đứng một bên, Mạnh Thần Thông liên tiếp bị Phùng Lâm dấn tới, lại đã nói trước cho nên không thể sử dụng tuyệt chiêu lấy mạng bà ta, trong lòng rất tức tối. Y liếc mắt nhìn chợt thấy hai người Trình, Lâm đứng một bên, thế là lắc người vọt ra khỏi làn kiếm và gậy, nhảy bổ về phía hai người Trình, Lâm! Dực Trọng Mâu kinh hoảng, vội vàng nhảy bổ theo múa gậy ứng cứu. Nào ngờ Mạnh Thần Thông đang muốn y làm thế, chỉ nghe tiếng loạt soạt vang lên, hai người Trình, Lâm đã ngã xuống đất! Dực Trọng Mâu chỉ tưởng sư đệ mình trúng độc thủ, giận dữ mắng lớn: "Ta liều với ngươi!" Rồi múa cây gậy thành vòng tròn, bổ xuống thiên linh cái của Mạnh Thần Thông! Chiêu này được gọi là Lôi điện giao oanh, là chiêu có uy lực lớn nhất trong Phục ma trượng pháp, y đã dốc hết toàn lực dồn vào đòn đánh này! Chiêu này mà đánh ra không phải địch chết thì ta vong, nếu không định ôm nhau chết cùng với kẻ cường địch thì không nên sử dụng.
Ngay lúc này, Phùng Lâm cũng đã sử dụng công phu Miêu ưng phối kích, cây trường kiếm đánh ra một chiêu Đảo quyện ngân hà từ trên cao đâm xuống, đây là một sát chiêu của Thiên Sơn kiếm pháp, nếu hai chiêu đồng thời đánh tới, Mạnh Thần Thông chỉ dùng một tay đối phó thì e rằng không đủ sức, nhưng lúc này mỗi người đều vội cứu người, tâm phù khí loạn bởi vậy bị Mạnh Thần Thông lợi dụng sơ hở, trong khoảnh khắc chớp mắt, chỉ nghe Mạnh Thần Thông hú dài một tiếng, chưởng dẫn nhẹ qua, cây gậy sắt của Dực Trọng Mâu đến trước, bị y dẫn qua thì lập tức đổi hướng quét ngang ra, vừa vặn chạm phải nhát kiếm của Phùng Lâm từ trên không đâm xuống, chỉ nghe rắc một kiếm, cây trường kiếm của Phùng Lâm gãy làm hai đoạn, còn người thì phóng đổ về phía Dực Trọng Mâu, Dực Trọng Mâu cũng đứng không vững, chồm người về phía trước. Hai người sắp va vào nhau, Mạnh Thần Thông cười ha hả, vung tay ra búng hai cái, chỉ trong chớp mắt thì đã điểm được huyệt đạo của hai người. Dực Trọng Mâu thì ngã sấp mặt xuống đất, Phùng Lâm thì chổng vó lên trời. Mạnh Thần Thông đã toàn thắng nhưng cũng thầm kêu: "Thật nguy hiểm!" Bởi vì y đã hứa với con gái trước là không lấy mạng của hai người này cho nên chỉ dùng xảo kình hóa giải sức mạnh của hai người ấy, vì thế y mới có thể ung dung chế phục kẻ cường địch, loại võ công thượng thừa lấy khéo chế thắng, mượn lực đánh lực này là phải nắm đúng thời gian, nếu chỉ sơ sẩy thì bản thân đã mất mạng trước
Cốc Chi Hoa kinh hoảng, vừa thấy hai người ngã xuống đất thì kêu thét lên, lập tức ngất đi. Mạnh Thần Thông vỗ nhẹ lên lưng nàng, dùng chân lực giúp huyết mạch của nàng thông suốt, một hồi sau Cốc Chi Hoa dần tỉnh lại, Mạnh Thần Thông cười nói: "Con khờ ơi, cha đã hứa với con đâu có lẽ nào nuốt lời?" Lúc này Cốc Chí Hoa mới nhìn rõ, chỉ thấy bốn người phe mình nằm dưới đất mà trên mình chẳng hề có vết máu, hơi thở của mỗi người đều nặng nề.
Cốc Chi Hoa có công lực tuy kém nhưng về mặt võ học cũng đã đến cảnh giới nhất lưu, vừa nhìn thì biết ngay họ đã bị điểm vào ẩn huyệt, tuy đã mất tri giác nhưng không nguy hiểm đến lánh mạng.
Mạnh Thần Thông đặt con gái xuống, cười rằng: "Thôi được, giờ đây cha con ta có thể nói chuyện với nhau. Con đã biết cha hẹn ngày tỉ võ với Đường Hiểu Lan rồi phải không?" Cốc Chi Hoa thản nhiên nói: "Đúng!" Thì Mạnh Thần Thông nói: "Vậy con đến đây giúp họ chống lại cha phải không?" Cốc Chi Hoa nói: "Nếu ông không biết sửa sai, người trong thiên hạ đều coi ông như kẻ địch." Mạnh Thần Thông nói:
"Con đừng né tránh câu hỏi của cha, cha đang hỏi con! Còn con?" Cốc Chi Hoa nghe Mạnh Thần Thông hỏi giấn tới thì nước mắt lưng tròng, một lát sau mới nói: "Tôi... tôi vốn không muốn gặp ông, lần này là vì Tào sư tỷ bệnh nặng, tôi mới chạy tới chùa Thiếu Lâm. Không may... không may..." Mạnh Thần Thông nói: "Không may là gặp phải cha có đúng không?" Trong mắt nàng đột nhiên dấy lên một tia hy vọng, nàng dịu dàng nói: "Là phước hay là họa chỉ cách nhau một ý nghĩ nếu... nếu ông biết kìm cương ngựa trước bờ vực thẳm, nghe lời tôi, thì cuộc gặp gỡ lần này là điều may lớn trong điều không may!" Mạnh Thần Thông thở ra, vẻ mặt vốn nặng nề dần dần giãn ra, nói: "Được, dẫu cho người trong khắp thiên hạ đối đầu với cha, chỉ cần con không đối đầu là được, lúc ở Mang Sơn cha đã hỏi con, giờ đây cha hỏi con thêm một lần nữa, đây có lẽ là lần cuối cùng, con... con rốt cuộc có nhận ta làm cha không?" Cốc Chi Hoa ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm cha mình rồi chậm rãi nói: "Tôi vẫn đáp như trước, chỉ cần ông theo ba điều kiện của tôi, tôi chấp nhận chiều theo ông, cùng ông hưởng tuổi trời." Mạnh Thần Thông im lặng không nói, mặt lộ vẻ rất kỳ quặc, Cốc Chi Hoa lo lắng nhìn y, một hồi sau Mạnh Thần Thông chợt nói: "Con nói lại ba điều kiện ấy một lần nữa!" Cốc Chi Hoa lại một lần nữa đấy lên tia hy vọng, nàng nói rành rọt: "Một là ông hãy giao ra bí kíp võ công của Kiều Bắc Minh; hai là từ rày về sau ông mãi mãi rút lui khỏi võ lâm; ba là ông phải nhận lỗi với chưởng môn các phái, cầu xin họ tha tội. Nếu ông làm được ba điều này tôi nguyện đứng ra n