Tuyệt Thế Đường Môn
Tác giả: Đường Gia Tam Thiếu
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 326032
Bình chọn: 9.5.00/10/603 lượt.
yếu thế, thiếu nhiên kia ngược lại nở nụ cười. Nụ cười khinh miệt càng làm lửa giận trong lòng Hoắc Vũ Hạo dâng cao.
- Còn không biết ngươi tên là gì?
Thiếu niên khinh miệt hỏi.
Hoắc Vũ Hạo trầm giọng nói:
- Trước khi hỏi tên người khác, có phải nên nói tên của mình trước hay không?
Thiếu niên thản nhiên nói:
- Ta tên là Vương Đông.
- Ta tên Hoắc Vũ Hạo.
Vương Đông mỉm cười, đột nhiên bước đến trước mặt Hoắc Vũ Hạo:
- Tốt lắm, ta nghĩ cái tên này rất nhanh sẽ biến mất khỏi Sử Lai Khắc học viện. Đi thôi, thằng đần.
Nói xong, hắn xoay người đi ra ngoài.
Hoắc Vũ Hạo nắm chặt hai tay, bước nhanh theo ra ngoài. Hắn biết hắn không có sức chiến đấu mạnh mẽ, nhưng hắn tuyệt không mặc cho người khi dễ. Hơn nữa, người này tương lai là bạn cùng phòng với hắn.
…………………………………..
TUYỆT THẾ ĐƯỜNG MÔN
Tác Giả: Đường Gia Tam Thiếu
Quyển 2: Học Viện Quái Vật
Chương 8: Lão sư quái vật (1-3)
Dịch: Minh Minh
Nguồn: 4vn
Ở đây có lão sư quái vật, có đệ tử quái vật, chính là Sử Lai Khắc học viện.
Hoắc Vũ Hạo đã thuận lợi trở thành tân sinh của Sử Lai Khắc học viện, tuy là dạng được thu tuyển đặc biệt và còn là người có tu vi yếu nhất trong lớp, nhưng sự kiên nhẫn và ý chí kiên định thì cao hơn hết thảy.
Hành trình tại học viện thần kỳ cũng bắt đầu từ đây...
Khuôn viên học viện Sử Lai Khắc có diện tích cực lớn, mỗi một toàn kiến trúc trong đó đều được ngăn cách bằng một dãi đất rất lớn, Hoắc Vũ Hạo cùng Vương Đông đi ra khỏi ký túc xá rồi dừng lại ngay mảnh đất trống bên ngoài, xoay ngươi giơ tay chỉ về phía Hoắc Vũ Hạo ngoắc ngoắc.
Trong lòng Hoắc Vũ Hạo đùng đùng nổi giận, nhưng hắn vẫn cố gắng kìm chế không ngay lập tức xông lên, sau khi trải qua khoảnh khắc sinh tử trong Tinh Đấu Đại Sâm Lâm, hắc đã học được khả năng kìm chế và giữ bình tĩnh.
Ở sau cửa ký túc xá, lão nhân gia đang ngồi trên ghế kia khẽ ngẩng đầu lên, hai mắt lộ vẻ tò mò và hứng thú nhìn chằm chằm hai người Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông.
Kim quang lờ mờ ẩn hiện sâu trong đáy mắt Hoắc Vũ Hạo, hồn hoàn màu trắng từ từ xuất hiện, Linh Mâu Vũ Hồn cũng triển khai.
Nhìn thấy Thập niên Hồn Hoàn của Hoắc Vũ Hạo, Vương Đông khẽ cười châm biếm nói:
- Ta thật sự nghi ngờ ngươi làm sao có thể nhập học được, chỉ với chút bản lãnh này mà dám đấu với ta sao? Đối phó ngươi ta chẳng cần dùng đến Vũ Hồn.
Vừa dứt lời, Vương Đông điểm chân trái xuống đất, thân thể phóng về phía Hoắc Vũ Hạo như tên bay, chẳng những tốc độ cực nhanh mà còn hết sức linh động, nháy mắt đã đến trước mặt Hoắc Vũ Hạo, hắn giơ chân trái lên đạp thẳng vào ngực Hoắc Vũ Hạo.
Quyền cước đến trước mặt rồi Hoắc Vũ Hạo mới giật mình nhận ra đôi chân của Vương Đông rõ ràng dài hơn người bình thường. Trong nháy mắt ấy, Hoắc Vũ Hạo khẽ đông, hắn nhanh chóng bước vài bước sang trái, đồng thời tay phải giớ lên tóm lấy mắt cá chân của Vương Hạo.
- Ách.
Vương Đông hiển nhiên không thể ngờ Hoắc Vũ Hạo có thể đỡ được một cước này của mình, hắn lập tức rút chân lại, đồng thời chuyển hướng đánh vào cổ Hoắc Vũ Hạo.
Hoắc Vũ Hạo lại giống như biết trước từng hành động của hắn, khi một cước kia chuyển hướng hắn đã lập tức ngồi xổm xuống, rồi búng người lên, vai phải vừa đúng lúc đập vào đùi Vương Đông.
Động tác hai người rất nhanh, nếu như có người đứng xem bên ngoài sẽ tưởng Vương Đông cố ý đưa chân cho bả vai Hoắc Vũ Hạo tựa vào.
Không thể không nói thân thể Vương Đông hết sức cứng rắn, đùi hắn bị bả vai Hoắc Vũ Hạo đập vào, nếu là người bình thường đã bị mất thăng bằng rồi, thế mà hắn không những có thể nâng đùi lên thành hình vuông gốc mà còn dứng thẳng người tạo thành hình chữ mã (马), một chân đứng thẳng vững vàng trên mặt đất.
Vai Hoắc Vũ Hạo chạm vào đùi Vương Đông chợt có cảm thấy đùi tên này hết sức dẻo dai và mềm mại, thân thể nhanh chóng vọt về phía trước, vượt qua Vương Đông, định nhân lúc hắn đứng bằng một chân, một cước đánh hắn ngã gục.
Đối mặt với một cước của Hoắc Vũ Hạo, Vương Đông đột nhiên làm ra một động tác kinh người, chân phải thẳng ra, cả người ngã về phía sau, ngửa lên trời, đồng thời chân trái giơ lên đá về phía Hoắc Vũ Hạo. Lúc này khoảng cách giữa hai chân hắn có thể nói đã vượt xa khả năng của người bình thường.
Hoắc Vũ Hạo có thể dựa vào Linh Mâu dựa đoán được từng hành động của Vương Đông, lần này cũng không ngoại lệ, tuy nhiên hắn không thể ngờ động tác lại độc đáo đến thế, khi hắn muốn thu cước đã không còn kịp nữa.
Tuy vậy hắn cũng không mất hết hoàn toàn ưu thế, khi chân Vương Đông sắp đá vào cằm Hoắc Vũ Hạo, hắn đã lách người, hai tay đỡ lấy chân trái Vương Đông.
Bốp!!!
Một cước của Vương Đông mang theo cỗ lực lượng hết sức mạnh mẽ, hai tay Hoắc Vũ Hạo run rẩy đỡ lấy, hắn theo bản năng vận dụng Huyền Ngọc Thủ. Mặc dù thế vẫn bị dư chấn đẩy lảo đảo lùi về sau.
Vương Đông lộn một vòng về sau, chân phải nhẹ nhàng chạm xuống đất, chân trái cũng theo sau rút về, cả người ổn định lại rồi một lần nữa xông thẳng vào Hoắc Vũ Hạo. Hiển nhiên hắn đã bị hành động húc vào bắp đùi ban nãy của Hoắc Vũ Hạo chọc giận.
Khi Hoắc Vũ Hạo còn đang bị chấn lui về sau, Vương Đông